Wednesday, October 31, 2007

em yêu ai


không thuộc bài nên con mắt nó cứ láo liên vầy chờ mẹ nhắc tuồng!

Tuesday, October 30, 2007

ngày thôi!

10/27/2007...bắt đầu từ một dòng tin ngắn trên báo và cái tên độc đáo của anh... chao ôi là buồn...rest in peace, Daniel ơi!....

:-)

Chân lý của nhóc tì 6 tuổi: " You don't need healthy food to grow, the only thing you need is birthdays."

đổi

T. ơi, cái tiệm Burger King ở góc đường BM và MM mà anh hay mua burger mỗi khuya đó, bây giờ bị phá đổi thành tiệm taco mất tiêu rồi. *hic* Không biết bao giờ mới được ăn burger có kèm một cái keychain nữa?
sad

Monday, October 29, 2007

ngày bình an

con chim chuyền cành ban sáng

cuối thềm

nắng đậu

hạt sương rơi khi đêm về

đọng trên cỏ biếc

ngày bình an

nghe tiếng cười trong nắng

chợt tỉnh cơn mê

được gì?

mất gì?

giữa bộn bề cuộc sống

thôi,

phủi muộn phiền trên vai áo

vươn vai

ôm lấy ngày

chuyện được mất

xá gì

trong ngày bình an!

Saturday, October 27, 2007

tre tàn măng mọc

"Qua đường, lẹ lên con. Nắm tay Ba, nắm chắc." Đó là những ngày qua Mỹ, Ba dẫn con với anh Đào đi chợ. Ba không biết cửa vào và cửa ra tự động. Ba cha con đứng chờ vào ở cửa ra và chờ ra ở cửa vào. Qua ngã tư, con níu ba, tay đẫm mồ hôi vì sợ. Mười bốn năm qua, con không còn sợ khi qua đường. Con đã đi vào xa lộ. Con còn nắm lại tay Ba, dẫn Ba đi. Con lớn khôn, vững vàng rồi. Ba thầm lặng vui mừng vì con...
Ba tặng nhân ngày sinh nhật Út.

sinh nhật Út

Út ơi, có nhớ cái bánh này không? Bữa nay chị Ba đem ra "xào" lại cho Út đó. Ngày mới của năm mới vui nghe em. 10 năm khác biệt không là khoảng cách lớn đâu em hả, vẫn có nhiều điều để chia sẻ. Đường dẫu có lúc gập ghềnh, em đứng thẳng, tự tin mà đi. Mọi lúc, mọi nơi, khi có thể, chị sẽ ở bên em dù biết mỗi đứa có một cuộc sống của riêng mình. Sẽ làm những gì có thể để bảo bọc em. Sẽ là bà cô nghiêm nghị và hay la lối để em làm con ong nhỏ chăm chỉ đem nụ cười đến cho mọi người. Sẽ làm con vịt xấu xí để em rạng ngời như một thiên thần. Thank you for always being there for me and have a happy birthday.
Bây giờ là 12:12, mấy anh chị em còn ngồi kể chuyện ngày xưa. Bàn cãi đường Hùng Vương ở chổ nào? Chưa bao giờ uống thử thấy trời đất quay cuồng như thế này. Vậy mới để ý, cả bốn anh em, đứa nào có chút chút vô thì hay ngồi vỗ đùi cười ha hả. Có người khó chịu, bỏ về. Nhưng không sao, đêm này, quên hết muộn phiền, giận hờn, chúc cho Út một năm mới vui vẻ.

3:10 sáng, lâu lắm rồi, dễ có hơn 7 năm, cả bốn anh em mới có dịp ngồi lại với nhau như thế này. Đứa nào đứa nấy mặt đã đỏ phừng phừng, rủ nhau đánh bài quẹt lọ nghẹ. Ở đây tìm một tí lọ nghẹ cũng không có nên lôi đồ make up ra tô vẽ. Kết cục thì cả bốn đứa như vầy đây. Định rủ nhau kéo vô phòng ba mẹ đứng dưới chân giường hù nhưng sợ mẹ đứng tim nên rã đám đi ngủ. Rốt cuộc thì người bị kẻ mặt nhiều nhất là kẻ này đây. Đen bạc như thế này, có đỏ tình không hả?

Friday, October 26, 2007

nghỉ thu, bất đắc dĩ

Những ngày nghỉ bất đắc dĩ này, nằm nhà, bực bội mà còn tốn tiền. Hôm qua mới có can đảm đi thư viện. Tiền nợ sách và băng video trả trể lên tới...$63 (!) Yup, đau còn hơn bị cắt... (believe me, I know a thing or two về cái vụ cắt này :-)) Bà quản thư thấy mặt mày méo xệch nên thương tình cho ăn gian $10, nghĩa là chỉ trả có $53. Cũng tại cái system của thư viện đang chuyển đổi, lần trước lên online thấy video của mình chưa tới hạn phải trả, tuần sau log vô lại thấy có fee, tình ngay lý gian, cãi hổng được nên phải viết check trả. *hic* Ra lệnh không cho mượn sách nên tên nào cũng mặt mày bí xị. Đếm cả thảy thì cô nhỏ chồm lên "say đắm" mẹ tới tám lần. ("say đắm" là từ cô nhỏ dùng khi nào mà hôn lâu lâu, khác với nụ hôn phớt thường thường)Hỏi sao "say đắm" mẹ nhiều vậy, cô nhỏ bảo, 2 cái "say đắm" cho 1 quyển sách! Cuối cùng cũng nhượng bộ cho mượn bốn thứ. "Say đắm" chết người!
Còn cả tuần làm gì khi bị nhốt trong nhà? Bò toài ra coi TV. Không thèm nằm trên ghế đâu!
Chơi game với Andrew.
Chơi dán mặt, dress up với Lily.
Chơi chán rồi thì được mẹ dạy cho chân lý "lao động là vinh quang" nên bắt ghế rửa chén giùm mẹ. Kết quả thì mẹ vẫn phải rửa lại đống chén, lau cái sàn nhà bếp ướt nhẹp và đi tắm cho vì bị ướt cả người.

Thursday, October 25, 2007

bốn dặm

Chủ nhật tuần rồi, ba chị em không nướng, lục đục dậy sớm xuống Balboa Park để đi bộ bốn miles với mọi người để góp tiền cho việc nghiên cứu breast cancer. Có tới 20,000 người tham gia và đã raise được $1.2 million. Đáng nể! Lúc điền đơn tham gia, định bụng sẽ chỉ xin cho đủ $200 nhưng cuối cùng lên tới $255. Không ngờ mọi người hưởng ứng rất tích cực. Có người còn làm mình ngạc nhiên, và cũng có người lạnh lùng đóng cửa trước mũi mình, nhưng không sao, for the good cause mà, không tính toán. Ông boss còn dặn đi dặn lại là phải chụp hình đem về cho ổng coi, lại phải hỏi xin giấy để ổng còn khai thuế cuối năm. Người làm với con số, thực dụng có khác. :-) Người ta đóng hai exit của freeway 163. Người đông ơi là đông. Có cả gian hàng nước lọc và táo, cam, cùng với energy bar để người ta ăn sáng nữa. Đúng 8:30 là bắt đầu đi. Lúc còn trong park, đường chật, người lại đông, chen chúc nhau đi nhưng khi ra đến đường cái thì dể thở hơn. Ba chị em ráng đi lẹ lẹ để tìm chổ trống để thở, hihihi.
Chuyện gì? Mệt ná thở còn đòi làm dáng chụp hình hả?Từ trên cầu nhìn xuống đường 163.
Hai tiếng sau, về tới đích. Không mệt mà vui. Cả buổi sáng, chỉ ăn có trái táo với uống một ly nước người ta cho trên đường đi. Đói bụng nhưng cũng quày qua Balboa Park chụp hình mấy cái bông. Ba chị em ngồi nghĩ ra toàn món độc để tự thưởng cho mình, đứa đòi ăn phở, đứa đòi ăn cánh gà chiên nước mắm, đứa đòi ăn cơm cháy nồi đất. Chui vô nhà hàng Quê Hương, hoành tráng gọi đồ ăn. Trong lúc chờ đợi, chị Ba tụi nó vỗ đùi cái đét, hỏi sao không ăn dimsum? Nhà hàng của người quen, không lí lại bỏ đi ngang nhiên, đành phải gói những thứ đã gọi đem về nhà, chạy đi ăn dimsum. Yummy!
Thank you anh và con, Đào, Út, Loan, Amany, Kathy, Jody, Amy, Vivian, Mei, Keiko, and Matt. Sáng nay vào đọc thấy cô Jen K., auditor bên Moss Adam, raise được tới $5,100!

cầm lên, bỏ xuống

Nếu lão còn sống, những lúc "what would Jesus do?" như thế này, hẳn lão sẽ quơ tay múa chân làm một tràng giả thiết, trấn an rồi mọi chuyện cũng đâu vào đó thôi, ai cũng thở phào, trút hết phần nặng lên vai lão. Thế là xong! Mà nếu lão còn sống, cuộc đời tôi đã rẽ sang một hướng khác, có lẽ còn gập ghềnh hơn vì có những thứ lỡ cầm lên, không đặt xuống dễ dàng được.
Nói là nói trừu tượng vậy thôi. Chớ thứ gì cầm lên mà không để xuống được? Cái liên hệ ở đây là cái mớ ký ức dài loằng ngoằng, bỏ hoài không hết. Vừa thương, vừa giận. Thương là vì trời bắt phải thương. Giận là vì lão như biết trước mình sẽ giủ bỏ mọi thứ, mở lòng ra cú chót, vớt vát chút âm hưởng của mấy chục năm tồn tại trên cõi đời này rồi xuôi tay nhắm mắt. Bỏ mặc tôi khóc ngất với hơn nửa đời còn lại cật vấn lòng mình sao quên một người không nên thương sao mà khó!

