Thursday, November 29, 2007

the weakness in me

I'm not the sort of person who falls in and quickly out of love
But to you, I give my affection, right from the start.
I have a lover who loves me - how could I break such a heart?
Yet still you get my attention.

Why do you come here, when you know I've got troubles enough?
Why do you call me, when you know I can't answer the phone?
And make me lie when I don't want to,
And make someone else some kind of an unknowing fool?
Make me stay when I should not?
If you're so strong then resolve the weakness in me.
Why do you come here, and pretend to be just passing by?
I need to see you - I need to hold you - tightly.

Feeling guilty,
And I'm worried, and I'm waking from a tormented sleep
'Cause this old love, you know it has me bound,
But this new love cuts so deep.
If I choose now, I'm bound to lose out;
One of you is gonna have to fall...
I need you, baby.

Why do you come here, when you know I've got troubles enough?
Why do you call me, when you know I can't answer the phone?
And make me lie when I don't want to,
And make someone else some kind of an unknowing fool?
Make me stay when I should not?
If you're so strong then resolve the weakness in me.
Why do you come here, and pretend to be just passing by?
I need to see you - I need to hold you - tightly.

Get this widget Track details eSnips Social DNA

T. gởi bài này cho nghe. Email hỏi T. sao lại ra nông nổi dzầy? Reply của T.? Nông nổi gì, thấy giọng Joan Armatrading đầm mà mạnh quá nên gởi cho mà nghe thôi. Bé cái lầm! redface

hình vui

Đi Costco rửa hình, đứng chọn hình không cũng đủ gãy tay. Từ sinh nhật cô nhỏ năm ngoái đến giờ mới gom lại đi rửa, đó là còn hai cái memory cards để quên trên sở chưa lấy về. Thêm một món trong cái to-do list dài ngoằng của mình: làm album. Có mấy cái hình coi vui vui.L. hết tiền sắm đồ Christmas nên đem hai đứa ra sân chợ làm sơn đông mãi võ. How cute! Hình này tui lượm về thôi.
Ôn với K. lạy Ôn Cố.

Cô nhỏ ăn nacho, hết còn liếm sạch luôn cả cái khay, thấy mẹ nhá hình mắc cỡ quá đi, yummmmm!

Wednesday, November 28, 2007

mềm

Đêm hôm khuya khoắt, K. gõ cửa phòng mẹ, hỏi có bandage không, cho con xin một cái. Hồi chiều em J. lỡ cắn con Spot, nó đau lắm. Trời lạnh, mẹ phải lồm cồm bò dậy, dẫn K. về phòng, ém mền lại rồi lục lọi tủ thuốc tìm bandage, dán vô mông của Spot- con chó bằng vải đốm dì Út cho mấy năm trước. Tắt đèn, lọ mọ đi về phòng mà phì cười vì thằng con nhiều lúc hơi... "mềm" thiệt!Chân dung tự họa của K. đây.

K. vẽ nhà mình, hông hiểu sao ba phải đứng tuốt luốt bên này núi, tóc lại dựng lên lỉa chỉa vậy nữa.

Such a loner, bạn thì toàn khủng long không á.

Còn mấy thứ này là món ruột của K. Tối qua mẹ đi chợ, mua gà nấu phở, trộn gỏi. K. ngồi nhơi lên nhơi xuống, rồi "khen", "Mẹ nấu ăn cũng không tệ đâu (nguyên văn: your cooking is not too bad)", rồi cúi mặt lùng bùng trong miệng, "Phở này ăn giống dây thun bỏ trong soup á." J. ngồi bên kia, nói có vẻ hiểu biết, "Anh biết mà, mẹ đang cố gắng làm mẹ tốt thôi! (nguyên văn: You know, mommy's trying to be a good mom". Hihihi, chắc nghe lén được lúc mẹ nói chuyện với ba.

Tuesday, November 27, 2007

em đi được, cứ đi.

Ừ, em đi, em cứ đi. Họ nói, dĩ nhiên họ nói. Mà xá gì lời họ nói khi em đã quyết định xách giỏ ra đi? Ta biết rồi sẽ có ngày này, khi thấy em ngồi lặng lẽ khóc trong lúc hắn cúi đầu xì xụp húp tô mì nấu vội. Em có quyền lựa chọn, hẳn em thừa biết điều đó. Em đẹp. Em chọn hắn. Em sung sướng khi có kẻ lẽo đẽo theo em, nói những lời vô duyên mà em cho là lời chân thật. Em chọn hắn. Em thấy mình hãnh diện vì đã đưa tay cứu vớt được một linh hồn đang thối rữa vì cái thói ích kỷ đến đau lòng.
Ngày đầu tiên khi em xách giỏ theo hắn về, ta ngồi bên góc nhà lặng lẽ nhìn em líu ríu đeo bám theo lưng hắn. Ta chừng như đong đếm được chiều dài của cái vẻ líu ríu đó. Ta, cũng đã một thời như em, nhưng chừng cay đắng hơn nhiều, đặt được một chân vô ngưỡng cửa nhà họ, đăng đẳng đến dặm phần. Họ nói chứ em. Em mĩ miều. Em xá gì lời họ nói. Ngày chưa có em, hắn vẫn hay giữ cái vẻ ngoài phớt tỉnh, ngầu đời giả tạo mà trong góc nhà, ta vẫn lặng lẽ chứng kiến. Hắn làm vậy, chẳng qua là để che dấu đi cái sự thiếu tự tin và keo kiệt, ngay cả lời nói, của mình thôi em ạ. Hắn không dám cười, sợ người đời biết hắn vui. Hắn không dám nói, sợ người đời đọc hiểu được tâm tư của hắn. Vậy mà từ lúc quen em, có một hai lúc nào đó, ta thấy hắn cười, lúc nói về em.
Phải nói là em đẹp não nùng, mắt to, mũi thanh tao, người điệu đàng rồng rắn. Em sáng rỡ cả góc nhà. Ta mừng lắm thay. Từ nay ta đã có người bầu bạn, ít ra ta cho em cũng là kẻ đồng cảnh đồng thuyền với ta. Sáng sáng, em sẽ cùng ta lui cui nấu trà, dâng lên hai cụ. Em nề hà gì, để ta chỉ bảo. Ngày một, ngày hai. Hắn cau có kéo tuột em lên lầu. Nào có thấy được mặt em từ đó. Họ thở dài, họ nói. Em trở thành ta của ngày cũ, dù ta không đẹp, không xênh xang, không cao ráo như em. Em như cái bóng, lặng lẽ đi, lặng lẽ về. Hắn hay lục bục trong miệng những chuyện cho đi, lấy lại. Em có đồng tình không mà nén tiếng thở dài. Em cô đơn, lạc lõng ngay giữa ngôi nhà tấp nập người ra, kẻ vào, xôn xao nói cười.
Rồi em đi. Em đi được, cứ đi. Trên gương mặt lạnh lùng của hắn, không thấy biểu lộ điều gì cả. Sáng nay nhìn em ôm cái sinh linh bé nhỏ của mình, dập cửa đi ra, ta không khỏi chạnh lòng. Ta lui cui rót trà mời hai cụ, rồi lặng lẽ lui về góc nhà. Hắn áo quần phong phanh, mặt lạnh lùng như bao giờ vẫn vậy, đứng sau cửa kính, nhìn em đi. Rồi hắn quay sang, nhìn chằm chặp vào ta, vô cảm. Ta, chiếc bình trà cũ đã theo hai cụ đi đến nửa vòng trái đất, ngạo nghễ nhìn cái mớ rối tung, rối nùi đang dằn xé trong lòng hắn. Như đọc thấu được những gì diễn ra trong đầu ta, hắn quạt tay. Ta chơi vơi. Chơi vơi. Rồi rớt xuống cái sàn gạch bóng lộn, vỡ tan tành.
Em chọn hắn và rồi em ra đi. Ta vẫn phục em ở cái chỗ em có thừa can đảm để rũ bỏ cái xoạt rồi đi.
Ừ, em đi được, cứ đi.

Saturday, November 24, 2007

một người tên Tâm....

...đã đi lấy chồng. Nắm tay nhau đi đến khi gối mỏi chân chồn nghe Tâm.
cho tôi xin em như gối mộng
cho tôi ôm em vào lòng
xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
yêu thương vợ chồng...

Friday, November 23, 2007

black friday

Ui, mệt quá. Đi cũng chừng xem xem như năm trước. Đi qua, đi lại thấy toàn quơ đồ đi làm cho mình với hai đứa nhỏ không à. Nguyên cái list dài chỉ gạch được bốn cái tên. Điệu này, đi làm buổi trưa phải "mất tích" hơi lâu.
Gặp anh T. với chị U. trong Macy's. Mấy năm trước làm việc với anh T. mà không để ý, giờ gặp lại giật mình vì tự nhiên thấy anh T. giống anh đến bủn rủn tay chân. Chắc tại chưa ăn sáng, đi rã giò nên bị hoang tưởng :-) Cầm món đồ trên tay, đi lên đi xuống, cuối cùng bỏ lại, đi ra.
Im lặng suốt đường về. Út hỏi "thu thập" nhiều vậy sao không ba hoa, liếng thoắng như hồi sáng nữa? Không biết nói sao. Đến cuối ngày nhìn lại, mình cũng có một ngày vui mà, phải không?

Thursday, November 22, 2007

lễ tạ ơn

Hôm nay lễ Tạ Ơn. Mẹ, như mọi năm nướng gà tây. Con gà năm nay hơi to vì có thêm khách mời. Sáng mẹ đã lục đục bỏ gà vô nướng rồi đi chợ mua thêm đồ ăn, chuẩn bị cả ngày, loay hoay tới chiều, nhào vô "xực" có chút xíu là no ứ nự rồi.
Vui vẻ, tề tựu là chính thôi. Tạ ơn, tạ ơn đời, tạ ơn người có cái ăn, cái mặc, có tiếng cười, có thương yêu, và những ký ức ngọt ngào!
Ăn uống no say xong thì chơi bài bốc muỗng. Không hiểu là ba mẹ nhường nhịn con cái hay sao đó mà bị vẽ mặt đến không còn chổ nào để vẽ nữa. Hồi sáng, có người an ủi nghe chắc nụi là bữa nay đỏ tình đen bạc, sẽ không bị vẽ mặt đâu, ai dè cũng bị "dán" tới hai bộ râu như vầy nè! *hic*
Giờ ngồi coi báo coi chổ nào có đồ hạ giá nhiều nhất, mai cánh đàn ông ở nhà coi con, chị em phụ nữ được "thả" đi shopping. Sướng gì bằng! Ahhh, can't sleep now.