Wednesday, October 24, 2007

dì Hai

Vừa về tới chân đồi, dì Hai đã nghe tiếng thằng Bi gào thét. Vứt đôi quang gánh xuống bên vệ đường, dì quạt đám cỏ dại chạy băng về hướng nhà mình. Thằng Bi đang quơ quào, cố hết sức mình để ngồi dậy, đám con nít vây quanh, la cười hể hả. Dì nhào tới, đỡ con dậy rồi quắc mắc nhìn quanh, "Đứa nào chọc nó? Tụi bây là lũ ác nhơn, nó què quặt vậy mà cũng không tha. Ác nhơn, lũ ác nhơn!" Thấy dì Hai giận dữ,bọn trẻ tản ra, lầm lũi đi về. Dì dìu thằng Bi vào nhà. Nước mắt pha mồ hôi đổ mặn chát trên môi. Dì lặng lẽ đi tắm cho con, đỡ nó lên bộ phản rồi quay ra đám cỏ lượm quang gánh đem về.
Chiều thu chớm lạnh, gió từ đập nước trước nhà lùa vào căn nhà trống tềnh toàng của hai mẹ con dì. Tiếng gió thổi cái líp tre lập phập sau hè. Thằng Bi ngồi nép mình vào người dì mân mê con ngựa gỗ không biết ai cho, thỉnh thoảng lại cười hăng hắc. Dì Hai đưa tay vuốt tóc con, mắt dõi qua phía bên kia đập nước. Khói bếp nhà người bốc lên nghi ngút, tiếng gà lục tục lên chuồng, tiếng con nít gọi nhau í ới. Nước mắt dì lại lặng lẽ rơi. Cái cảnh đầm ấm thanh bình đó, đến khi nào mẹ con dì mới được hưởng qua?
Non tháng nay, con đường tắt ra chợ bị nước trong đập tràn qua, bùn đất nhão nhẹt, bất đắc dĩ dì Hai phải đi theo con đường lớn. Ngày đầu tiên, lúc hai mẹ con quang gánh đi ngang nhà ông Tám, bà Tám đang quét sân, dừng lại chửi đổng, "Bây đâu? Đem mấy dề cơm nguội cho chó nó ăn." Thằng Bi nghe tiếng người ngẩng đầu lên cười ngu ngơ. Dì Hai kéo tay con, lầm lũi đi như tháo chạy. Trưa hôm ấy, lúc mấy bà hàng chợ đang ngủ gà ngủ gật, ông Tám thập thò sau sạp hàng của dì, nói vọng vào, "Hai ơi, cho tui xin lỗi, Hai đừng chấp bà già đó làm gì. Em cầm lấy chút đỉnh này, mua đồ chơi cho con." Dì Hai nuốt nước mắt, liệng mớ tiền vào người ông rồi quày quả quay đi. Thằng Bi đang nằm gối đầu trên đùi dì, ngủ say, chốc chốc lại co quắp người như đang tránh những trận đòn thù. Cơn ức nghẹn lên căng cứng cả lồng ngực, dì Hai cắn môi đến bật máu. Gương mặt trắng bệt của ông Tám khi dì báo cho ông biết dì đang mang thai thằng Bi lại hiện ra rõ mồn một. Lúc ấy, ông lắp bắp hỏi dì, "Em có thiệt cái thai này là của tôi không?" Dì Hai đau đớn, lầm lũi quay về.
Thằng Bi sanh thiếu tháng. Đêm đó, dì Hai ngậm cái muổng inox trên miệng, tự đỡ đẻ cho mình trong căn chòi má dì cất cho bên cạnh nhà. Cầm cự đến gần sáng, dì kiệt sức. Thằng Bi đói khóc ngằn ngặt. Chắc hẳn đã đánh thức bà dậy. Bà đi qua, lẳng lặng lấy quần áo cũ lau chùi cho hai mẹ con, tuyệt nhiên không nói một lời nào. Thằng Bi giống ông Tám như hai giọt nước, cũng hai hàng lông mày rậm giao nhau nơi trán, hai cánh mũi dài nhọn, chụm vào nhau như hình mũi tên. Mặc dù dì chưa bao giờ hé lộ với ai về cha đứa bé, kể cả má của dì nhưng trong cái xóm nhỏ này, tìm một người có những nét đặc biệt như vậy không khó. Một đồn trăm, trăm đồn ngàn. Ai đi chợ cũng ngó nghiêng vào hàng của dì, mua bán thì ít mà chuyện trò để thỏa lòng hiếu kỳ thì nhiều. Bà Tám một hôm xồng xộc đi vào, vén chiếc khăn, lặng nhìn một hồi rồi xách nón đi thẳng. Từ đó, thấy mẹ con dì Hai ở đâu, bà cũng chửi bâng quơ. Thằng Bi, ngoài cái chân quặt quẹo, lên năm tuổi mà vẫn như trẻ lên hai, chậm nói, chậm cười.
Năm ngoái, rau trái được mùa nên người ta thi nhau xẻ đất trồng rau. Rau không kịp bán đem về chất đống, chờ đến khi phân hủy, rãi làm phân bón. Sạp rau của dì Hai không chống nổi với những cạnh tranh của bạn hàng, dì sang sạp, đổi sang bán xôi buổi sáng. Xôi dì vần đều tay, hạt nếp dẽo mềm, thơm phức. Sáng sáng, đám thợ thuyền xúm lại, loáng một hết đã hết gánh xôi. Thói thường ăn một thứ hoài thì ngán, duy chỉ có chú Thân vẫn chăm chỉ ghé vào hàng của dì mỗi ngày. Chú tứ cố vô thân, lưu lạc về cái xóm nhỏ này mấy tháng nay. Thấy dì Hai với thằng Bi côi cút một mình, chú hay mượn cớ khi thì sửa lại cái chái nhà, lúc thì kê lại cái máng xối, qua lại chăm nom mẹ con dì. Má dì hay đứng trước hiên nhà, ngó nghiêng. Có bữa nói với qua như nhắn nhủ, "Được cạp, được dề thì còn chờ gì nữa?" Dì Hai cũng mến cái tính chân thật, hay thương người của chú Thân nhưng kẹt nỗi dì không chồng mà đã có con nên khó mở lời. Thôi thì đợi phải lúc, người ta khắc lên tiếng.
Cái ngày định mệnh đó, trời trở gió nồm, khô rát. Như mọi lần, dì để thằng Bi nằm ngủ trên giường, quảy gánh ra chợ. Lúc nào nó dậy, tự biết đường mà ra ngồi với dì. Chờ quá trưa, vẫn không thấy thằng Bi, dì sốt ruột nhìn về hướng nhà mình, thấy một cột khói đen ngòm tỏa ráp lên trời. Chột dạ, dì bỏ gánh chạy ngược lên đồi. Dì như ngã quỵ, trước mắt dì, ngôi nhà của hai mẹ con đang chìm trong biển lửa. Dì Hai chạy như bay xuống đồi, gào thét gọi tên con. Mong nó ở đâu đó từ hai bên đường, quặt quẹo xề ra ôm lấy chân dì. Người tấp nập chạy ngược chạy xuôi qua lối mòn vào nhà, mỗi người giúp một tay chuyền nước từ dưới đập lên để dập tắt ngọn lửa đang hung dữ liếm đã gần hết căn nhà. Dì Hai điên cuồng lao đi tìm từng ngõ ngách, bụi rậm quanh đồi, đụng ai cũng hỏi thăm thằng Bi, ai cũng gượng gạo lắc đầu. Tuyệt vọng cùng cực, dì quỳ sụp xuống đám bùn trước sân nhà, giơ tay như với lấy trời cao, xin một phép màu cho thằng Bi được bình an. Đám lửa cuối cùng đã được dập tắt. Dì liêng xiêng nhào vào đống tro tàn, chỉ kịp thấy cái thân hình co quắp trong kia rồi ngất lịm.
Ngày đưa thằng Bi đi chôn, không thấy tăm hơi ông Tám. Nghe má dì kể lại, sáng sớm bà Tám có đem giấy vàng mã ra ngã ba đốt rồi rãi tro ra tứ phía. Trong xóm, người góp công, kẻ góp của, giúp dì cất lại căn nhà nhỏ trên nền đất cũ. Mỗi buổi sáng, dì vẫn bới mẻ xôi đầu để dành cho thằng Bi, như ngày con còn sống. Những bi kịch đời dì, lại một lần nữa được thêu dệt và đem ra bàn tán. Cuộc sống của dì Hai vốn đã lặng lẽ, giờ càng lặng lẽ hơn. Chiều chiều, dì vẫn ngồi trước cửa, nhìn qua bên kia đập nước, thấy cảnh xum vầy của người ta mà lòng dạ bồi hồi. Chú Thân đi theo nhà thầu hẹn về từ tháng trước mà bây giờ vẫn chưa thấy tăm hơi. Cái thai trong bụng như nghe được nỗi lòng của dì, quẫy đạp không ngừng.
Originally, tôi đặt tên cho cái truyện này là "Ai đi, bỏ lại con đường" như lời một bài hát. Tuy không ăn nhập gì lắm với cả cốt truyện nhưng nó gắn liền với câu kết, như lúc Thị Nở nhìn về phía cái lò gạch hoang và sờ lên bụng mình. Nghe có hơi "cải lương" không?

Tuesday, October 23, 2007

chuộng đồ ngoại

Mới có ba ngày bị "giam lỏng" mà thấy người đã băng hăng, bó hó rồi. Nhiều lúc muốn mở cửa ra sân, vươn vai, hít một hơi cho khoan khoái mà ngại hít vô toàn tro bụi, nên đành đứng trong cửa kính nhìn ra.
Coi tivi chán rồi, nằm lăn lóc đọc cái mớ "đồ ngoại" này. Không phải văn thơ bên này thiếu nhưng mỗi lần có ai về Việt nam vẫn hay gởi mua giùm sách vở. Tội cho chị Thoa, mỗi lần gởi về cái list dài ngoằng, chị có bầu vẫn lê lết tới tiệm sách, lục lọi tìm sách cho. Có quyển xuất bản đã lâu rồi, người bán sách không muốn tìm, chỉ đại đống sách, biểu tìm có thì mua. Bữa chú về, cũng hành anh Luân với bé Ti chạy vòng vòng tìm hai quyển sách theo yêu cầu, rốt cuộc thì không tìm thấy vì một cuốn đã bán hết, một cuốn đã xuất bản lâu rồi, cả hai cuốn chỉ có tác giả mới còn thôi. :-)
Chú về, cả nhà có mình là nhiều "quà" nhất, có trong tay cả cuốn "CTNY" của Hà Kin, "Ngày mai, ngày mai" của NNT, "Miên man tùy bút" của Lý Lan còn nóng hôi hổi nữa.
Ba ngày nằm nhà, ngoài chuyện lo ra, ngốn cũng gần xong chồng truyện. Đã con mắt!

Monday, October 22, 2007

witch creek fire

Tháng mười đỏ. Mùa cháy.
Mới sáng hôm qua lửa ở đâu xa lắm. Trưa, Jackie gọi hỏi sao có tro bay tứ tung, không khí khét nghẹt, trời lại mù mịt. Coi internet thì không thấy có nói gì, nghĩ là tro từ tuốt trên...Malibu bay xuống. Hai tiếng sau, đài nào cũng nói về vụ cháy ở gần biên giới Mexico và ở Ramona. Gió Santa Ana khô khốc thổi, trực thăng không đem nước lên được, nước tưới xuống như đám mưa bụi bay mỏng, không thấm vào đâu nên lửa càng ngày càng lấn tới. 11 giờ đêm, má chồng gọi hỏi con lo coi news, má thấy sợ quá, có gì còn lo mà chạy. Miệng thì trấn an má, nói không sao, đi ngủ đi, có gì con gọi mà bụng thì cũng lo ngây ngấy. Cả đêm nằm nghe gió thổi ào ào, trực thăng quần vũ trên trời, mùi khét đã xông vô tới nhà, khô và khó chịu. Không tài nào chợp mắt được. Đến sáng hôm nay thì đã lên tới 9 đám cháy to ở quanh đây. Thay đồ đi làm, dự định nếu có chuyện gì, thì mỗi đứa chạy về đón một đứa con, gặp nhau ở nhà rồi liệu đường mà tính. Điện thoại nhà, cell phone reo không dứt. Trường học gọi, đóng cửa. Cô giáo của Jasmine gọi, cô bị bắt buộc phải di tản, không có chổ ở, vợ chồng con cái dắt díu nhau ra lớp ở nên cho học sinh ở nhà. Boss gọi, không ai được vào công ty, hệ thống computer bị down, cửa chính bị khóa. Đường đóng mọi phía. Đi đâu thì bị kẹt trong dòng người rồng rắn. Trạm xăng lợi dụng tăng giá mà người ta vẫn xếp hàng kiên nhẫn chờ. Người đi chợ, chạy như điên, quơ quào những gì có thể để dành. Dù lửa còn xa cả mấy miles nhưng gió thổi mạnh điệu này, ai dám đảm bảo là khu nhà mình an toàn. Lo chuẩn bị giấy tờ quan trọng, quần áo cho con, nước uống và thức ăn khô, cộng thêm một thùng toàn album hình. Thủ sẳn! (hihihi, có con thì hay lo xa dzậy mừ). Cửa đóng kín vẫn còn nghe mùi khét, mặt trời thành màu cam. Khô khốc. Không thở nổi.
Giờ chỉ biết chăm chăm ngồi coi và nghe tin tức, và cầu trời cho gió lặng, không thổi nữa. Cầu bình an!
Update, ngày thứ ba: Tối qua, có vài nhà ở vùng phía bắc MM, giáp ranh với Sorrento Valley đã nhận được điện thoại của 911. Ghét quá cái sự chờ đợi thấp thỏm như thế này. TV bật cả ngày để biết cháy đã đi tới đâu. Nằm chờ đến quá nửa đêm, vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Lại lo trên anh Hai, cả hai đường freeway xuống nhà mẹ đều bị đóng, lỡ có gì thì chạy đi đâu? Nằm chờ tới gần sáng, cô nhỏ lại khóc thét vì có bad dream. Mọi việc đều tê liệt, công sở, trường học vẫn đóng cửa. Không khí bị ô nhiễm, ra đường được khuyên nên mang khẩu trang. Xe đậu ở ngoài đã phủ một lớp bụi dầy. Nhưng dẫu sao, mình vẫn còn may mắn hơn hơn 500,000 người đang lây lất ở các evacuation centers, không biết khi về đến nhà mình, có còn ở đó không?
Bản đồ này post từ chiều qua, có lẽ. Vì tối qua, lửa đã cháy lan xuống qua Poway, qua SR, và phía bắc của Mira Mesa. Phía dưới, Harris Fire thì đang "tấn công" lên Spring Valley.

Bầu trời xanh của San Diego giờ như thế này!
Hình từ signonsandiegotribune.
Ngày thứ năm:Tình hình thì vẫn rất ư tình hình (theo cách nói thời thượng). Gió Santa Ana đã ngưng thổi nhưng trời khô khốc, nóng ghê lận. Witch Creek Fire không tràn xuống đây nữa mà nhập với đám cháy trên Fallbrook, phía tây nam thành phố, dân cư vẫn tiếp tục sơ tán vì đám cháy ở Otay Mesa vẫn hành hoành. Những khu dân cư đã bị lửa tràn qua đã được lệnh về nhà. Điểm sơ qua thì bà con, bạn bè không có ai bị gì. Bình an là tốt rồi. Trường học đóng cửa, boss cho nghỉ ở nhà đến hết tuần. Tại sao được cho nghỉ ở nhà mà trong lòng không thoải mái? Bị nhốt kín trong nhà, đi chơi, đi shopping thì thấy guilty. Nóng quá đi!

Friday, October 19, 2007

pinky promise

Vẫn tưởng cô nhỏ là đứa cứng đầu, mạnh mẽ và lì lợm. Mấy tuần nay, tự nhiên trở nên rất moody. Bữa nọ, cơm nước xong, hai anh em nằm coi Shrek trong phòng của Kenny, lát sau đi vô, thấy cô nhỏ đang chùi mắt, thút thít khóc. Hỏi tại sao con khóc? (nghe giống như bà tiên!), cô nhỏ mếu máo nói, "Tại cái movie làm con sad quá mẹ ơi!" Thì ra đang coi tới khúc Fiona chia tay Shrek đi lấy quận công, có bài hát Hallelujah nên ngồi khóc mùi mẫn vậy đó.
Tối qua, nghe cô nhỏ khóc trong máy, chạy lên hỏi thì thấy nằm nước mắt chảy ròng ròng. Mếu máo kể với mẹ, "Con có bad dream. Con mơ thấy mẹ chở con trong xe, đi tới một cái nhà lạ rồi mẹ bỏ con ở đó, đi mất. Con chạy đi tìm mẹ hoài không thấy, chạy ra đường cũng không có mẹ. Con khóc nhiều nhiều. Rồi mẹ quay lại tìm con. Mẹ chở con về nhà, có ba với anh Kenny đang chờ mình ở đó." (dĩ nhiên là nói nửa nạc, nửa mỡ, không được thông suốt như khi mẹ nó "phiên dịch" ra như vầy). Nghe thấy mà thương. Chung quy thì tại sáng hôm kia đưa anh Kenny tới trường, thấy bạn kia bị lạc mẹ, chạy nháo nhác ra đường, vừa chạy vừa khóc. Dặn dò cô nhỏ, lỡ mà có lạc mẹ thì con cứ đứng yên một chổ, mẹ sẽ tới tìm con. Còn bắt mẹ đưa ngón tay út ra móc nghéo là không bao giờ bỏ con một mình.
Con ơi, mẹ làm sao bỏ con lại một mình. Pinky promise với con, mẹ sẽ luôn ở bên con, dù thế nào đi nữa!