Wednesday, November 21, 2007

blogging

Sáng vô chả biết làm gì với nửa ngày, chủ lại nghỉ vacation, ngồi dạo nhà ảo đến mỏi mắt, ăn vội ly mì rồi phóng về đón con.
Cám ơn cái friend list của 360 độ, từ đó mà "phăng" ra tới đẩu tới đâu lận. Ahhhh, too much information! Tình hình là đang bị bội thực thông tin. Đọc nhiều quá, không biết bên nào hư, bên nào thực. Như chuyện cái chú nhà văn/nhà thơ NTT bên chổ kia thì được trọng dụng, khen ngợi, đi ngược về chổ khác thì chú lại bị xỏ xiên, chửi bới. Chuyện này thì cũng giống như ngày xưa có cái lão kia tặng bài thơ có cái câu lã lướt khen Huế buồn với hương tóc dại, cảm động muốn té ghế, tới hồi mới biết đến phiên mình thì lão đã recycle cái bài này tới trên dưới mười lần rồi. Chán không?
Chiều về, lười nấu nướng, lại mua đồ về ăn. Anh đang thảy ngon tay, điểm lên tới tấp, được xếp hạng có giải thưởng gì gì đó nên ghiền bowling hơn ghiền vợ, đi tiếp rồi. Cô nhỏ lại lục đục viết thư cho Santa, thằng Nì đang ngồi tưởng tượng cầm súng to, súng nhỏ bắn mấy con dinosaur. And guess what I am doing after he's gone? Gosh, I'm hopeless!
Con Út lắc đầu nói chịu không hiểu chị viết blog làm cái gì, kiểu như tối nay tui ăn cái gì, con khóc, chồng la ra sao, để thiên hạ dòm không thấy dị. Ừ, chị mày viết thì không tới nỗi chi tiết kiểu đó, đôi lúc cũng thấy mình hơi vạch gan, vạch ruột ra để chình ình đó chớ sao không. Thì viết cũng có nhà này, nhà kia. Của giấu, của khoe rõ ràng chứ em. Nó thà lui cui may gối, may màn, cưa gỗ làm ghế, làm giường cho cái Butter Nut của nó, rồi cắm cúi đọc Pride and Prejudice, Sense and Sensibility chớ không thèm đụng tới blog. Ừ, thì chờ tới lúc em "nhão" như chị, có lắm thứ để đổ tháo thì hiểu chị mày thôi chứ gì! :-)

tốt bụng

Đường vắng. Không người. Đạp ga tới 60 mph trên đường 45 mph. Chiếc xe đi ngược đường nhá đèn báo hiệu. Nhìn trật lại bên này đường thì thấy hai ông ticket master đang đứng chỉa súng tốc độ nhắm vô xe mình. Giảm ga xuống đúng 45 mph. Công dân tốt nhá. Cảm ơn người không quen biết đã có nghĩa cử đẹp đầu ngày. You saved my behind for the black friday!!!
cut
Hôm qua cô nhỏ nói với mẹ giọng bực bội thế này:
-Mẹ ơi, hair của con nó sexy quá!
-ehehehe, sexy sao hả con?
-Thì nó long (dài) quá, rớt xuống dầy nè, mẹ phải kẹp hai cái lên há.
Khái niệm sexy hóa ra được "hấp thụ" ngay từ nhỏ. Đã biết tóc dài rũ ngang mặt là sexy rồi đấy.
cut
Hôm nay làm 5 tiếng là được dông về. Coi lại cái list mua sắm cho Christmas, thêm vô, bỏ ra. Đang phân vân không biết có dông biệt tích như năm ngoái không nữa. Mới viết cái check trả thuế nhà đau quá. Hai tuần trước, hai anh em đã lụi cụi viết thư cho Santa để trên đầu nằm của mẹ. Năm hết, tết đến rồi.

Happy Thanks/Giving!!!!!!

Tuesday, November 20, 2007

hiến chương!

Hôm kia lục mấy cuốn album để tìm hình bác cho mẹ chưng lên bàn thờ, cầm tấm hình này lên. Lại miên man. Hình này là má Thêm- cô giáo dạy lớp một và cô Hà- cô giáo dạy lớp 5 đứng trên đồi nhìn xuống cổng của ngôi trường lộng gió, tên ba đặt cho trường tiểu học của mình. Mấy hôm nay thấy bà con bên mình chạy đôn, chạy đáo đi mừng lễ hiến chương nhà giáo. Thấy nó hơi bị phong trào hóa. Nghĩ cho cùng, mỗi người mình gặp trên cuộc đời này đều là thầy, cô giáo cả, "bán tự vi sư" mà. Vậy nên xin cám ơn tất cả các thầy cô đã uốn nắn, gọt dũa nên cái cây ngày hôm nay. Mong có dịp về lại ngôi trường lộng gió của mình, được nằm trên gác của má, nghe mưa rơi lào xào trên mái tôn, ăn miếng bánh bèo má dầm mưa đi mua. Chao ôi....

một chiều ngược gió

Thơ của Bùi Sim Sim
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời
Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh
Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?
Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này - em biết, một mình em...

Monday, November 19, 2007

đi sở thú

Nhìn lại lịch trình năm ngoái, thấy cở giờ này là đã đi nhiều bạo. Không đi đâu xa, chỉ loanh quanh, lẩn quẩn vòng quanh đây thôi, nhưng mà nhiều thiệt. Người lớn lười không nói, con nít cũng lười luôn. Đi một vòng từ nhà sau ra nhà trước, mỗi người một cái tivi, dán mắt vào màn hình không dứt ra được. Sáng chủ nhật trời nắng mà trong nên kéo được hai người nhỏ ra khỏi phòng, chất lên xe chở xuống zoo.Thằng Nì vô tới cổng, thấy hai con đười ươi này cứ đứng cười ngặt nghẽo. Tưởng gì, ở nhà cũng có hai con đười ươi chọc con mà sao không cười vậy cho người ta nhờ chớ. Còn chạy tới sờ sẫm vầy nè, may là tượng thôi chớ, đười ươi thiệt thì toi rồi.
Anh Nì dẫn em đi coi rắn, ôm em chen chúc vô trong, chỉ cho em thấy con rắn rồi xoa lưng em, biểu đừng có sợ, có anh đây, rắn bị nhốt trong chuồng, không có cắn em đâu mà sợ. Thấy mà thương!

Sunday, November 18, 2007

ra biển và hét

khoảng lặng phía không anh
là những lần em lau nước mắt
nhìn đoạn đường mình phải qua trước mặt
tưởng được gần mà lại hóa xa xôi....
Viết được bao nhiêu đó thôi rồi không biết viết gì thêm nữa. Buồn, không hẳn là buồn. Cứ lơ lửng vậy. Diều không đứt dây, hay không bị/được cắt dây nên cứ lơ lửng lưng trời. Có một lúc nào đó, nghe lời Th., như hồi còn hơi trẻ, chạy ra biển, leo lên hòn đá cuối ghành, giang tay hét to lên cho những ngóc ngách xám xịt theo sóng ùa ra biển, trở về nhà với con người mới hoàn toàn. Cũng không là mới hoàn toàn nhưng sảng khoái, nhẹ nhàng để lại tiếp tục đi, tiếp tục chạy, tiếp tục ngã, tiếp tục đứng lên, tiếp tục ra biển và hét.
Sáng nay, không, từ đêm qua sương xuống là đà, thò tay ra ngoài cửa xe là có thể bốc mây thả lên trời. Sương lạnh cóng cả tay áo khi trong xe máy heat vẫn chạy vù vù. Dị biệt. Cứ nhập nhằng vậy. Anh ơi, cái điều mong manh mà em linh cảm đó, không biết định nghĩa là gì!

Friday, November 16, 2007

!


...trưa nay, cây cải về trời

nửa vòng trái đất, nghẹn lời rau răm...


Thursday, November 15, 2007

không khóc ở california

Bài của Nguyễn Huy Thiệp

Anh cố hình dung ra cuộc sống của cô ở đấy. Thành phố. Những dãy nhà. Đường phố xe đi như mắc cửi. Trời xanh. Một cụm mây biếc mắc lại trên cây cối. Chiếc cầu treo nổi tiếng thế giới.

“Tự tử trên cầu này - cô nói - vèo một cái, bảo đảm chết 100%”. Anh cười, lòng nhói lên cảm giác xót xa. Con người ở đâu cũng phải giáp mặt với cái chết.

Em lúc nào cũng chờ đợi anh. Tình yêu là chờ đợi bứt rứt, hồi hộp, say mê. Khi gặp anh... anh à, anh ơi... là em đã chờ đợi, trong sụ lười biếng, khoái trá và hạnh phúc. Anh không hiểu gì cả... anh à, anh ơi... anh là thằng ngốc 100%.

Thôi được! Anh là thằng ngốc. Chắc chắn anh là thằng ngốc 100%. Anh không biết khi cô gặp anh là ở đằng sau cô đã có một thời gian đằng đẵng, lẫn lộn ở đấy bao đau đớn vui buồn, bao chuyện sinh tử. Ở đấy, người ta không nói thứ tiếng Việt Nam man di, mọi rợ của cô. Cô nói tiếng Anh. Chỉ khi nào thất bại, chỉ khi nào một mình, khi nào nhục nhã ê chề lắm cô mới bật ra tiếng nói mẹ đẻ của cô. Ồ - dĩ nhiên, đấy là một tiếng chửi thề, một câu tục tĩu. Anh không hiểu gì cả. Anh là thằng ngốc 100%. Anh đâu biết cô đã từng bị sốt rất dữ, đã nôn mửa, run rẩy, thậm chí ngất đi. Cô đã tái mặt vì sợ hãi... Day dứt, dĩ nhiên rồi. Cười như mọi người. Khóc như mọi người. Đọc sách như họ. Lái xe như họ. Ứng xử với luật pháp. Với cảnh sát. Với đạo đức. Với khoai tây. Với cá thu và cá hồi. Với đồ lót.

Niềm ham muốn lớn lao và đẹp đẽ... anh à, anh ơi... cả hy vọng sâu xa muốn thấy anh. Giọt nước mắt tràn ngập bờ mi... Anh không hiểu gì cả. Buổi chiều đó, em rón rén đi trong nỗi xúc động khôn tả trong lòng để đến với anh, giống như người làm xiếc đi trên dây thừng... anh à, anh ơi... một con chim nhỏ vụt qua, làm cho nghẹn lời, thót tim lại, sởn da gà...

Anh là thằng ngốc. Đúng rồi. Anh là thằng ngốc 100%. Anh khác chi một kẻ phàm phu tục tử. Anh nói vớ vẩn gì đó về thời tiết, về cơm niêu, về bệnh đậu mùa, về chó dại, về sổ hóa đơn, về quần đùi, về 48 thế võ “Su mô” của người Nhật Bản. Anh nghĩ gì? Anh đến nhà cô đúng lúc cô cho con ăn. Ngượng nghịu, anh do dự nhìn mũi giày dính bụi của mình trước lúc bấm chuông. Cô ra mở cửa:

- Thưa ông, ông nhầm rồi. Tôi đã ở đây 24 năm...Tôi không quen ai thế cả...

Chồng cô ngó đầu qua cửa sổ hầm hừ:

- Một tên trộm...

Không! Không phải thế. Cô ra mở cửa và nói:

- Vâng! Thưa. ông,. Ông cần gì?

- Cần gì ư! Không cần gì cả! Nhưng mà em...

- Xin ông thứ lỗi, thưa ông, tôi còn bận việc.

- Vâng, vâng... Xin lỗi cô... Mà em... Tôi ở xa đến, một nơi rất xa, cô không hiểu xa đến thế nào đâu... như từ ký ức... Tôi nhầm, chắc chắn thế...

Anh cười, mặt nhăn lại. Thế giới có hàng tỷ người. Trong ký ức nào của cô có anh?

Anh à, anh ơi... Sự mập mờ, quý giá biết bao, vì nó chẳng rõ rệt gì, chẳng phải thề nguyền, đầy rẫy hy vọng... Anh không hiểu gì về những hy vọng nơi người đàn bà, nơi tha hương... Anh à, anh ơi... Khi chúng ta bị tách ra khỏi quên lãng, những ảo vọng tuyệt đối cũng sẽ giá trị như tách cà phê này, như cây đèn này, như tấm áo lót ngực thơm mùi da thịt...”.

Ồ, lại nói chuyện cà phê. Tất cả mọi thứ ở quê hương đều đậm đặc. Những cây nhãn có màu xanh đậm đặc... ớt cay hơn... Mùi mắm tôm trong hàng chả cá đậm đặc... Quai guốc gỗ bằng cao su cắt ra từ lốp ôtô xiết chặt bàn chân...Những cái xiết tay tựa như dính nhựa. Sự đậm đặc... Trực tiếp. Ráo riết. Những đòi hỏi rút gọn... Cà phê đậm đặc... Cô không uống được và phải lựa chọn trong các loại cà phê để xem thứ nào hợp vị với mình. Cà phê đen nóng, đen đá, cà phê sữa, cà phê trứng, cà phê tan... Anh mua một bịch cà phê tan. Cô uống có một gói nhỏ 20 gam, uống không hết. Khi cô đi rồi, anh đã ngồi một mình uống 23 gói nhỏ cà phê còn lại, cả thảy 460 gam, đắng ngắt trong lòng.

Ồ thật là kỳ, tất cả việc dè xẻn cử chỉ, lời nói... Được gặp nhau là điều kỳ diệu nhất từ trước tới nay... Anh à, anh ơi... Điều gì khiến anh phiền muộn Vẫn biết thừa nhận sự kiềm chế... Nhạy cảm với sự phiền muộn và tình yêu... Em chẳng biết gì... Cô đơn khôn tả...

Anh không xứng đáng với cô. Tâm hồn anh đen tối. Cư xử thiếu dịu dàng, nhiều khi thô bạo. Thích thú dục vọng. Đạo đức giả. Anh đã lén ngắm nếp áo trễ tràng và thân hình mảnh dẻ của cô... Một tên trộm... Rõ ràng là một tên trộm... Chồng cô nói đúng... Nhưng khi ấy anh lại nói về Bill Clinton và Đặng Tiểu Bình. Ngay những tên tuổi lừng danh thế giới lúc này cũng vớ vẩn, nhảm nhí, chẳng ra gì.

Anh không có quyền gì... Anh ngờ là cả chồng cô cũng chẳng có quyền gì cả. Tại sao hắn lại hầm hừ gọi anh là trộm trong khi chính hắn cũng trộm cướp chẳng kém gì anh? Hắn được cô 100%. Đấy là may mắn của hắn hay là tai họa?

Nào! Hãy kiên nhẫn!

Anh biết, cô vẫn kể chuyện cổ tích cho con mình nghe.

Mẹ kể con nghe:

Xứ ta là xứ nhiệt đới. Mưa nhiều. Nắng cũng nhiều. Lòng người hay thay đổi.

Ngày ấy, ở rừng kia có cái giếng Tiên. Giếng ở nơi khuất nẻo. Những đêm trăng, hoặc vì vui vẻ, hoặc vì phiền muộn - thường thì phiền muộn nhiều hơn vui vẻ - các cô tiên thường xuống giếng tắm. Khi xuống tắm, các cô tiên thường phải trút bỏ bộ cánh để lại trên bờ. Đúng rồi, ướt cánh thì không bay được. Tựa như mơ mộng và phiêu lưu, thậm chí cả lòng cao thượng - rất sợ những định kiến vướng bận cồng kềnh.

Bấy giờ, ở cõi trần có một chàng trai làm ăn chăm chỉ, sống một mình (giời ạ! ai chẳng sống một mình, từ xửa từ xưa cũng đã thế rồi). Hôm ấy, chàng trai vào rừng đốn củi. Chàng gặp một con yêu tinh. Không phải! Yêu tinh thì chàng đã gặp ngay từ niên thiếu, không phải một lần. Chàng gặp một con chó sói. Có thể lắm. Nhưng chó sói sẽ tránh được chàng vì chúng biết chàng cô đơn hơn chúng và như thế nghĩa là chàng sẽ quyết liệt hơn nhiều người. Hôm ấy, chàng trai gặp một nàng tiên xuống tắm.

Nàng tiên xuống tắm ở giếng. Nàng trút bỏ bộ cánh trắng xóa để ở trên bờ. Chàng trai nhìn thấy, chàng rón rén bò lại, lấy trộm bộ cánh giấu đi.

Tắm xong, nàng liền lội lên bờ. Thấy mất cánh, nàng ngơ ngác đi tìm khắp mọi nơi. Vừa lúc ấy chàng trai từ trong chỗ nấp bước ra. Nàng liền kêu lên:

- Thập thò, thập thò, không lo thì chết!

Chàng trai không phải là người sợ chết! Chết có gì đâu (vèo cái là xong, bảo đảm 100%. Sống mới khó! Chàng trai nhìn nàng tiên và ánh mắt chàng khiến nâng bối rối, lo lắng.

- Trả cánh cho tôi! - Nàng cầu khẩn. - Tôi còn một cuộc sống khác.

- Không được! - Chàng trai trả lời. - Thênh thang ngồi đám cỏ xanh. Bao giờ nên yến nên oanh rồi về...

Nàng tiên theo chàng trai về nhà. Chàng trai giấu kỹ bộ cánh rồi ra sửa soạn cơm nước, áo quần, chăn chiếu cho nàng. Họ đứng ở trước bàn thờ, mùi hương sực nức. Chàng trai nhìn thấy nàng tiên đúng trước ánh đèn, gò má đỏ lên thẹn thò. Họ ăn cơm trong buồng. Nàng ăn nhỏ nhẹ và nàng nhận ra khi có người yêu thương cùng ăn thì bữa cơm ngon hơn hẳn bữa cơm thường. Đêm ấy họ nằm bên nhau. Chàng trai chưa bao giờ thấy dễ chịu thế. Nàng tiên cũng nhận ra rằng khi nằm mà bỏ cánh ra thì không vướng. Họ trò chuyện. Những điều họ nói với nhau có phần ngốc nghếch:

- Thế là chúng ta thỏa lòng mong ước, chàng có vui không?

- Có... Nếu mãi thế này...

- Ngộ nhỡ có việc gì... Nếu thiếp xa chàng, chàng có còn thương thiếp hay không?

- Thương.

- Thương nhiều hay thương ít?

- Thương mãi mãi.

- Thiếp chết rồi, liệu chàng còn thương nữa không?

Chàng hãm lại lời nói của nàng bằng một nụ hôn. Chàng thấy cay cay nơi sống mũi. Chàng thầm hứa sẽ làm cho nàng bất tử. Chàng không nói to ra điều ấy vì chàng không phải là người tự tin.

Thấm thoắt, hai người có một đứa con. Rồi chàng phải đi xa nhà. Trước khi đi, chàng dặn:

- Mẹ con ở nhà, có ăn thì ăn đụn lúa vang, rồi sang đụ lúa ré, chớ ăn đụn lúa rẹ, có tổ ong vò vẽ, đốt cả mẹ lẫn con.

Thực ra, chàng trai giấu bộ cánh của nàng tiên ở đụn lúa rẹ nên nói thế thôi. Khi chàng trai đi rồi, đứa con ở nhà nghịch ngợm tìm lôi ra bộ cánh của mẹ trong đụn lúa rẹ. Nó thích thú cười. Nàng tiên mắng:

- Cười sằng sặc có khi rặc cổ, cười ha hả có khi rã xương!

Nhìn thấy bộ cánh của mình, nàng tiên mừng rỡ. Nàng lắp cánh vào và thấy ngường ngượng. Đã lâu không bay, nàng cảm thấy vụng về khi cất cánh. Nàng phải tập luyện rất lâu rồi mới bay được. Nàng nhớ lại nơi ở cũ của mình.

Sáng hôm sau, nàng tiên dạy sớm làm rất nhiều bánh để lại cho con. Nàng nói:

- Con ở nhà, hễ khi nào đói vào buồng lấy bánh mà ăn.

Con đừng đòi mẹ con ơi

Mẹ còn có cả bầu trời tự do

Thôi con, con chớ khóc to

Bao công việc cha sẽ lo liệu giùm.

Nàng tiên để lại chiếc vòng tay và dặn:

- Con nhớ giữ lấy cho cha.

Dứt đoạn, nàng vỗ cánh bay bổng lên trời.

Khi chàng trai trở về nhà, không thấy nàng tiên, chỉ thấy chiếc vòng tay thì đoán ra nông nỗi: con chim trời đã bay về tổ cũ của mình. Từ đấy hai cha con côi cút, bơ vơ.

Một lần, nhớ nàng tiên, chàng trai bế con trở lại giếng Tiên. Rất may, họ gặp một bà già trên trời xách thùng xuống giếng múc nước. Chàng vội cầu khấn:

- Hỡi bà tiên! Bà hãy thương tôi. Hãy giúp cho tôi gặp được vợ tôi.

Chàng trai kể chuyện cho bà tiên nghe. Chàng lấy ra chiếc vòng tay làm tin. Bà tiên bảo:

- Ta biết rồi. Nàng tiên ấy nay ở trên trời. Nàng cũng nhớ chồng con da diết. Ta sẽ mang chiếc vòng tay này về báo cho nàng.

Hai cha con chờ đến hôm sau thì thấy có hai người từ trên trời xuống. Họ mang theo các thứ dây túi để đưa hai cha con lền trời. Họ dặn phải nhắm mắt lại và giữ im lặng. Đến giữa canh khuya, cả bọn bước vào cõi trời. Nàng tiên ra đón, mừng mừng, tủi tủi..

Hai cha con ở lại hai ngày. Lệnh của Ngọc Hoàng không cho người trần ở lại. Nàng tiên thương chồng, thương con vô hạn nhưng cũng đành phải chia tay.

Hôm sau, nàng tiên gạt nước mắt trao cho hai cha con một cái trống, một mo cơm. Nàng dặn: “Hễ chân chạm đất thì cứ đánh ba tiếng trống để trên này biết mà cắt dây thừng”.

Hai cha con xuống được nửa đường thì đã quá trưa. Thấy thằng bé đói, chàng trai dừng lại giở mo cơm đặt lên mặt trống. Đứa con bốc cơm ăn làm vãi cơm trên mặt trống. Bấy giờ có một đàn quạ bay qua bèn sà xuống mổ lấy mổ để những hạt cơm rơi trên mặt trống. Trên trời, nghe thấy tiếng trống, nàng tiên lại tưởng hai cha con đã xuống đến nơi, bèn cứ thế cắt dây thừng. Dây đứt, hai cha con rơi xuống đất chết tươi. Đàn quạ sợ hãi bay vọt lên trời kêu la ầm ĩ.

Sự việc không ngờ xảy ra đớn đau như vậy. Sau này, Ngọc Hoàng cho đón chàng trai lên trời. Chàng trai được làm công việc chăn trâu, gọi là Ngưu Lang, hay Ngâu Lang. Nàng tiên gọi là Chức Nữ. Mỗi năm, Ngọc Hoàng cho hai người gặp nhau một ngày vào ngày mồng Bảy tháng Bảy. Đàn quạ có lỗi hôm ấy phải bắc cầu cho hai người gặp gỡ gọi là chiếc cầu ô thước. Từ đấy, cứ đến ngày mồng Bảy tháng Bảy, trời thường có mưa, người ta gọi là mưa Ngâu. Đồn rằng đó là những giọt nước mắt của hai người. Họ gặp nhau rồi lại ly biệt chờ đến năm sau.