Thursday, October 18, 2007

cõi thơ trần

...thời gian rồi sẽ qua đi
...đời người rồi cũng xa đi

hâm

Khệ nệ đặt giỏ đồ xuống cạnh quầy tính tiền, còn đang sửa lại bộ dạng thì chú đứng đằng trước xoay qua bỏ cây ngăn tính tiền, lại giúp bỏ đồ lên quầy. Quay sang gật đầu cám ơn thì đụng phải cặp mắt hờn dỗi của vợ chú. Mình đó, hai mươi năm sau. Có dỗi hờn khi anh lăng xăng giúp đỡ người khác, lại là phụ nữ và trẻ hơn mình? Chắc là không vì đã ở được với nhau bao nhiêu lâu, gừng cay muối mặn đã từng, có gì mà hờn dỗi. Mà có khi cũng có vì biết đâu lúc đó, mình có ưỡn ngực, vươn vai cách mấy, ngực vẫn phẳng lì, không ào ào nhựa sóng, không tóc đen, mắt xanh nữa nên lòng hay chùng xuống trước những người trẻ hơn mình.
Tối về lại nhớ chuyện ở một tiệc cưới mấy năm trước. Chú kia giơ tay mời nhảy, nghĩ chú là người quen nên chẳng tiện từ chối, theo chú ra sàn nhảy. Nào ngờ hết bài, quay lại, vợ chú đang ngồi nhìn mắt đỏ hoe. Tự trách mình vô tâm, mãi đến bây giờ.
Khổ cho con người hay nghĩ lẩn thẩn nên đôi lúc giống như người bệnh tâm thần. Hôm nọ đi chợ, nửa buổi gọi về cho anh, “Anh ơi, tự nhiên thấy trầm cảm quá!” “Sao tự nhiên nói vậy?” “Không gì, em đang đi ngang qua hàng nội y, nghĩ đến vài năm nữa thì phải mua sắm cho con gái mấy cái áo ngực tí hon này, thấy ngút mắt quá thôi!” “Em lại tào lao nữa rồi, đi lẹ rồi còn về!”
Vậy đó, có những giấc mơ, khi chân cất lên không nỗi, mắt cố mở mà không thấy được gì (dễ hiểu thôi, trong mơ có muốn đi cũng không được, có muốn nhìn thì mắt đang nhắm sao mà thấy?). Khi giật mình thức giấc, nghĩ đến khi chân chùng, mắt nhòa thì cũng cảm giác tương tự thôi! À, mà khỏi cần thử, bây giờ mở kính ra thì đã cảm thấy được phần nào lúc mình về già rồi mà!
Phải cho thêm điểm những ai chịu được cái tính hơi hâm (nặng) của mình.

on my repeat mode...

Written by Billy Steinberg, Tom Kelly
I had to escape, the city was sticky and cruel
Maybe I should have called you first, but I was dying
to get to you
I was dreaming while I drove the long, straight road ahead...
Could taste your sweet kisses, your arms open wide
This fever for you was just burning me up inside
I drove all night to get to you
Is that all right?
I drove all night, crept in your room
Woke you from your sleep to make love to you
Is that all right?
I drove all night
What in this world keeps us from falling apart?
No matter where I go I hear the beating of our one heart
I think about you when the night is cold and dark...
No one can move me the way that you do
Nothing erases this feeling between me and you
I drove all night to get to you
Is that all right?
I drove all night, crept in your room
Woke you from your sleep to make love to you
Is that all right?
I drove all night
I taste your sweet kisses, your arms open wide
This fever for you was just burning me up inside
I drove all night to get to you
Is that all right?
I drove all night, crept in your room
Woke you from your sleep to make love to you
Is that all right?
I drove all night...
Get this widget Track details eSnips Social DNA

không đề

...làm một chuyện mà không bao giờ nghĩ mình có can đảm để làm! tuần đầu tháng 1, theo mẹ, dẫn em, xách gói đi... chỉ nghĩ tới thôi, đã nhớ con trào nước mắt...

11/15/07. Grrrrrrrrrrrrr, thụt thò, bàn cãi, tính toán, guilty với đủ thứ người, đủ thứ cái, cuối cùng bắt phone gọi bỏ vé, grrrrrrrrrrr, $75 đồng cho một người, $225 tiền ngu......đau mà tức như bị thiến......chán bỏ xừ....

enough already...

Em Ti gởi offline message hồi tối cái này:
Diêm Vương hỏi những người chết "Các con có hối tiếc ở trần gian điều gì không?", đồng loạt trả lời "Ko được xem phim Vàng Anh ạ!", Diêm Vương: "thật là hư đốn, chết rồi mà vẫn còn mê muội XXX", lại đồng loạt "Dạ không phải ạ, mà chúng con muốn xem nội dung nó đến cỡ nào mà VTV - Đài TH Quốc Gia phải tổ chức cả buổi chia sẻ cảm thông sáo rỗng, còn chúng con thì chả ai biết đến ạ" Diêm Vương "Uh nhỉ...Bay đâu lấy phim ra để tất cả cùng thưởng thức nào =))

Wednesday, October 17, 2007

trễ

Nửa đêm choàng tỉnh, nghe tiếng mưa rơi thánh thót sau nhà. Thỉnh thoảng lại tạt rào rào vào cửa sổ. Rúc người vào đống chăn. Ấm áp hơn thiên đường. Mưa ban ngày thì buồn nhưng ban đêm thì không cần gì phải nói. Vậy nên sáng ra “nướng” hơi bị giòn. Lọ mọ đi ra bật máy check mail, đắp mền lại cho hai đứa, đóng cửa phòng rồi trèo lên máy chạy được gần mười lăm phút, đủ đẩy đi được cái lạnh của buổi sáng trời mưa. Loay hoay đi bới mì Ý cho cô nhỏ, chợt nhớ tối hôm qua trước khi đi ngủ, cu Ken có “thòng” một câu như vầy,

-Mẹ biết là có ngày con không cần dùng pin để mua cơm trưa không?

-Thì sao con?

-Thì nếu mình có đồ ăn ở nhà thì đem theo ăn, khỏi dùng pin number.

-Con muốn mẹ bới mì cho con ăn phải không?

-À há. Mẹ nhớ bỏ cheese nhiều chút.

Cái thằng thiệt tình, muốn gì thì hay nói vòng vo như vậy. Mai mốt lớn, đi cua gái có vòng vo tam quốc vậy không biết. Ào vô tắm mà không muốn bước ra. Nhìn đồng hồ thì đã 7:40. Buổi sáng thật sự bắt đầu.

Kêu cô nhỏ dậy. Bỏ bánh vô lò. Cho Max ăn. Xếp giường. Hối Ken mặc đồ. Bồng cô nhỏ dậy. Thay quần áo. Không chịu bận áo hồng. Lục lọi. Mặc áo xanh. Đánh răng chưa con? Lấy bánh ra khỏi lò. Giày đâu? Áo mưa đâu? Dù đâu? Lunch box đây. Bánh của con sao không có syrup? Ăn vitamin chưa? Con muốn màu đỏ. Cái này màu cam. Thôi không kịp rồi. Lau mặt. Lau mặt. Mang giày. Choàng áo mưa. Đổ rác. I’m a winner. Mẹ ơi, anh không cho con thắng. Seat belt chưa? Không khóc, ai cũng là winner hết. Đóng garage. Quên, tắt lò chưa? Mở garage. Tắt đèn, tắt lò. Đóng garage. Traffic. Nhích từng chút, từng chút. Ái da, mẹ ơi, anh Ken lấy dù đánh trúng mặt con. Dù để che mưa. Không đánh lộn. Ăn bánh đi. Trễ. Tardy slip.

Tuesday, October 16, 2007

Tay bà nắm chặt. Ở cái tuổi 82, những ngón tay đã trổ đồi mồi khi xiết chặt vẫn còn đau hơn cả sức trẻ. Nhìn xuống bàn tay bà, lòng dạ chợt xốn xang, năm mươi năm khác biệt. Bàn tay chai sần với những ngón tay co quắp của bà đã trải qua biết bao nhiêu cuộc đổi đời? Bàn tay vực đàn con, cháu đứng dậy sau bao lần nghiêng ngả.
Bà hôn lên má, dặn dò, “Ngoan con hử!” Ba mươi hai năm làm người, có thể nào ngoan hơn thế nữa? Tròn mắt hỏi bà, “Vậy ra con vẫn chưa ngoan?” Bà cười hiền, đưa tay vuốt lại những sợi tóc mai lòa xòa trên trán tôi.
Bà, đêm tân hôn của tôi, nắm lấy tay mẹ chồng, dặn dò, gởi gắm, “Mai này cháu có làm điều chi phật lòng, thương cháu còn nhỏ người non dạ mà bỏ quá cho nghe.” Bà, mỗi lúc vượt đường xa thăm nhau, vẫn bảo, “Vợ chồng con cháu đề huề cho ba mẹ vui con hử?” Bà, làm bước chân ngần ngại khi lăm le vượt qua lằn ranh xám.
Bà, mỗi lần gặp lại, vẫn dặn dò, “Ngoan con hử!”

mơ thấy Max

nằm chờ cửa anh, ngủ vùi lúc nào không biết, mơ thấy ai chơi ác, bỏ Max vô lò, mà lò bằng đất như bên mình, tới hồi đi tìm hoài không ra, chạy tới bếp lò thì hỡi ơi, Max đã quắt queo, đứng khóc tức tửi, toát mồ hôi, giật mình choàng tỉnh. May chỉ là giấc mơ, nhưng sao thấy trong lòng bồi hồi sao đâu.