Cô nói:

- Ngưu Lang, Chức Nữ gặp nhau còn có định kỳ. Còn em chẳng có định kỳ nào cả.

Cô thở dài. Tiếng thở dài não nuột làm anh tê tái. Tình yêu là gặp gỡ, là chia tay. Vẫn biết thế mà sao đau lòng vậy?

Tình yêu đối với quê hương... Anh à... anh ơi... là thứ tình cảm lạ lùng, không biết diễn đạt thế nào. Thoáng xót xa, trìu mến. Cả căm giận, tự hào: cả khinh bỉ, vui buồn... Tất cả một núi cảm xúc, một bể cảm xúc trào dâng... bóp nghẹt tim, làm run rẩy... muốn làm khuỵu ngã ngay khi ở trên máy bay bước xuống...

Anh im lặng. Anh cảm động nhìn cô hít thở rất sâu không khí ở trên cánh đồng. Cô kêu to khi nhận ra mùi đất ải nồng nàn và mùi rơm rạ ẩm ướt

- Anh...

Cô đưa tay níu lấy vai anh. Anh hoảng hốt.

Anh nhận ra một tia ánh sáng tựa như lửa than nơi khóe mắt cô. Anh sợ. Anh sợ đến toát mồ hôi. Anh nói lắp bắp và nhảm nhí: Tôi... tôi không đại diện cho ai... Không phải đất nước... Không phải quê hương... Không phải chính quyền...

Cô cười. Anh hiểu ra nụ cười ấy: bây giờ dù anh có bướu cổ, có sâu răng, có bợm bãi, lạm phát, rượu chè, suy thoái, buôn heroin hay chậm phát triển... cô đều tha thứ cho anh. Anh có tởm lợm cũng không sao hết. Miễn là... Được rồi.

- Anh đỏ mặt nói. - Tôi sẽ không như thế nữa.

- Anh hứa chứ?

- Không trộm cướp và tham nhũng thì khó - Anh cau, có nói. - Thôi được, sẽ không còn đê tiện và lêu lổng nữa.

Họ cười phá lên làm những con chim sẻ bay vụt lên trời.

Anh ngồi đây. Bây giờ anh đang ngồi đây một mình. Anh thấy bơ vơ quá. Bây giờ thì cô đã ở cách xa anh nửa vòng trái đất. Xa quá. Xa lắc xa lơ... Anh nhắm mắt lại. Anh nghĩ đến cô. Cô có thân hình mảnh dẻ. Mắt đen láy, thoáng vẻ mệt mỏi. Cử chỉ bẽn lẽn. Sự dịu dâng và mùi hương xa xăm. Cô mặc chiếc váy liền áo may bằng vải lụa tơ tằm, khoác thêm chiếc áo “giắc két” bên ngoài. Cô thích nói chuyện và cười nhưng ván giữ gìn sự mập mờ của tình bạn và hiện thực. Anh bị những hiểu biết văn hóa và những cử chỉ của cô quyến rũ. Cả tiếng thở dốc sau những câu nói dài rất đặc biệt lạ lùng chỉ cô mới có. Chưa bao giờ trong anh có một cảm giác rõ rệt đến thế: chắc chắn sẽ có sự mât mát tức khắc khi thổ lộ những lời si mê điên cuồng. Yêu mà không hiến thân, hiến thân mà không sa sút và tàn tạ, điều ấy có thể được chăng? Còn gì nữa. Cả hai đều sợ hãi , đều ghê tởm nếu sự tầm thường xám xịt thường nhật xúc phạm. Một sự gặp gỡ mà không biến chất, không rạn nứt. Anh lo lắng nhìn cô: những đau đớn, sự nhạy cảm về mất mát và nhiều điều khác không biết gọi tên là gì làm cô trở nên rất khó an ủi. Anh thấy đắng ngắt trong lòng và cảm thương đến ứa nước mắt. Trưóc mắt anh là người đàn bà khó an ủi nhất hành tinh. Cô sẽ khóc. Sẽ khóc mất. Sẽ khóc về cảnh tha hương ở nơi đất khách quê người... Sẽ khóc về Anh ngữ và Việt ngữ... Sẽ khóc vì những lo toan trong cảnh gia đình... Sẽ khóc vì chồng con, bạn bè... Sẽ khóc vì những phù du, bội phản... Sẽ khóc cho kiếp làm người...

- Mạnh mẽ lên - Anh nói - Không khóc ở California.

Không khóc ở California.

Không khóc.

Không khóc ở Louisiana.

Không khóc ở quận 13 Paris.

Không khóc.

Không khóc ở Beclin, ở Sydney, ở Tokyo

Những người Việt không khóc ở California

Em không khóc

Em không khóc ở California

Em không khóc

Kìa mưa rơi, mưa rơi và lá bay

Em lái xe đi

Con đường hun hút và mưa bay bay

Kính xe mở

Ai huýt sáo một bài hát bên đường

Nhớ anh, nhớ quê hương

Em không khóc

Em không khóc ở California

Em không khóc

Ở chốn xa xăm cuối nơi chân trời

Nơi mẹ sinh ra gọi là quê hương

Em gọi tên là nhớ thương

Người ta gọi là cội nguồn

Sao em lẩm cẩm như một bà già

Em sẽ không khóc

Không khóc ở California

Anh ạ,

Em lớn lên rồi, không còn thẹn thùng

Em mặc một chiếc áo rộng

Em sẽ mua hoa

Xếp đặt đồ vật trong nhà

Em yêu mọi người

Mọi người không khóc

Không khóc ở California

Anh ạ, hôm nay tiệm cà phê vui hơn

Có ai gật đầ u chào em.

Có phải anh gật đầu chào em rồi mỉm cười

Em đưa tay ra

Biết rằng anh vừa nắm tay em...

Em thấy hơi ấm

Em thấy ổn rồi, rất ổn...

Em lớn lên rồi, không còn thẹn thùng

Em soi trong gương

Giữ gìn nhan sắc, giữ gìn thói quen

Có người vừa đi xa về,

Mang cho em một chút gió, một chút nắng

Em sưởi mình trong kỷ niệm

Và cười trong mơ.

Anh hôn vào nụ cười ấy...

Nụ cười xa xăm

Em lớn lên rồi, không còn thẹn thùng

Em ra siêu thị

Em xuống trung tâm

Em mua một gói kẹo nhỏ

Và liếm chiếc kẹo như liếm vết thương

Anh tan biến trong miệng em

Em cười một mình .

Và soi trong gương

Không khóc

Không khóc ở California

Cho dù cách xa...

Anh biết rằng anh sẽ không an ủi được gì. Không ai an ủi được ai. Anh biết. Anh biết chắc chắn thế mà! Vì sao ư? Vì chính anh cũng là người cần an ủi.

Hôm qua ơi, em đi rồi

Hôm nay ơi, ta nhớ người

Một làn mây xanh trôi qua đời anh

Thương thì thương

Chốn tha hương

Muôn dặm trường

Em ghé lại

Nụ cười vấn vương

Em đi rồi

Như trong màn sương

Tái tê vô chừng

Tái tê không cùng...

Anh à... Anh ơi... Hôm qua ở đây có tuyết rơi. Nhưng hôm nay thì nắng. Náng ấm. Có lẽ California là nơi đẹp nhất trên đời...

Anh đi... Anh nhớ cô. Cô có những tật xấu nhưng anh không để ý đến điều ấy. Cô luôn nhắc anh phải nhớ đến cô.

- Em. - Anh nói - Những bất hạnh trong số phận em cũng là những bất hạnh trong số phận anh. Có hiểu không? Em có hiểu không? Em có hiểu được như thế không?

Kìa có ngọn gió bay qua... Và nắng ấm. Rồi em lại về... Phải không em?

Wednesday, November 14, 2007

chiều nay con không về!

tiếng chuông chợt sững buồn

lời kinh cầu nghẹn tắt

thiên thần buồn gục mặt

chiều nay con không về

.....


ngõ hồn mẹ tái tê

đi về căn gác nhỏ

con nỡ lòng giủ bỏ

giấc mơ chớm ươm mầm


trả lại tháng cùng năm

về trong lòng đất lạnh

để mẹ, em hiu quạnh

bên mộ con, cỏ xanh


lá non đã lìa cành

ngày thôi không còn nắng ?

bốn bề sao thanh vắng

khắc khoải khi đêm về


sao không là cơn mê

ùa về rồi chợt tắt

giữa hai bờ hư-thực

con đi mãi không về!

(Daniel Winter Phạm,1/13/86 - 27/10/07)

Tuesday, November 13, 2007

coi bói

Có phải những lúc cùng cực giữa cái thế giới đầy câu hỏi mà không có lấy một câu trả lời này, người ta loay hoay tìm kiếm lời giải đáp ở thế giới tâm linh. Chả vậy nên khi không còn biết kêu ai, người ta hay kêu trời?
Ngày nhỏ có lần tôi theo mẹ đi coi bói. Chả hiểu cái khúc quanh đó của đoạn đời mẹ, có điều gì bế tắc? Chỉ đoán hẳn mẹ có cả ngàn câu hỏi mà không tìm được câu trả lời. Mẹ đi coi bói. Tôi nhớ mẹ dắt tôi vô một căn nhà gỗ nhỏ nằm gần phố. Căn nhà chật chội, đầy dẫy những tranh và giá vẽ. Mẹ để tôi ngồi chờ trong góc nhà rồi thập thò leo lên căn gác nhỏ. Khách chờ đã đông nghẹt trên lầu nên mẹ lại lủi thủi leo xuống, kiên nhẫn ngồi chờ, chốc chốc lại thò đầu lên xem thử tới lượt mình chưa.
Tôi ngồi bó gối trong góc, lạ lẫm quan sát chú họa sĩ, chắc là con trai của bà thầy bói, cặm cụi bên giá vẽ. Chú luôn miệng huýt sáo. Thằng con trai nhỏ, trạc bằng tuổi tôi, thỉnh thoảng lại chạy nhào ra, lục lọi, phá phách rồi được chú rượt đuổi vòng vòng, cười hăng hắc. Mẹ của nó, người nhỏ nhắn, lúc thúc phía sau bếp, thỉnh thoảng lại chạy lên lầu hầu nước cho mẹ chồng. Chờ đến trưa, bụng đói cồn cào, tôi thòm thèm nhìn thằng nhỏ nhay nhưa miếng bánh mì, vòi vĩnh chú họa sĩ vẽ hình trên tấm bảng đen cho nó. Chú cầm viên phấn, lia qua lia lại mấy nét, ra một con mèo xinh xắn. Rồi viết bài thơ “Hôm nay trời nắng chang chang/ Mèo con đi học chả mang thứ gì/ Chỉ mang một mẩu bút chì/ Và mang một mẩu bánh mì con con” lên đó. Đầm ấm quá. Ấm cúng quá. Cuộc sống của họ có hay không những lúc bế tắc mà dường như họ có câu trả lời cho mọi chuyện nan giải trên thế gian này?
Đến quá trưa, sốt ruột, tôi lò dò leo lên gác. Vừa thò đầu lên khỏi cái ô vuông nhỏ xíu, tôi đứng sững lại. Trước mắt tôi là một dãy bàn thờ, đỏ lựng. Nhang đèn nhấp nháy. Khói bay quyện mờ cả căn phòng. Âm u. Huyền ảo. Bà thầy bói trùm kín đầu bằng một vuông lụa đỏ, ngồi lắc lư theo nhịp mõ của người phụ việc. Mẹ ngồi khép nép bên cạnh, chờ đợi. Tôi lặng lẽ leo hẳn lên tầng lầu, nép vào lưng mẹ, cũng chờ đợi. Bà thầy bói giật phắt tấm khăn xuống, bảo mẹ, nhà cô có cây bơ trước cổng, cây này án ngữ lại có vong theo làm cho nhà cô khổ. Mẹ bắt đầu khóc như mưa. Bà nói những gì sau đó, tôi không còn nhớ, chỉ nhớ mẹ khóc miết không thôi. Không biết mẹ có tìm được giải đáp cho những gút mắc trong cuộc sống lúc bấy giờ không? Có thấy lòng thanh thản hơn không? Những năm tháng sau đó, cuộc sống lên bổng, xuống trầm còn nhiều hơn vậy, nhưng tôi không thấy mẹ nhắc gì về chuyện bói toán nữa.
Gần hai mươi năm sau. Tôi đi coi bói. Tâm trạng hẳn cũng giống mẹ năm nào. Mặc dù ý thức được mọi câu trả lời trong cuộc sống này đều do mình chủ ý tạo ra nhưng tôi cần bấu víu vào một cái gì đó, dù mong manh để lấy lại thăng bằng sau những lần nghiêng ngã. Th., H., và tôi nuốt vội miếng mì trước con hẻm vào nhà ông thầy bói. Hai đứa nhường tôi vô trước. Tôi giăng bài trước mặt ông. Ông không nói gì, cứ xuýt xoa rồi thở dài. Đoạn ông tằng hắng, xin lỗi rồi nắm tay tôi lên xăm xoi. Năm này… tan vỡ …năm này… bệnh hoạn….năm này… cô nên bảo trọng ….năm này…lỗi của người ta…năm này…cô nên nhắm mắt vượt qua…năm này…Đầu óc lùng bùng, tôi đi ra ngoài, cầm gói thuốc ông để trên bục cửa, châm thuốc, rít một hơi gần đến nửa điếu. Th. và H. nhìn tôi như một thiên thể lạ.
Ký ức nào đem tôi về lại căn gác màu đỏ hai mươi năm về trước. Mẹ nhẫn nại đợi chờ để nghe được những gì? Tôi biết được những gì đã, đang, và sẽ xảy ra trong đời qua lời phán của số phận, tin hay không? Và hơn hết, có thấy lòng thanh thản không? Hay vẫn rối rắm như tơ vò?
Câu trả lời, tôi vẫn chưa biết rõ!