Monday, October 15, 2007

giọt mưa, mưa ngâu mưa ngâu...

…tròn xoe chiếc ô trên đầu…

lời tình tự mùa thu

nếu lá vàng không rơi
thì mùa Thu vô nghĩa
đời em, anh không tới
buồn vui rồi ai chia !

lá vàng, Thu mới đẹp
nắng vàng, Thu mới buồn
giữa cuộc đời hạn hẹp
mình nên gần nhau hơn !

sông vẫn thường chia nhánh
lá vẫn mãi xa cành
chỉ còn em với anh
ấm lòng khi đơn lạnh !

đừng như sông chia nhánh
đừng như lá xa cành
đừng như tình cô quạnh
khi đời em, có anh...

thơ Trần Huy Sao

Friday, October 12, 2007

bài không tên số 8

Nghe chàng trang trải nỗi lòng giùm nè,

Chiều xuống, ru hồn người bềnh bồng
Chiều không, im gọi người đợi mong
Chiều trông cho mềm mây ươm nắng
Nắng đợi chiều nắng say
Nắng nhuộm chiều hây hây

Ngày đi qua vài lần muộn phiền
Người quen với cuộc tình đảo điên
Người quên một vòng tay ôm nhớ
Có buồn như vẫn chưa
Bao giời bằng hôm nay

Vắng nhau một đêm, càng xa thêm ngàn trùng
Tiếc nhau một đêm, rồi mai thêm ngại ngùng
Bao lâu rồi tiếc, những ngày còn ấu thơ
Lần tìm trong nụ hôn
Lời nguyền xưa mặn đắng

Về đâu, tâm hồn này bềnh bồng
Về đâu, thân này mòn mỏi không
Về sau và nhiều năm sau nữa
Có buồn nhưng vẫn chưa
Bao giờ bằng hôm nay

gặp nhau

Một buổi chiều nào đó, giữa mênh mông rừng người, chợt thèm gặp một ai đó mà lâu lắm rồi không được gặp. Ai cũng được, quen thân, quen sơ, bạn hay thù. Để được hồ hởi tay bắt, mặt mừng. Lục lọi trong trí nhớ chút kỷ niệm ngày cũ. Nói nói, cười cười. Hỏi nhớ cái này, cái kia không? Dạo này sao rồi? Công việc làm ăn tới đâu? Liếc coi cái tay có đeo nhẫn rồi hỏi lần chuyện gia đình.

Ai cũng được, giữa mênh mông rừng người này. Gặp Q. cũng được. Chả biết Q. có còn hay đứng im lặng nhìn mà cười mĩm như thưở nào? Hỏi sao Q. không nói gì, Q. cười khẩy, bảo không gì, cười thôi!

Ừ! Gặp Q. cũng được vì từ bận Q. gọi điện nói dọn đi Utah rồi bặt tin. Chẳng hiểu Q. có dọn về Việt nam ở với mẹ hay còn vất vưởng đâu đó trên cái đất tạm dung này. Mỗi lần ngồi viết mấy cái note nhỏ, hay nghĩ tới Q. Chả nhớ làm sao quen Q. Chỉ biết từ ngày biết Q., Q cứ lẽo đẽo đi theo bất cứ nơi nào. Q. bỏ lại mẹ một mình ở Việt nam, qua đoàn tụ với ba. Hai cha con mướn cái phòng nhỏ trên lầu ở chung, muốn nói gì với nhau, viết cái note để trên đầu nằm. Chắc vậy nên Q. lầm lì, ít nói. Mắt Q. nhỏ thua lá rau răm, mỗi lần cười, phải nhắc chừng Q. mở mắt! Ác nhơn vậy chớ!

Mỗi ngày tan học, Q. hay giao du với mấy đứa có cảnh ngộ giống Q. ở trường, xốc cặp đi lang thang tới tối. Quần Q. trễ cạp, nhìn muốn chướng con mắt. Ai nói gì, làm gì, Q. hay lầm lũi bỏ đi, mắt lườm lườm, tướng bậm trợn thấy là sợ. Có lần, Q. qua nhà ngồi coi tôi làm bánh bò, nói trống không, “Mai này tui lấy vợ, tui lấy người biết làm bánh, nấu ăn giỏi đó you!” Tôi vạt mồ hôi trán, đổ mẻ bánh chai xì ra bàn, biểu Q. ăn giùm đi.

Trời tháng sáu nắng đổ lửa, tôi ngồi trên khán đài chờ lễ ra trường, Q. nhỏ xíu như con chuột, đi lúp xúp dưới hội trường, dáng đơn côi muốn khóc. Thấy tôi cầm bó bông héo queo đứng chờ ngoài cổng, mắt Q. chợt lớn hơn hai hòn bi, hất hàm hỏi, “Bông cho tui hả, bày đặt chi! Tui chở đi ăn phở!” Lần duy nhất tôi thấy mắt Q. có nước.

Sáng thứ bảy ngủ dậy hay thấy chồng báo tiếng Việt Q. để sẳn ngoài cửa. Trưa, Q. hay gọi qua hỏi có muốn đi đâu Q. chở đi. Tôi làm giọng ngái ngủ, “Cuối tuần ngủ bù, còn nằm trên giường mà biết đi đâu?” Q. cười lớn, “Tui đang đứng trên lầu, thấy cửa sổ phòng you đang mở tan hoang, mà you làm gì đứng trên mái nhà với thằng Tư, con Út. Con gái mà leo trèo, nghịch ngợm, té lọi giò.”

Ừ, nói tới đây mới nhớ ra làm sao quen Q. Lúc đi cắt chỉ ở hãng may gần nhà. Q. hay đứng ăn trưa một mình, thấy tôi ngồi trợn trạo nuốt cơm, hôm sau đem vô cho mớ gỏi cuốn, biểu ăn trưa, ăn như vầy mới gọn nhẹ, ngồi lâu không tức bụng. Chiều chiều đi bộ về nhà, Q. ghé tiệm tiện lợi mua cho bịch Sun Chip, ăn ghiền chịu không nổi. Miệng lúc nào cũng ngồm ngoàm, nhai rùm rụm, Q. hay lấy bịch chip liệng vô thùng rác, biểu con gái ăn thứ này chi nhiều, mập chết.

Hồi đó, tôi còn nặng nợ với Nguyên, ngày đi học, đêm đi làm. Chẳng biết ngày trùng phùng còn bao xa nên cứ cặm cụi dấu đút nhớ thương đầy ngợp cả lòng. Đêm khuya, đường vắng, một mình lái xe đi làm, chạnh lòng không thể tả. Có đêm đứng ngáp ngắn, ngáp dài, nhìn qua cửa sổ phòng bên kia, thấy Q. đang đứng nhìn qua, hai mắt như hai đường chỉ nhỏ, cằm bạnh thấy nghiêm trang đến rùng mình. Thò đầu ra hỏi với, “You đang làm gì đây?” “Đi làm chớ làm gì?” “Chớ mà xin vô đây hồi nào? Tối không ngủ, còn đi làm cái nỗi gì?” Q. dụi mắt, ngó lên trần nhà, “Con gái đi làm ban đêm nguy hiểm, mai chờ tui ghé đón!” Sáng sớm, Q. hay đút ly trà nóng qua cửa sổ, biểu uống cho tỉnh rồi đi học. Trưa trưa, tôi quành về nhà ngủ vùi, máy nhắn tin cứ rè rè trong cặp, lúc nào cũng một dòng ngắn ngủn, “Ăn chưa? Ngủ đi!”

Ngày kia, Q. gọi điện. Giọng xa lắc, khàn khàn nói, “Tui đang ở bên Utah, theo người ta đi làm để dành tiền gởi về cho mẹ, nghe nói bả bị đau không có tiền chữa bệnh!” Tôi hụt hơi, hỏi lại, “Còn ba you sao?” “Ổng đuổi tui đi đó chớ, tới giờ vô làm rồi, gọi you sau.”

Vậy thôi, Q. không gọi lại, dễ có gần mười năm rồi. Những lúc chiều vắng, giữa rừng người mênh mông này, thèm được gặp người quen. Gặp Q. cũng được!

Thursday, October 11, 2007

phút ấm lòng

-Jasmine ơi!

-Dà mẹ?

-Thương mẹ không?

-Thương chớ!

-Thương mẹ để đâu?

-Để lòng nè!

-Lòng của ai?

-Lòng của con!

-Không phải lòng mẹ hả?

-Hông! Lòng mẹ không thương. Lòng ba không thương. Lòng con nít mới thương thôi!

before I was a mom

To you, all the mothers that I know! You are beautiful inside and out!
Before I was a Mom

I never tripped over toys or forgot words to a lullaby.

I didn't worry whether or not my plants were poisonous.

I never thought about immunizations.

Before I was a Mom -

I had never been puked on.

Pooped on.

Chewed on.

Peed on.

I had complete control of my mind and my thoughts.

I slept all night.

Before I was a Mom

I never held down a screaming child so doctors could do tests.