Monday, November 12, 2007

coi phim buồn

Ngồi coi phim tới đoạn cảm động. Cả hai đứa ngồi trân ra im lặng. Đến khi chịu hết nổi. Quay người qua, đứa này chỉ vô mặt đứa kia, cười ha há trong nước mắt, la to "You!" Dù nước mắt rớt lọc tọc xuống áo cũng không tự nhận mình đang khóc, sợ quê.
Có gì mà quê, khi mình khóc?

chuyện nhảm của đàn bà!

Ông boss “cai quản” tới 6 mụ đàn bà. Hai tháng trước, được đặc trách cho thêm một department nữa, có thêm ba mụ cực kỳ khó tính. Tổng cộng là 9 mụ. Mà hai nhánh này coi bộ không đồng nhất làm việc với nhau được vì mối hiềm khích không biết có từ bao giờ. Mỗi lần hai bên muốn nói gì với nhau, thường nhờ ông làm thông sứ. Có ngày ông trở lại than vãn, không biết cái cô đó tinh thần đang xuống cấp vì chuyện hậu sinh con hay sao đó mà quạt luôn cả ổng. Đàn ông lịch sự nên không nỡ la thuộc hạ, ông đành quay về càm ràm cho đỡ cái tức trong người.
Chuyện mấy ông có vợ mang bầu mà thương vợ hết cỡ hay bị triệu chứng couvade, hay còn gọi sympathetic pregnancy, vợ bị gì thì bị cái đó thì không nói gì, cái tui đang muốn nói là chuyện mấy ngày “chị Hai” ghé thăm kìa.
Sáng nghe đài, ông DJ đang thắc mắc sao mỗi tháng vợ ổng bị mắc kẹt, ông cũng thấy người thèm chua, đau bụng, tức lưng, bực bội giống y như vợ ổng vậy. Người ta gọi vô nói ổng đang bị synchronized menstrual cycle (SMC). Dĩ nhiên ổng là đàn ông làm gì có menstrual cycle, chỉ đồng cảm với vợ tới mức “cảm” được các triệu chứng khó chịu của vợ thôi.
Nói về vụ SMC, nếu để ý thì mấy người đàn bà ở cũng nhà, hay làm cùng chổ hay “phất cờ trắng” một lượt. Những ngày này, mấy bà thường hay nổi cáu, bực bội vô cớ, càm ràm, ngáp ngắn ngáp dài, đau lưng, tức bụng, lười biếng, ăn chua, ăn vặt, ..., kể không hết.
Mấy năm trước, thời trang ra kiểu quần sọc chạy thẳng, mấy bà ở chổ làm rủ nhau đi shopping, bà nào cũng bợ về chí ít là hai cái quần sọc, mà thường quần loại này thì mầu sậm như màu đen và nâu. Áo thì quanh quẩn sơ mi với áo len mỏng nên có vài ngày trong tháng,mặc đồ đồng phục một loạt. Những ngày này, ông boss cũng quạu đeo, ở lút trong văn phòng, không tiếp ai.
Vậy nên bữa nay về nhà, thấy anh nhà hơi khó chịu, đá thúng đụng nia, thì chắc là ảnh thương vợ quá độ nên bị lây cái trầm cảm của đợt trồi xụt hốc môn tháng này của mình đó thôi.
Cũng là một cách “chạy tội” cho đức ông chồng “yêu quới” vậy mà! redface

Sunday, November 11, 2007

đám hỏi

Ngày mai trong đám xuân xanh ấy
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi.
Cái này phải đổi lại là: "Ngày mai trong đám lâu la ấy/ Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi" mới đúng vì nhìn hình thì hầu hết đã lên chức quý bà không à. Anh lục đục ủi giùm cho bộ áo dài vàng nhưng đến lúc thay đồ, lại thấy sao nó mỏng ghê nên phải lôi cái bộ màu hồng này ra, làm người ta giận phì hơi luôn. Út nói chị Ba abuse cái bộ đồ hồng này quá cỡ. Cả đám lâu ngày mới tụm lại nói cười muốn bể làng, làm chú rể tương lai thiếu điều xách dép chạy lấy người. Nói vậy thôi chớ vớ được cô dâu hiền mà dễ thương thì mấy núi cũng trèo mà, ngu gì chạy chứ? Ngồi lên lịch hết rồi, bàn đi đủ chổ, làm đủ chuyện nhưng mà để coi có làm được cái gì không vì ai cũng "nặng nợ".
Anyways, chúc anh chị chân cứng đá mềm, chung tay lo đám cưới vui vẻ nghe. Hẹn gặp lại. :-)

Saturday, November 10, 2007

cuối tuần bắt đầu từ hôm qua!

Thứ sáu đi làm về thẳng nhà chồng, ngồi gói bánh ít mà người ngầy ngật. Không biết buổi trưa ăn cái khỉ gì mà trở lên văn phòng thì ngồi co ro, nóng lạnh, mỏi nhừ người. Khi được ăn ngon thì hay bị vậy. Buổi tối trời đã trở lạnh đến cong người nên lười đi ra ngoài, bỏ luôn cả thông lệ ăn Souplantation mỗi tối thứ sáu. Nấu một nồi cháo trắng húp xì xụp.
Mai là đám giỗ ông cố của hai đứa nhỏ, cả nhà lại được dịp tề tựu đông đủ. Ăn cho tới chết, hết bánh mì tỏi, tới ốc luộc, xoài ngâm muối ớt, rồi trứng vịt lộn. Toàn hàng độc không hà. Anh Ba kỳ này được tha nên đem chị Năm lên "mổ xẻ". Đầu cua tai nheo cũng tại thằng Tám mở hàng hỏi có còn nhớ anh T. không? Ảnh nói hồi xưa đi học ảnh thích chị lắm. May mà chị không ưng ảnh, ảnh kẹo sợ luôn nghe. Ai cũng quay mắt lại nhìn chị Năm nó chờ đợi, biết gì mà kể chớ. Còn đang chới với vì cái vụ "thú tội" lung tung của anh T. thì Tám bồi thêm, có biết anh Đ. không, rồi còn cái anh gì mập mập, lùn lùn làm trong navy, chắc là Q. Giỡn chơi, lâu ngày gặp lại, "mổ xẻ" kiểu này làm sao mà mặt trận nhà tui yên tĩnh được chớ?
Chắc còn thấy chưa đủ, có người còn bồi thêm, cái thằng Th. mở tiệm phở bên góc đường kìa, một tháng thu vô tới sáu chục ngàn. Chuyện gì liên quan tới tui mà nhìn. Bạn học chung với nhau thôi chớ tim tui làm gì có nhiều ngăn tới nỗi rảnh hơi mà đem cất giữ hết mấy cái trái tim "vĩ đại" của người ta chớ?
May mà Kr. đục cho Jasmine một cái lên mắt, khóc la tùm lum nên ôm con chạy về. Sáng sớm còn phải dậy sớm giúp má nấu xôi, hấp bánh hỏi. Bởi vậy mong có thêm dâu, kéo "đồng minh". Chờ lâu kinh khủng.

Friday, November 9, 2007

my prayer?

"Now I lay me down to sleep I pray the Lord my shape to keep. Please no wrinkles, please no bags. And please lift my butt before it sags. Please no age spots, please no gray. And as for my belly, please take it away.
Please keep me healthy, Please keep me young, And thank you Dear Lord, For all that you've done."
Từ Geena's blog

Brrrr, hổng biết bị trúng "tà" gì, lạnh quá, mỏi quá, muốn về nhà mè nheo mẹ quá. Kiểu này cuối tuần làm sao mà xúng xính áo dài đi bưng quả đây hả trời? Brrrrr.

thứ sáu rồi!

Think you have the worst job? Think again!!!

này vs. kia

Không biết cái này gọi là gì, khi Khoảng vắng em chờ và Anh cùng từ thơ Chu Hoạch mà ra- hai "sản phẩm" khác nhau. Nói về tác quyền và những biến tấu của âm nhạc.

Anh

Sáng tác: Nguyễn Cường

Trình bày: Mỹ Linh

Anh tựa bài thơ không chép được
Mà đành lòng em phải thuộc từng câu
Thuộc hằng ngày nghe và đêm âm thầm nhắc
Thuộc bằng hè mưa và thu mơ màng nắng
Mà tháng mà năm
mà đắng mà cay
vẫn ngọn nguồn câu hát

Anh tựa màu xanh trái đất này
Ngày từng ngày nên biển mặn rừng cay
Là mắt là tay là giọng buồn em hát
Là nắng là mưa là khoảng vắng em chờ
Ôi tình yêu tình yêu là gì
Mà suốt một đời ai dễ một lần qua

oOo

Khoảng Vắng Em Chờ

Sáng tác: Việt Anh

Trình bày: Trần Thu Hà

Anh là bài thơ không chép được
Mà đành lòng em phải thuộc từng câu
Thuộc bằng ngày nghe và đêm âm thầm hát
Thuộc bằng hè mưa và thu mơ màng nắng
Anh là màu xanh trái đất này
Ngày từng ngày nên biển mặn gừng cay
Là mắt, là tay, là giọng buồn em hát
Là mưa, là nắng, là khoảng vắng em chờ
Ôi tình yêu! Tình yêu là gì?
Mà suốt đời ai đã một lần qua

Có phải khi nghe/đọc bản original vẫn hay hơn nên vẫn thích nghe Thu Hà với Khoảng Vắng Em Chờ. Sorry, Mỹ Linh, you're still my No. 1!!!!

Thursday, November 8, 2007

nước mắt tâm hồn

khi đoạn phim vừa dứt
màn hình tắt
thần chết bắt đi người mẹ thiên thần
con dụi đầu vào tay mẹ
lau vội đi những giọt ngọc tâm hồn
có gì đâu con
đừng vội chùi nước mắt
cứ để thánh thót rơi trên áo mẹ sờn màu
có gì đâu con
đừng ngần ngại
che giấu chi giọt nước mắt nhân từ?
những lúc giận hờn con vẫn thường rưng rức khóc
mẹ vẫn lau bằng hết những tủi hờn
lần này khác
con của mẹ, lần này khác
cứ để nước mắt rơi cho hết nỗi nghẹn ngào
có gì đâu
con yêu, đừng dấu mặt
khi trái tim mềm lụn trước những nỗi muộn phiền
con cứ đưa tay sờ lên ngực
sẽ thấy tim mình đập những nhịp đập thiên thần.

(viết cho con khi thấy con ngồi dán mắt vào màn hình, môi mếu xệu, mũi phập phồng, lặng lẽ khóc trong lúc xem đoạn hoạt cảnh của bài Goodbye's the saddest word của cô Celine Dion.)

Wednesday, November 7, 2007

Quỳ

Mới sáu giờ sáng đã thấy Hùng lốc thốc kéo lê ba lô bước vào cái quán cốc của mẹ tôi. Đang loay hoay pha cà phê giúp mẹ, tôi xoay người hỏi:
-Hùng làm gì sớm vậy?
-Tối qua về khuya quá, hết xe về trên đó nên Hùng xin vô chùa ngủ lại. Mấy thầy cho ngủ trên đại sảnh, nửa đêm lạnh gì đâu. Muỗi cứ bay vo ve, chốn thanh tịnh, Hùng không dám đập nên nằm chờ sáng. Cho ly đen không đường nghe.
Hùng ngồi phịch xuống cái ghế nhỏ trong góc quán, chắc kị mẹ tôi la mới sáng sớm mà đã ngồi "gảy đàn" nên chỉ lấy tay xoa đi xoa lại những vết muỗi cắn. Gương mặt thư sinh của Hùng giờ đen sạm lại, đôi mắt tối sầm, u buồn. Uống vội ly cà phê, Hùng nhét nhúm tiền dưới đáy cốc rồi quày quả đi ra. Tôi gọi với theo:
-Lấy xe Tâm mà về, mai trả lại để Tâm đi chợ cho mẹ. Nhớ cành đào huynh hứa hôm bữa nghe.
Hùng hứ nhỏ rồi vòng ra sau hè, dắt chiếc xe đạp của tôi ra cổng, gật đầu chào mẹ rồi đạp xe đi. Tôi chạy ra hàng hiên, định hỏi chuyện Quỳ nhưng Hùng đã mất hút trong sương mù. Cuối tháng chạp, dù sương xuống thấp mà trời vẫn khô hanh. Sáng sáng, nắng trổ đằng đông, rọi mãi mới thấy được chút cảnh vật nhờ nhờ trong sương. Tôi hay đứng trước quán nhìn xuống con dốc trước nhà. Người từ dưới dốc đi lên, ban đầu chỉ là cái chấm tròn, càng lên hết dốc, bóng người lại hiện rõ, như bước ra từ trong sương mờ trong truyện liêu trai
Quán trưa vãng khách. Tôi mượn xe của mẹ, đạp như bay lên nhà Quỳ. Đến ngã ba, suýt đụng trúng một cặp trai gái trên chiếc Dream lạng vù qua trước mặt, nghe rõ mùi nước hoa nồng nặc. Dáng quen quen. Chao ôi, người giống người. Tôi cắm cúi đạp đến trước cổng nhà Quỳ, bấm chuông chờ đợi. Mẹ Quỳ thò đầu ra:
-Tâm hả con? Quỳ mới có việc đi xuống phố rồi.
-Phải mới ra không dì?
-Dì không biết! Mẹ Quỳ tránh ánh nhìn của tôi, mở cửa mời tôi vào nhà.
-Con có việc phải đi, dì nhắn Quỳ khi nào rảnh nhớ ghé nhà con, con có chuyện muốn gặp Quỳ.
Tôi chào mẹ Quỳ rồi phóng xe tiếp tới nhà Văn. Cửa lại đóng im ỉm. Vòng ra mảnh vườn sau nhà, thấy Văn đang lúi húi nhổ cỏ dưới chân đồi, tôi chụm tay gọi lớn:
-Đại ca ơi, lên đây đi, Tâm có chuyện nói.
Cái bóng dưới chân đồi quay phắt lên, nói tiếng được tiếng mất:
-Lại chuyện thằng Hùng nữa phải không?
Tôi không trả lời, lấy tay làm hiệu cho Văn đi lên. Không chờ cho Văn lên hết dốc, tôi đã hỏi dồn:
-Sáng giờ Văn đã gặp Hùng chưa?
-Hôm qua lão có ghé, nói đi bụi cho hết buồn mà.
-Bụi bặm gì, huynh coi người lão như người nghiện. Đã nói chuyện với lão chưa?
-Cũng nói sơ rồi. Mà còn có gì để nói, nên hay không là tùy ở Hùng thôi. Tâm đã nói chuyện được với Quỳ chưa?
-Thì Tâm kiếm nó hoài không gặp nè. Mà nó tránh mặt Tâm hay sao đó. Thiệt tình, bày đặt yêu đương chi cho khổ vầy nè.
Văn quờ tay ngắt mấy cọng bông bồ công anh bên cạnh, đưa tay vò nát, nói xa xăm:
-Ai mà trói buộc được con tim bao giờ hả Tâm?
***
Bốn đứa, Văn, Hùng, Quỳ, và tôi, hồi còn đi học, một hôm hứng chí rủ nhau ra vườn hoa thành phố, uống nước lọc, ăn bắp bung, bắt tay nhận nhau làm huynh đệ. Văn lớn nhất làm đại ca, Hùng là nhị ca, tôi tuy nhỏ tuổi nhất nhưng được tôn làm nhất muội, Quỳ là nhị muội. Chả biết lấy tiêu chỉ của nhóm là gì, thơ văn nửa chữ cũng không, học hành thì lương ương, lở dở. Thấy mấy đứa trong lớp tụm năm, tụm ba, kéo bè kéo nhóm chỉ còn bốn đứa tôi là bị lẻ loi, lộn trứng nên kết lại với nhau vậy thôi. Đại ca Văn là người già nhất lớp, là cháu độc tôn nên ông nội giữ ở nhà cho tới năm tám tuổi mới được thả cho đi học. Nhị ca Hùng là con nhà giàu nhất khu Thành, ba đời làm vườn nhưng mà tướng Hùng như thư sinh. Đàn ca xướng họa, không có món nào chừa. Nhất muội là tôi mang tiếng là con nhỏ "bỏ phố về vườn", trong lúc bạn bè cũ xúng xính áo dài trắng lượn lờ ngang phố mỗi sáng thì tôi phải lộc cộc một mình một ngựa đạp xe ngược bốn cây số tới trường. Vạt áo dài lận lên lưng quần, tướng tá không ra thục nữ, cũng chẳng ra quân tử chút nào. Còn Quỳ nhị muội nổi tiếng dễ thương nhất trường nhưng không có lấy một mống bạn. Trong điều lệ của nhóm mà đại ca Văn đưa ra không có khoảng huynh muội không được tự do luyến ái nên nhị ca và nhị muội "mết" nhau ra mặt. Con khờ tôi chả biết chuyện gì cho đến khi tôi tình cờ thấy Hùng cầm tay Quỳ, dí sát vào mặt, lấy ngón tay di di, bảo:
-Số Quỳ được chồng cưng lắm đây nè!
Quỳ đỏ mặt, rụt tay về, đấm vào vai Hùng thùm thụp. Nhìn hai đứa ríu rít cũng thấy vui lây, đẹp như mấy cái cảnh trong phim tình cảm Đài Loan hay chiếu nhan nhản thời bấy giờ. Chuyện chắc cũng không có gì đáng nói đến khi Quỳ được người quen giới thiệu đi học lớp tiếp viên du lịch. Thời gian cả bọn dành cho nhau ít dần. Quỳ đi sớm tối. Một ngày, cả bọn gặp Quỳ trên phố, miệng Quỳ sưng vù, hỏi ra mới biết Quỳ chịu đau nhổ luôn một lượt mấy cái răng khểnh để trồng lại hàm răng đều như hạt bắp. Nhị ca xót xa:
-Làm chi đau lắm Quỳ ơi! Huynh nhớ răng khểnh muội cười mà.
Quỳ bụm miệng. Tôi thắc mắc không biết Quỳ đang cười hay che đi mấy cái “cửa sổ” trống hoắc trên miệng. Có hôm ba đứa đi lang thang dưới phố chờ Quỳ tan học. Đi ngang qua dãy nhà cao tầng, thấy trên lầu hai nhạc xập xình, Quỳ đang được ai đó ôm eo tập nhảy. Tôi liếc nhìn Hùng, thấy lão mím môi, cái mũi hếch phập phồng, nhấn chân, đạp xe vượt cái vù qua mặt Văn và tôi.
***
Hùng lù lù xuất hiện chiều ba mươi tết đem theo một cành đào to đùng, chiếm hơn nửa phòng khách nhà tôi. Chờ Hùng dặn ba đốt gốc sao cho đào nở hoa đúng ngày, tôi lôi lão ra hiên nhà hỏi:
-Huynh tính sao?
-Tính sao là sao?
-Thì Quỳ đó.
Hùng thở dài, nói một câu tưởng như vô thưởng, vô phạt:
-Cành đào đó, nếu để tự nhiên thì tới mồng ba mới trổ hoa. Trổ hoa tự nhiên vậy mà lâu tàn lắm. Vì mình muốn có bông đúng ngày mồng một nên đốt gốc, cây gượng gạo trổ bông, thấy vô hồn lắm Tâm ơi!
Tôi không biết làm sao an ủi bạn mình. Cầm đòn bánh tét mẹ gói còn nóng hổi, đưa cho Hùng, giọng lạc đi:
-Tâm gởi cái này về cho hai bác. Tâm cũng tiếc lắm cái tình cảm vô tư, hồn nhiên của huynh với Quỳ nhưng biết sao hơn được. Đại ca theo ba về quê ăn tết rồi, huynh có buồn, biết nhà Tâm ở đâu rồi, cứ ghé đi, Tâm sẵn sàng lắng nghe. Cùng lắm thì cho mượn cái lưng làm bao cát, đấm cho đỡ ức nè.
Cái mũi hểnh của Hùng đỏ lên, lão quay phắt đi, đút tay vô túi, nghênh ngang đi ra cổng. Cái tướng cố làm ra vẻ ngông nghênh nhưng tôi biết, trong lòng Hùng đang chảy ra từng mảnh.
***
Tôi dựng xe trước nhà Quỳ. Cái xe Dream bóng lộn đang nằm chễm chệ chiếm hết gần nửa sân. Vừa thò tay định gõ cửa thì Quỳ bước ra ngoài. Đang cười lớn, Quỳ khựng lại khi nhìn thấy tôi. Người con trai sau lưng Quỳ bị mất đà, đùa vào người Quỳ. Cả hai nhìn tôi chờ đợi. Tôi thản nhiên giơ hai đòn bánh lên đưa cho Quỳ:
-Mẹ Tâm gởi biếu ba mẹ Quỳ ăn Tết. Quỳ đang bận, thôi Tâm về.
-Ừ, Tâm về. Quỳ thờ ơ trả lời.
Tôi nghe mặt mình nóng phừng phừng. Quỳ đã thay đổi quá nhiều. Quỳ không còn là con nhỏ Quỳ dễ thương, nũng nịu của ngày xưa nữa. Quỳ bây giờ, guốc cao, môi đỏ, là người của phố thị. Nhạt nhẽo làm sao! Tôi đạp xe như bay về nhà. Vứt xe bên hông quán. Rồi chạy ù vô phòng, nằm thở. Mẹ đang quét lá ngoài sân, hét lên:
-Đi đâu mà như ăn cướp vậy hả con? Con gái với con đứa!
***
Mẹ dặn sáng mồng một phải dậy sớm làm mâm cơm mời ông bà, nằm nướng đầu năm, cả năm nướng đến chín người. Kệ, tôi cuộn tròn mình trong chăn, một năm, khỏe nhất là những ngày này, không phải lo cơm nước, không phải dọn dẹp, quét tước. Thiếp đi lúc nào không biết, đến khi mẹ lay dậy, bảo Hùng đang chờ ngoài phòng khách. Tôi dụi mắt đi ra, định nhăn nhó nhưng chợt nhớ hôm qua lỡ tuyên bố hùng hồn với Hùng là sẵn sàng nghe hắn chửi bới, khóc than nên cười làm ngọt. Đầu năm mà! Hùng quần áo chỉnh tề, thúc:
-Thay đồ lẹ lên, Hùng dẫn đi coi cái này đẹp lắm.
-Có gì đẹp bằng chăn ấm nệm êm lúc này hả trời? Tôi càm ràm.
-Biểu lẹ lên mà. Hùng chờ trước cửa đó.
Tôi bước ra ngoài thì thấy Hùng đang chống chân chờ trên con chiến mã giàng ngang của mình. Tôi lắc đầu nguầy nguậy:
-Không đi, không đi xe. Ngày rộng, tháng dài, làm ta ba lô đi bộ nghe.
Hùng xốc ba lô lên vai, gật đầu:
-Ừ, thì đi.
Cuối cùng hai đứa cũng ra tới cái chỗ mà Hùng khoe là "đẹp lắm” ở gần ngã năm. Tôi như bị lạc vào một bức tranh tàu. Trước mắt tôi là một vườn đầy hoa tím đến lịm người. Nghe nói khu vườn này của một người kiến trúc sư nào đó thiết kế cho người vợ yêu của mình, đến khi hoàn tất thì người vợ bị tai nạn qua đời. Ông bỏ mảnh vườn, đi đâu biệt tích. Thấy tôi lặng người đứng ngắm, Hùng nói:
-Cái góc này là Hùng với đại ca tìm ra đó. Hùng không cho đại ca nói với Tâm vì muốn khu vườn này dành riêng cho Quỳ mà thôi. Giờ thì chắc Quỳ không cần nhìn những thứ hoa đơn sơ này nữa.
-Đã nói là Tết không nói chuyện buồn mà. Đón xe xuống phố rồi mình đi bộ xuống bờ hồ, băng qua trường sư phạm, vòng qua đồi cù, rồi về Thủy Tạ uống cà phê đi.
Hùng lẳng lặng đi theo tôi. Dù đã dặn không nói chuyện buồn nhưng tôi vẫn lắng nghe Hùng tâm sự về chuyện giữa Quỳ và Hùng. Giọng Hùng có lúc như chợt vỡ. Tôi lắc đầu cảm thương cho ông bạn bị “trúng quả” ngay mối tình đầu. Hai đứa cứ theo lịch trình đi đến chiều tối mới về lại phố. Lúc dắt xe ra trước cổng, Hùng mân mê tay lái, day qua tôi nói:
-Không có bà, chắc tui buồn chết trong xó nhà quá!
Cái giọng điệu xưng hô này, tụi tôi vẫn hay nói với nhau trước khi kết làm huynh đệ. Tôi lắc vai Hùng:
-Ông về đi, buồn phiền rồi cũng qua. Có những chuyện không cứu vãn được thì cách tốt nhất là cứ để cho nó đi. Mà đôi lúc lại là điều hay đó ông.
***
Ngày sau đó, tôi ghé nhà Quỳ chúc tết. Mặt Quỳ nặng nề, không cười, không hồ hởi. Về đến nhà, tôi ấm ức kể với mẹ, bà nói chắc như đinh đóng cột:
-Chắc lại giận con về cái vụ đi chơi với thằng Hùng hôm qua đó thôi!
Tôi gân cổ cãi lại:
-Con đâu phải là kẻ gian, thừa nước đục thả câu đâu mà mẹ bảo vậy.
-Ừ, chỉ có con ngây thơ nghĩ vậy thôi con ạ!
Tôi ậm ừ, kéo mền trùm kín mặt. Thiệt là làm ơn mắc oán.
Mồng năm tết. Đại ca thắng xe cái vèo trước cửa quán. Kéo tay tôi ra sau hè, hoạnh họe:
-Làm gì mà để Quỳ giận dữ vậy?
-Làm gì đâu, Quỳ là người đáng giận mà.
-Quỳ nói Tâm còn ngang nhiên đi chơi với Hùng bữa hôm tết kìa.
-Thiệt là oan cho Tâm mà. Đại ca đi rồi đâu có biết là lão Hùng buồn đến cỡ nào. Lão cần người tâm sự thì đại ca lại đi mất tiêu. Có biết là hai đứa lên đứng trước nhà Quỳ cả buổi mà không ai ra mở cửa không? Nói Tâm phải làm sao bây giờ?
-Mệt quá, càng gỡ càng rối. Văn thở dài.
Quỳ giữ khoảng cách với tôi từ hôm ấy. Thỉnh thoảng vẫn thấy Quỳ ôm eo anh chàng dưới phố vù qua ngang nhà. Đại ca nghe lời ông nội, đã về quê cưới vợ. Hùng vẫn có những đợt đi bụi đến mấy ngày không về. Thỉnh thoảng vẫn ghé quán mẹ tôi uống cà phê, giờ sinh thêm tật hút thuốc. Nhìn lão rít thuốc đến tóp má, thấy mắt cay cay.
Ngày tôi khăn gói lên đường, Hùng hứa sẽ tiễn tôi ra phi trường. Tôi định bụng sẽ dặn Hùng về nói với Quỳ rằng giữa tôi và Hùng chỉ là tình bạn đơn thuần. Chờ hoài mà Hùng không tới, mà cũng chẳng cần gì thanh minh, khi giữa chúng tôi, chỉ là tình huynh đệ như đã hứa bên chai nước lọc và bịch bắp bung trong vườn hoa năm nào.