Or give shots.

I never looked into teary eyes and cried.

I never got gloriously happy over a simple grin.

I never sat up late hours at night watching a baby sleep.

Before I was a Mom

I never held a sleeping baby just because I didn't want to put him down.

I never felt my heart break into a million pieces when I couldn't stop the hurt.

I never knew that something so small could affect my life so much.

I never knew that I could love someone so much.

I never knew I would love being a Mom.

Before I was a Mom -

I didn't know the feeling of having my heart outside my body.

I didn't know how special it could feel to feed a hungry baby.

I didn't know that bond between a mother and her child.

I didn't know that something so small could make me feel so important and happy.

Before I was a Mom -

I had never gotten up in the middle of the night every 10 minutes to make sure all was okay.

I had never known the warmth, the joy, the love, the heartache, the wonderment or the satisfaction of being a Mom.

I didn't know I was capable of feeling so much, before I was a Mom.

Wednesday, October 10, 2007

ếch zuma

Như “bệnh dịch” phim bộ Hồng Kông, cả nhà đang lên cơn sốt bắn ếch. Đào bày với mẹ cái trò này để dụ mẹ khỏi loay hoay dọn dẹp cả ngày làm hai đứa cứ nhấp nha, nhấp nhỏm chạy ra chạy vô, đụng cái này, rờ cái kia để mẹ khỏi phiền lòng. Hình như còn mừng hơi vội vì mẹ đâm ghiền cái trò bắn ếch đến quên ăn quên ngủ. Ban đầu, chỉ có computer của Đào là có download game này nên sáng cuối tuần mẹ hay thập thò ở ngoài bếp, chờ nó mắt nhắm mắt mở mở cửa phòng đi bathroom, mấy phút sau trở lại đã thấy mẹ ngồi lắc lư, bắn ếch. Ngoài giờ làm việc, muốn tìm mẹ hả, dễ thôi, bắn ếch trong phòng Đào đó. Mỗi bữa, mẹ từ sở về, phóng vô bếp, xắn tay áo nấu nấu, xào xào xong rồi “biến”. Ba đi làm về, theo thói quen huýt gió từ ngoài cổng, mọi ngày mẹ ra mở cửa, từ sau khi có ếch, chỉ nghe tiếng đạn mẹ bắn ếch dội ra ầm ầm.

Có hôm mẹ bị cảm, người bề bệt phải gọi vào nghỉ bệnh. Đến trưa, gọi hỏi mẹ thử bệnh tình đến đâu rồi, Út bắt phone, nói, “Chị cũng biết mẹ đang làm gì mà!” Hỏi mẹ sao bệnh không nằm nghỉ, diệt ếch làm gì nhiều vậy? Mẹ nói, “Bắn ếch mới hết bệnh đó con, sáng giờ mẹ làm một hơi tới 9 level, cái đầu cũng đỡ nhức rồi!” Giờ mới biết ếch có công hiệu chữa bệnh nhanh đến vậy. Cuối tuần, mẹ đâm lười ra ngoài, quơ đống áo quần bỏ vô máy giặt, lại chui vô bắn, đồ giặt xong, bỏ qua xấy, bắn tiếp. Phòng khách trở thành phòng tạm của Đào.

Bà đã vậy, cháu cũng tập tành theo bà bắn ếch. Lụt tụt hoài chỉ qua được level 2. Mỗi lần qua chơi, hay dành máy với ngoại. Có lần, thấy Kenny lủi thủi đi ra phòng khách mặt mày bí xị, hỏi sao không bắn ếch? Nó cau mặt, “Bà ngoại đang chơi!” Thì ra cu cậụ bị con ếch hả miệng toang hoác, nuốt chửng mấy viên đạn cuối cùng, sắp bị thua, thấy bà ngoại đứng cạnh nên nhờ bà chơi giùm. Ngờ đâu từ lúc bà đặt mông xuống thắng được cái game cho thằng nhỏ, bà “thừa thắng xông lên”, bảo, “Để bà chơi hết level 2 cho con.” Level 2 qua xong, lên đến level 3, rồi 4, chờ lâu quá, cu cậu đành bỏ cuộc. Anh Hai gọi điện xuống hỏi thăm, ca cẩm, cơm canh gì trể quá mẹ ơi. Thì ra trên nhà anh Hai cũng bị ếch hành hạ, cao thủ Samath luyện ngày luyện đêm nên cơm canh bê trể, quần áo dơ để mấy tuần chưa kịp giặt. Tối tối, lùa con đi ngủ, xâu ếch tới quá nửa đêm. Vậy nên đã leo được tới level 12. Bái phục, bái phục!

Còn chuyện mẹ của Kenny bắn ếch thì không tới nỗi ly kì vậy. Mỗi lần ngoại gọi điện biểu về ăn cơm, leo lên xe, hai mẹ con lúc nào cũng giao hẹn với nhau, “Con chơi nửa tiếng, rồi tới phiên mẹ nghe!” Mẹ nó ăn uống qua loa, đùn dì Út đút cơm cho cháu, cũng nhảy vô tranh thủ diệt ếch. Thấy mẹ con mỗi lần qua ngoại, ngồi lồi mắt trước máy tính, bắn trẹo lưng nên anh ra “sắc lệnh” làm gì thì làm không được download game vào máy nhà mình. Sợ cơm không có mà ăn, mì gói thì xơi dài dài. Không cho chơi ở nhà, thì lâu lâu mẹ của Kenny “đi lạc” đâu mất tới cả tiếng đồng hồ sau khi tan sở, lý do: bị kẹt xe… bên nhà ngoại! Chắc bắn ít quá nên lẹt đẹt lên tới level 7 là hết đạn. Có lần xâu một lần được tới 6 con ếch (50,000 điểm thì được thưởng một con), tới level 9 thì tiêu sạch hết.

Hôm nọ, Kenny vô phòng vòng tay chào ngoại, ngoại ậm ừ cho qua chuyện vì lần đầu tiên ngoại lên tới được level 11. Sáng, nghe khoe lên được tới level 12, ai nói hậu sanh khả úy hả? Đào có giỏi lên được level 12 là vì cheating thôi, có như ngoại, đường đường chánh chánh luyện ngày, luyện đêm mới oanh liệt lên được danh hiệu “anh hùng diệt…ếch”.

Hậu bắn ếch: Sáng nay, tay ngoại bị đơ đơ, hỏi thăm thì ngoại nói một câu rất ư là tình huống, “Mẹ nghĩ ra rồi, chắc tại bắn ếch nhiều quá, phong thấp chạy lên tới vai, nhức quá con ơi!” Ếch ơi là ếch!

Monday, October 8, 2007

xỏ lỗ tai

Bữa thấy K.C. đeo bông tai đẹp quá, lại thấy Út nhà dì Mich nhỏ xíu cũng có bông tai xinh xinh nên cô nhỏ cũng muốn xỏ lổ tai. Ba sợ con còn nhỏ nên chần chừ hoài. Hôm qua, mẹ kéo đồng minh, rủ chị Samath và Lily đi theo. Cô nhỏ vui lắm, vô tới tiệm là leo lên ghế ngồi chễm chệ thế này trong lúc mẹ còn phải ký giấy tờ, lựa bông tai.
Hai cô đè hai bên lỗ tai, cô nhỏ chưa biết "thú đau thương" là gì nên còn nhìn mợ Samath để làm dáng chụp hình. Đến khi nghe hai cô một lượt đếm 1,2,3, bụp một cái mới giật bắn người nhưng chưa khóc.
Phải mất vài giây sau mới tỉnh người, cảm được cái đau nên òa lên khóc chút xíu à. Dụi đầu vào ngực mẹ khóc tức tưởi rồi than, "Đau quá mẹ ơi!" Thấy mà thương. Thấy có bông tai đẹp nên chùi nước mắt ngay. Chị Lily đứng chứng kiến từ đầu đến cuối nên đến lượt mình, sợ quá, chui xuống ghế trốn. Dỗ dành mãi vẫn không cho đụng đến lỗ tai nên phải đi về. Nhớ hồi mẹ nó xỏ lổ tai, phải bắt anh Hai đè hai chân, chị Xíu dùng cây kim có xâu sợi chỉ, đâm từng khúc một vô lỗ tai. Đau thấu trời, chốc chốc lại hỏi xong chưa.
Cô nhỏ phải chọn bằng được bông tai màu hồng. Gặp ai cũng vén tóc lên khoe. Tối mẹ gọi điện thoại cho Ms. Beth, cô giáo cũ của cô nhỏ để hỏi thăm, cô nhỏ nhắc chừng, nhớ nói với Ms. Beth con có bông tai đẹp nghe. Sáng nay, chồm ra khỏi giường, thay đồ lẹ lẹ, giục mẹ đi học cho mau, gặp ai cũng khoe. Vô tới lớp đứng giữa lớp để bạn bè, và ba mẹ của bạn bè, cùng cô giáo trầm trồ khen đẹp. Mẹ cũng thấy vui lây.