Monday, November 5, 2007

chuyện thứ hai

Cái bà kia mỗi lần mẹ tui làm timesheet phải dò coi trước khi mẹ tui gởi cho ông chủ lớn. Vi phạm quyền cá nhân trầm trọng. Mẹ tui lấy bốn tiếng đồng hồ đi đưa đám thằng cháu, không biết phải báo cáo làm sao nên bỏ vô giờ công ty trả cho việc cá nhân. Bà đó phải vất vả đi lên tới ban nhân sự để tìm hiểu kỹ coi thử mẹ tui có được lấy bốn tiếng đó cho việc cá nhân không hay phải lấy giờ vacation lấp vô đó. Cái công việc này, thì phải để cho ông chủ lớn quyết định. Tui phục bả đã bỏ công, chạy lên chạy xuống ba tầng lầu để tìm hiểu mấy cái tin này cho mẹ tui.
Tui tự hỏi, có ai mà giả có người chết trong nhà để lấy bốn tiếng đồng hồ không làm việc? Luật lệ là luật lệ, ai cũng phải theo nhưng có cần phải lồng lộn lên, chi li tính toán, nghi ngờ người khác, trong khi chỉ mấy phút trước đó thôi bả còn cầm tay mẹ tui nói chia buồn thê thảm lắm. Mẹ tui vốn dĩ hòa vi quý, ai nói sao làm vậy mong cho cả làng yên ổn. Có tui dư hơi, ngồi thắc mắc đáng lý người Mễ ăn bean nhiều, bụng bự, dễ thở, sao mà lòng dạ hẹp hòi dữ vậy không biết?

ai đi, bỏ lại con đường?

Bên ấm trà tối qua, tiền bối hỏi tôi đã bỏ công “xây dựng” nhân vật dì Hai như một người đàn bà hiền dịu, chịu đựng, tảo tần và thương con đến như vậy, sao thả một câu cuối truyện làm hư hết cả bột lẫn đường? Nếu dì Hai đã lỡ lầm yêu thương một con người không đáng được yêu thương như ông Tám để có một kết quả buồn thì sao dì lại dễ dãi, dẫm lại những dấu chân dì đã đi trong mối tình sau này với chú Thân? Tại sao không rút kinh nghiệm từ những đau thương lần trước? Với tình yêu chân thật của chú Thân, tại sao không giữ gìn cho nhân vật dì Hai không bị sa ngã bởi những dục vọng tầm thường?