Sunday, October 7, 2007

con chợt hiểu

gởi mẹ
con chợt hiểu. nỗi lòng của mẹ. không phải đến bây giờ mới nghiệm ra những điều không muốn hiểu. nghiêng người, con soi con vào đời mẹ. như bóng ngã đổ dài. thấy một phần đời thấp thoáng bóng phù du. những khoảng lặng đáng sợ của thương nhớ chất chồng. chông chênh. đắng ngắt. con thấy bóng mẹ trong nàng Tô Thị. mới chợt hiểu vì sao chờ đợi có thể làm con người hóa đá. chờ đợi đến mỏi mòn. mong manh. vô vọng. sờ tay lên ngực. nghe nỗi đau tê cứng. trái tim hóa đá. đá trông chồng. nước mắt rớt ra từ lồng ngực. chờ trông vẫn mỏi mòn. đắng ngắt. chông chênh.
những bước ngoặt trong đời. con nhìn về phía mẹ. chợt hiểu vì sao nước mắt mẹ có những đốm lửa hồng chảy dài theo đời con lận đận. nước mắt rớt ra từ trái tim. trái tim hóa đá. con thấy bóng mẹ trong lời câu hát Dạ cổ hoài lang. vọng về trong đêm khuya. đắng ngắt một quãng đời. câu ca chực hóa đá. đá trông chồng. nước mắt rớt ra từ trái tim cô lẽ.

Saturday, October 6, 2007

trắng và đen

Truyện của Hoàng Ngọc Thư

For my other half

Trắng nhẹ nhàng đi đến bên giường, êm ái nằm lên gối trắng, đệm trắng, hoà lẫn vào lớp chăn trắng phẳng phiu và chìm vào giấc ngủ sáng dịu màu trắng.

Đen thức giấc trong căn phòng đen, giường tủ đen, ly tách đen, ngay cả âm nhạc cũng đen thẫm như nền trời đêm không trăng sao.

*

Thế rồi một hôm, trắng và đen tình cờ va vào nhau giữa nắng sớm lung linh.

“Chao ôi!” trắng thì thầm.

“Tuyệt thật!” môi đen mấp máy.

“Sao lại có người khác ta dường ấy?” cả hai cùng nghĩ.

Và họ đã yêu nhau như đêm và ngày, theo nhau khắp nơi như mực và giấy.

*

Đen mời trắng về nhà. Bước vào một cõi tuyền đen, trắng kinh ngạc tột độ khi nhận ra thế giới của mình còn thiếu nhiều điều tuyệt vời đến thế. Trắng yêu mọi thứ màu đen, ngay cả những điều trắng luôn khẳng định chỉ có màu trắng mới tốt đủ, giờ đây đen đã trở thành màu tốt nhất, như một sự thật hiển nhiên. Đen sung sướng và tự hào đã được trắng yêu dấu. Trắng sung sướng được sống trong thế giới mầu nhiệm của đen.

Trắng mời đen về nhà. Bước vào một cõi tuyền trắng, đen choáng ngợp và lần đầu tiên nhận ra rằng thế giới của mình tăm tối và ảm đạm biết bao! Đen mê mải ngắm nhìn những cành hoa trắng, lụa là trắng; mê đắm hương thơm trên giường gối trắng, thân thể trắng, và sung sướng được hít thở bầu không khí trắng trong suốt. Âm nhạc trắng dịu ngọt vời vợi khiến đen có cảm tưởng như lạc bước vào chốn thần tiên nào. Đen tin chắc rằng chỉ có trắng mới là sắc màu tối thượng của mọi sắc màu. Trắng sung sướng và hãnh diện khi được đen tôn vinh và yêu dấu. Đen sung sướng được đắm mình trong thế giới kỳ diệu nơi mọi thứ đều là một phần bản thể của trắng.

*

Nhưng những khám phá về thế giới của nhau đã làm thay đổi cả cuộc sống của đen và trắng. Đen chỉ muốn sống mãi ở nhà trắng, được tắm đẫm trong bầu ánh sáng thần tiên của một cõi mà ngay cả bóng đêm cũng không ảnh hưởng được. Còn trắng thì lúc nào cũng mơ tưởng được ở nhà đen, được thức giấc trong vòng tay đen, giữa gối chăn đen, trầm mình trong âm nhạc đen và thưởng thức những ngụm đắng đen, mà chỉ có đen với thứ phép thuật đen mới có thể biến mọi thứ đen trở nên huyền diệu như vậy.

Ban đầu, trắng và đen cùng nhau ở nhà trắng ít hôm, rồi sang nhà đen ít hôm, và họ đều đặn đổi chỗ ở để cả hai đều được sống nơi mình thích. Nhưng rồi dần dà, trắng không muốn về nhà mình nữa, còn đen không chịu nổi khoảng không gian đen ngột ngạt của mình trước kia. Đến kỳ đổi nhà, trắng nấn ná ở thêm vài hôm ở nhà đen, để đen sang nhà trắng một mình. Sống một mình trong nhà trắng, đen nhớ người yêu tha thiết nhưng không muốn quay về nhà mình để mang người yêu sang. Trắng chờ mãi không thấy người yêu quay lại lấy làm buồn lòng, nhưng thế giới của đen như có sức hút kỳ lạ khiến cho trắng không thể rời đi được.

*

Họ sống một mình như thế trong nỗi chờ mong và thương nhớ trong nhà của nhau. Cho đến một hôm, cả hai cùng không thể chịu nổi nữa và đi tìm nhau. Trắng và đen gặp nhau giữa phố xá đông đúc, sung sướng ôm chầm lấy nhau.

“Em nhớ anh quá!”

“Anh nhớ em quá!”

Họ hôn nhau say đắm nồng nàn như chưa bao giờ từng biết hôn như thế.

*

Rồi họ đưa nhau rời thành phố đi cắm trại ở một vùng núi cao, cách xa mọi người và nền văn minh của nhân loại. Cả hai thầm cầu mong sẽ tìm được một nơi mà cả trắng và đen đều gọi là nhà của mình và được sống mãi bên nhau suốt đời.

Đêm hôm ấy, họ yêu nhau trên đỉnh núi và ngủ quên giữa đất trời.

Buổi sáng thức giấc, cả hai đều choáng ngợp khi nhận ra mơ ước của họ đã trở thành sự thật: phép màu kỳ diệu nào đã xảy ra đêm hôm qua trong giấc ngủ của họ, biến đệm cỏ trên đỉnh núi thành căn nhà một nửa tuyền đen và nửa kia tuyền trắng. Đường phân chia vạch thẳng từ trần nhà xuống bức tường và cả nền nhà, nhưng buồn cười nhất là ngay cả chiếc giường họ nằm cũng được chia đôi, với mỗi màu chính xác một nửa. Trắng đang cuộn mình trong nửa chiếc chăn bên phần giường màu đen, và đen đang thích thú cọ má vào chiếc gối trắng muốt bên nửa giường màu trắng.

Trắng và đen từ đó được sống trong thế giới của nhau, và thỉnh thoảng được trở về sống lại ít hôm trong thế giới của riêng mình — tất cả đều cùng ở dưới một mái nhà, nơi họ có thể tìm thấy tất cả mọi thứ họ cần, dù là màu đen hoặc trắng.

Adelaide, 22/8/07

Bài này đăng trên Tiền Vệ. Lượm lặt na về. Đang thắc mắc khi trắng và đen hòa quyện vào nhau, không ra màu xám? Hay ngay cả lúc yêu nhau, trắng/đen vẫn được phân định rạch ròi?

Friday, October 5, 2007

lạc

em lạc vào đời anh

loanh quanh tìm lối thoát

ngõ vào

tăm tối

ngõ ra

thiên đường

ngược với những gì loài người đơm đặt

rằng tình yêu không có tuổi

trăm thương

ngàn nhớ

chín đợi

mười mong

yêu thương anh đến dại khờ

em vẫn không tin tình yêu không có tuổi

khi những nhớ thương mỏi mòn

như cội mai già

hấp hối bên mùa xuân tươi trẻ

em vẫn hoài loay hoay

trong ngõ tối

lỡ vương mang nên quên mất lối về.

Thursday, October 4, 2007

ai da

chán quá, thấy cái template kia dễ thương, xí xọn đổi qua, bị bay mất hết công sức bấy lâu nay lượm lặt tha về tổ rồi. Không chơi nữa. Mệt rồi! rrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrr.

mới đi đổ xăng...

$50.09....cắt luôn cái chân, thêm cái tay chứ chẳng chơi!
(hình lấy từ KBG)

Wednesday, October 3, 2007

sân ga/đời người

Ngoại có bốn người con trai, đặt tên là Lưu, Lạc, Long, Đong. Tên thường gắn liền với đời người, chắc vậy nên các cậu lang bạt kỳ hồ, mỗi người mỗi nẻo. Tôi lớn lên chỉ biết các cậu qua lời kể của mẹ. Chuyện gì cũng xoay quanh với cậu Đong vì cậu nhỏ nhất mà lại phá phách nhất nhà. Mấy năm trước, cậu tạt về nhà dẫn theo một người đàn bà có cặp mắt sắc lẻm, thắp nhang cho ngoại rồi lại đi biền biệt. Năm ngoái, mẹ nhận được điện thoại từ bệnh viện gọi về, bảo bệnh ung thư của cậu đã tới hồi cuối, nên đem về nhà cho gần gũi với con cháu được ngày nào hay ngày nấy. Mẹ đem cậu về, suốt ngày cậu nằm lịm trên giường, lúc mê lúc tỉnh. Mẹ chờ cậu tỉnh mới hỏi ra ngọn ngành. Thì ra người đàn bà đó khi biết cậu khó qua khỏi căn bệnh hiểm nghèo, một hôm đã gom tóm hết đồ đạc và tiền bạc dành dụm bao năm, dắt thằng Dân với Phát đi mất biệt. Tháng sau đó, cậu trăn trối với mẹ, “Em ra sân ga…” bao nhiêu đó thôi rồi trút hơi thở cuối cùng,

Tôi được nhận vào làm ở công ty mới. Chiều chiều vẫn lái xe ngang qua sân ga. Cái sân ga này gắn liền với những sinh tử biệt ly của gia đình tôi. Mỗi lúc đi ngang qua ga, nghe tiếng còi tàu ngân dài, buồn nẩu ruột như nước mắt ngoại và mẹ nhỏ dài mỗi lần tiễn các cậu đi xa.

Người đàn bà đó xuất hiện vào một ngày đầu hạ. Thoạt đầu, tôi tưởng bà đứng đợi xe hay đi đón ai đó. Mặc cho cái nóng như thiêu đốt của những ngày hè và những cơn mưa phùn mùa thu, bà vẫn đứng đấy, như một pho tượng. Như đã thành thói quen, mỗi lần đi ngang sân ga, tôi đều dõi mắt tìm bà. Chiều nay, rời công ty, cơn mưa lại ập đến. Tôi bỗng nhớ đến người đàn bà ở sân ga, nên vội vã chạy ra bến đợi, tôi cho xe vào lề, gọi với, “Bà ơi, bà lên xe, con chở bà vào nhà ga bên kia tránh mưa nhé!” Người đàn bà quay lại, gương mặt tiều tụy, duy chỉ có cặp mắt là sắt lẻm. Tôi rùng mình. Đạp ga cho xe chạy thẳng. Người bần thần, tôi cầm điện thoại lên, lại đặt xuống, rồi cuối cùng bấm số gọi cho mẹ. Chở mẹ ra đến sân ga thì mưa cũng vừa dứt hạt. Mẹ lẳng lặng leo xuống xe đi về phía người đàn bà. Từ xa, tôi thấy mẹ lôi trong giỏ ra chiếc nón đen của cậu Đong đưa cho bà ấy. Bà chụp lấy cái nón, nhìn trân trối, rồi ngồi thụp xuống giữa sân ga, lặng lẽ khóc.

the good husband

Loan sent me this. Cuối tuần này, nếu có người lỡ quá chén thì biết nên phải nói gì cho phải. wink
Jack wakes up with a huge hangover after attending a party. He didn't remember how he go home from the party. As bad as he was feeling, he wondered is he had done something wrong.
Jack had to force himself to open his eyes and the first thing he seen was a couple of aspirin and a glass of water on the side table. And, next to them , a single red rose! Jack sits up and sees his clothing in front of him, all clean and pressed. He looks around and sees that it is in perfect order, spotlessly clean. So is the rest of the house. He takes the aspirin, cringes when he sees a huge black eye staring back at him in the bathroom mirror. Then he notices a note hanging on the corner of the mirror written in red with little hearts on it and a kiss mark from his wife in lipstick: "Honey, breakfast is on the stove, I left early to get groceries for your favorite dinner tonight." "I love you, darling! Love. Jillian!"
He stumbles to the kitchen and sure enough, there is hot breakfast, steaming hot coffee and the morning paper. His son was also eating at the table.
Jack asks, "Son... What happened last night?"
"Well, you came home after 3 A.M., drunk and out of your mind. You fell over the coffee table and broke it and then you puked in the hallway and got that black eye when you ran into the door."
Confused, he asked his son, "So, Why is everything in such perfect order and so clean? I have a rose, and breakfast is on the table waiting for me?"
His son replies, "Oh THAT! Mom dragged you to the bed room, and when she started to take your pants off, you screamed, "Leave me alone, I'm married!!!"
Broken Coffee Table $239.99
Hot Breakfast $4.20
Two Aspirin $.38
Saying the right thing, at the right time ..... "PRICELESS!"

Tuesday, October 2, 2007

thư tay

Chiều liu riu buồn ngủ, đáo xuống thùng thơ, giật mình tỉnh hồn vì thấy một cái thư viết bằng tay nằm gọn gàng trong ngăn. Dễ đến cả mười mấy năm, không ai đoái hoài viết thư tay và gởi bằng đường bưu điện cho mình (ngoại trừ tiền bối có viết một cái hồi tháng năm, đưa tận tay!) Chỉ toàn đọc ké thư của bác Phước gởi cho ba thôi! Bác nói chẳng sai, có viết email hay gọi điện bao nhiêu đi nữa, cầm cái thư viết bằng tay đọc mới đã con mắt, mới thấy được tâm tư người gởi. Cẩn thận pha một ly trà, cẩn thận ngồi xuống, cẩn thận cắt phong bì, giờ thì ngồi cẩn thận “nhâm nhi, gậm nhấm” từng chữ! Thời đại @, có mấy ai diễm phúc như mình?

nhà Tím

Sáng thứ sáu lu bu (bấm nút lui lại tới tuần trước), không làm gì được, ăn một lần tới hai cái donut, trưa lại xơi thêm một miếng cake trừ cơm. Người như phình ra thêm 20 inches, nặng lên 5 pounds. Tím gọi, giật mình vì tưởng đang nói chuyện với Như. Dẫn cả nhà Tím đi zoo. Nói tới chuyện "dẫn" mới quê độ, ai dè ở San Diego mười mấy năm, làm tài lanh, chỉ đường đi lòng vòng mà cái mặt ngơ ngác vì chưa bao giờ đi tới cái đường này bao giờ. redface
Việc đầu tiên gặp nhà Tím hả? Hôn K.C. cho đã. Thấy cả nhà Tím líu ríu coi cây cỏ, chim thú, cũng vui lây. Có lúc, Mệ KC còn giao cho trọng trách đi thay tả cho KC, bồng KC đi rồi mới chợt giật mình, mới gặp nhau một tiếng đồng hồ trước đây thôi, Mệ đã tin tưởng giao "cục vàng" rồi chứng tỏ cái mặt của mình cũng không tới nỗi gian manh cho lắm. Anh Kenny gặp KC mà bị dì Tím mua chuộc với hai con dinosaurs bự nên mê chơi hơn mê KC! Lại không chịu chụp hình chung nữa chớ. Nhưng mà không sao, Mệ KC đã "chấm" điểm anh K. cao rồi. Tiếc vì thời gian quá ít nên hai bà "8" không có thời gian hàn huyên. Tiễn bạn về mà lòng đã thấy trống trải, thôi hẹn dịp khác nghe Tím?

Monday, October 1, 2007

có một người sao lại...

có một người sao lại giống em
khuôn mặt giống. Miệng cười cũng giống
và lạ chứ cái nhìn sâu thẳm
trên bãi biển chiều nay khi người đó nghiêng dù

anh bàng hoàng trước cặp mắt hồ thu
trong sửng sốt tên em anh khẽ gọi
và người đó bỗng trở nên bối rối
cố nhớ về anh- cuời nụ nhướng cong mày

anh lại bất ngờ. Và người đó không hay
em cũng có cái nhướng cong mày cười giống vậy
bãi biển đông nhưng nhìn đâu anh cũng thấy
dáng hình em trong người ấy-dáng hìng em

đợi bãi biển vãn người, ra ngồi đón trăng lên
anh không khỏi cười mình đang chìm
trong nỗi nhớ
nên nhìn ai cũng tìm ra nét thân quen ngờ ngợ
liên hệ với người xa như muôn thuở tình yêu

có một ngừơi sao lại giống em ?...

Chả nhớ tác giả là ai! Cái bài này một thưở ở trong cặp, thường xuyên, và vẫn còn tự hỏi....

chicken soup

"A 92-year-old, petite, well-poised and proud man, who is fully dressed each morning by eight o'clock, with his hair fashionably coifed and shaved perfectly, even though he is legally blind, moved to a nursing home today. His wife of 70 years recently passed away, making the move necessary. After many hours of waiting patiently in the lobby of the nursing home, he smiled sweetly when told his room was ready. As he maneuvered his walker to the elevator, I provided a visual description of his tiny room, including the eyelet sheets that had been hung on his window. "I love it," he stated with the enthusiasm of an eight-year-old having just been presented with a new puppy. "Mr. Jones, you haven't seen the room; just wait." "That doesn't have anything to do with it," he replied. "Happiness is something you decide on ahead of time. Whether I like my room or not doesn't depend on how the furniture is arranged ... it's how I arrange my mind. I already decided to love it. It's a decision I make every morning when I wake up. I have a choice; I can spend the day in bed recounting the difficulty I have with the parts of my body that no longer work, or get out of bed and be thankful for the ones that do. Each day is a gift, and as long as my eyes open, I'll focus on the new day and all the happy memories I've stored away. Just for this time in my life. Old age is like a bank account. You withdraw from what you've put in. So, my advice to you would be to deposit a lot of happiness in the bank account of memories! Remember the five simple rules to be happy:
1. Free your heart from hatred.
2. Free your mind from worries.
3. Live simply.
4. Give more.
5. Expect less."

Nghe Geena đọc bài này sáng nay, lại một tô chicken soup for my sourful soul! Thứ Hai- tụt hậu- rảnh viết tiếp.