Sự thật thì dì Hai là một nhân vật có thật ở cái xóm nghèo nơi tôi ở ngày xưa. Oái ăm ở chổ là khi đem những chi tiết thật vào một bài viết, cái chân thiện mỹ lại bị phá đi. Tôi về nghĩ lại những lời góp ý của tiền bối. Rồi quyết định bài này tôi có đến hai kết cục, vì nếu đứng trên phương diện một người viết blog đơn thuần và chỉ viết về những gì có thật trong cuộc sống, tôi sẽ giữ lại câu cuối nguyên thủy của bài; nhưng nếu đứng trên phương diện một người luôn lấy cái chân thiện mỹ để làm kim chỉ nam và một vãn bối biết gom góp những lời góp ý của người đi trước thì kết cục của bài này, tôi sẽ đổi lại như sau:

Vừa về tới chân đồi, dì Hai đã nghe tiếng thằng Bi gào thét. Vứt đôi quang gánh xuống bên vệ đường, dì quạt đám cỏ dại chạy băng về hướng nhà mình. Thằng Bi đang quơ quào, cố hết sức mình để ngồi dậy, đám con nít vây quanh, la cười hể hả. Dì nhào tới, đỡ con dậy rồi quắc mắc nhìn quanh, "Đứa nào chọc nó? Tụi bây là lũ ác nhơn, nó què quặt vậy mà cũng không tha. Ác nhơn, lũ ác nhơn!" Thấy dì Hai giận dữ,bọn trẻ tản ra, lầm lũi đi về. Dì dìu thằng Bi vào nhà. Nước mắt pha mồ hôi đổ mặn chát trên môi. Dì lặng lẽ đi tắm cho con, đỡ nó lên bộ phản rồi quay ra đám cỏ lượm quang gánh đem về.
Chiều thu chớm lạnh, gió từ đập nước trước nhà lùa vào căn nhà trống tềnh toàng của hai mẹ con dì. Tiếng gió thổi cái líp tre lập phập sau hè. Thằng Bi ngồi nép mình vào người dì mân mê con ngựa gỗ không biết ai cho, thỉnh thoảng lại cười hăng hắc. Dì Hai đưa tay vuốt tóc con, mắt dõi qua phía bên kia đập nước. Khói bếp nhà người bốc lên nghi ngút, tiếng gà lục tục lên chuồng, tiếng con nít gọi nhau í ới. Nước mắt dì lại lặng lẽ rơi. Cái cảnh đầm ấm thanh bình đó, đến khi nào mẹ con dì mới được hưởng qua?
Non tháng nay, con đường tắt ra chợ bị nước trong đập tràn qua, bùn đất nhão nhẹt, bất đắc dĩ dì Hai phải đi theo con đường lớn. Ngày đầu tiên, lúc hai mẹ con quang gánh đi ngang nhà ông Tám, bà Tám đang quét sân, dừng lại chửi đổng, "Bây đâu? Đem mấy dề cơm nguội cho chó nó ăn." Thằng Bi nghe tiếng người ngẩng đầu lên cười ngu ngơ. Dì Hai kéo tay con, lầm lũi đi như tháo chạy. Trưa hôm ấy, lúc mấy bà hàng chợ đang ngủ gà ngủ gật, ông Tám thập thò sau sạp hàng của dì, nói vọng vào, "Hai ơi, cho tui xin lỗi, Hai đừng chấp bà già đó làm gì. Em cầm lấy chút đỉnh này, mua đồ chơi cho con." Dì Hai nuốt nước mắt, liệng mớ tiền vào người ông rồi quày quả quay đi. Thằng Bi đang nằm gối đầu trên đùi dì, ngủ say, chốc chốc lại co quắp người như đang tránh những trận đòn thù. Cơn ức nghẹn lên căng cứng cả lồng ngực, dì Hai cắn môi đến bật máu. Gương mặt trắng bệt của ông Tám khi dì báo cho ông biết dì đang mang thai thằng Bi lại hiện ra rõ mồn một. Lúc ấy, ông lắp bắp hỏi dì, "Em có thiệt cái thai này là của tôi không?" Dì Hai đau đớn, lầm lũi quay về.
Thằng Bi sanh thiếu tháng. Đêm đó, dì Hai ngậm cái muổng inox trên miệng, tự đỡ đẻ cho mình trong căn chòi má dì cất cho bên cạnh nhà. Cầm cự đến gần sáng, dì kiệt sức. Thằng Bi đói khóc ngằn ngặt. Chắc hẳn đã đánh thức bà dậy. Bà đi qua, lẳng lặng lấy quần áo cũ lau chùi cho hai mẹ con, tuyệt nhiên không nói một lời nào. Thằng Bi giống ông Tám như hai giọt nước, cũng hai hàng lông mày rậm giao nhau nơi trán, hai cánh mũi dài nhọn, chụm vào nhau như hình mũi tên. Mặc dù dì chưa bao giờ hé lộ với ai về cha đứa bé, kể cả má của dì nhưng trong cái xóm nhỏ này, tìm một người có những nét đặc biệt như vậy không khó. Một đồn trăm, trăm đồn ngàn. Ai đi chợ cũng ngó nghiêng vào hàng của dì, mua bán thì ít mà chuyện trò để thỏa lòng hiếu kỳ thì nhiều. Bà Tám một hôm xồng xộc đi vào, vén chiếc khăn, lặng nhìn một hồi rồi xách nón đi thẳng. Từ đó, thấy mẹ con dì Hai ở đâu, bà cũng chửi bâng quơ. Thằng Bi, ngoài cái chân quặt quẹo, lên năm tuổi mà vẫn như trẻ lên hai, chậm nói, chậm cười.
Năm ngoái, rau trái được mùa nên người ta thi nhau xẻ đất trồng rau. Rau không kịp bán đem về chất đống, chờ đến khi phân hủy, rãi làm phân bón. Sạp rau của dì Hai không chống nổi với những cạnh tranh của bạn hàng, dì sang sạp, đổi sang bán xôi buổi sáng. Xôi dì vần đều tay, hạt nếp dẽo mềm, thơm phức. Sáng sáng, đám thợ thuyền xúm lại, loáng một hết đã hết gánh xôi. Thói thường ăn một thứ hoài thì ngán, duy chỉ có chú Thân vẫn chăm chỉ ghé vào hàng của dì mỗi ngày. Chú tứ cố vô thân, lưu lạc về cái xóm nhỏ này mấy tháng nay. Thấy dì Hai với thằng Bi côi cút một mình, chú hay mượn cớ khi thì sửa lại cái chái nhà, lúc thì kê lại cái máng xối, qua lại chăm nom mẹ con dì. Má dì hay đứng trước hiên nhà, ngó nghiêng. Có bữa nói với qua như nhắn nhủ, "Được cạp, được dề thì còn chờ gì nữa?" Dì Hai cũng mến cái tính chân thật, hay thương người của chú Thân nhưng kẹt nỗi dì không chồng mà đã có con nên khó mở lời. Thôi thì đợi phải lúc, người ta khắc lên tiếng.
Cái ngày định mệnh đó, trời trở gió nồm, khô rát. Như mọi lần, dì để thằng Bi nằm ngủ trên giường, quảy gánh ra chợ. Lúc nào nó dậy, tự biết đường mà ra ngồi với dì. Chờ quá trưa, vẫn không thấy thằng Bi, dì sốt ruột nhìn về hướng nhà mình, thấy một cột khói đen ngòm tỏa ráp lên trời. Chột dạ, dì bỏ gánh chạy ngược lên đồi. Dì như ngã quỵ, trước mắt dì, ngôi nhà của hai mẹ con đang chìm trong biển lửa. Dì Hai chạy như bay xuống đồi, gào thét gọi tên con. Mong nó ở đâu đó từ hai bên đường, quặt quẹo xề ra ôm lấy chân dì. Người tấp nập chạy ngược chạy xuôi qua lối mòn vào nhà, mỗi người giúp một tay chuyền nước từ dưới đập lên để dập tắt ngọn lửa đang hung dữ liếm đã gần hết căn nhà. Dì Hai điên cuồng lao đi tìm từng ngõ ngách, bụi rậm quanh đồi, đụng ai cũng hỏi thăm thằng Bi, ai cũng gượng gạo lắc đầu. Tuyệt vọng cùng cực, dì quỳ sụp xuống đám bùn trước sân nhà, giơ tay như với lấy trời cao, xin một phép màu cho thằng Bi được bình an. Đám lửa cuối cùng đã được dập tắt. Dì liêng xiêng nhào vào đống tro tàn, chỉ kịp thấy cái thân hình co quắp trong kia rồi ngất lịm.
Ngày đưa thằng Bi đi chôn, không thấy tăm hơi ông Tám. Nghe má dì kể lại, sáng sớm bà Tám có đem giấy vàng mã ra ngã ba đốt rồi rãi tro ra tứ phía. Trong xóm, người góp công, kẻ góp của, giúp dì cất lại căn nhà nhỏ trên nền đất cũ. Mỗi buổi sáng, dì vẫn bới mẻ xôi đầu để dành cho thằng Bi, như ngày con còn sống. Những bi kịch đời dì, lại một lần nữa được thêu dệt và đem ra bàn tán. Cuộc sống của dì Hai vốn đã lặng lẽ, giờ càng lặng lẽ hơn. Chiều chiều, dì vẫn ngồi trước cửa, nhìn qua bên kia đập nước, thấy cảnh xum vầy của người ta mà lòng dạ bồi hồi. Chú Thân đi theo nhà thầu hẹn về từ tháng trước mà bây giờ vẫn chưa thấy về. Gió từ thổi ùa vào căn nhà trống, đập vào liếp tre lập phập sau nhà. Con đường trước mắt chợt nhòa đi, nhòa đi trong sương chiều….

Sunday, November 4, 2007

sinh nhật Đào

Có còn nhớ đàn cá vàng trong hồ cây cảnh Ba xây theo ý thích của con? Còn nhớ cây đàn Măn-đô-lin không? Cây đàn theo con mỗi sáng Chủ Nhật qua Cung Thiếu Nhi...Ngày xa quê, bỏ lại, để chỉ còn là kỷ niệm...Tuổi thơ đã qua, nay đã trưởng thành có thể con quên nhưng Ba thì luôn nhớ. Kỷ niệm của Ba về mỗi đứa con là tình thương yêu, gắn bó, Ba giữ hoài. Sinh nhật con, Ba chia lại một chút, làm quà. Con giữ cho Ba nghe, chú Tư Đào.
Ba viết cho Đào trong ngày sinh nhật.
Sinh nhật vui vẻ nghe chú, ráng lên nghe.

Friday, November 2, 2007

goodbye's (the saddest word)

lại cuối tuần rồi đó!

Nhớ hồi học kindergarten, phụ huynh và thầy giáo gặp nhau nói chuyện gần như hàng ngày. Chuyện to, chuyện nhỏ, chuyện con làm gì, ở đâu điều biết tất tần tật. Chóng mặt với cái lịch trình của thầy. Hàng tuần thầy còn viết cho một bảng tóm tắt những hoạt động và tiến triển chung chung của cả lớp cho mà coi. Vậy mà vui, biết con học cái gì, đọc đến đâu, chọc bạn nào khóc, cãi nhau với bạn nào.
Đến lúc con vô lớp một, tự nhiên mà đổi khác như xoay một vòng 180 độ. Cô giáo lạnh lùng, không cởi mở (là vui vẻ đó, chớ tui không mong gì cô cởi với mở!) Sáng mở cửa lớp, ló đầu vô coi thử thì thấy cô cứ rù rù rì rì nói chuyện với học trò, không cười, không nói lớn. Ba mẹ hoàn toàn mù tịt chuyện con học ở lớp trừ khi đi hỏi cô giáo. Có lúc con cầm những tờ chương trình về nhà, không biết cô muốn gì và phải làm gì vì không có một lời giải thích. Bài tập thì rỉ rả làm từng tháng một. Cuối tháng thì nộp lên. Nhiều bữa lên sớm, muốn hỏi cô con học ra sao thì cô khóa cửa lớp, đến khi chuông reo mới mở ra, đi đón học trò, xong lại đóng cửa rù rì với học trò, đứng xớ rớ mà cô không hỏi cần gì nên biết ý đi ra. Không biết là tại lên lớp một thì nó tự chủ như vậy hay là tại cô giáo sống khép kín.
Ngày nào cũng gợi ý hỏi con đi học sao rồi, nói có một câu “ Good” rồi thôi. Còn lại thì toàn kể chuyện 6 to 6. Hôm qua đi đón, thấy con túm quần chạy vòng vòng rủ bạn đi tiểu. Bạn ham chơi không chịu đi, đứng nhìn con chạy táo tác tới mấy phút mới kéo được một bạn đi restroom chung. Hỏi ra mới biết, cô bắt mỗi lần đi tiểu phải có bạn đi chung, không phải để dòm lén, mà lỡ có ông kẹ nào muốn bắt cóc, còn có đứa chạy về méc cô.
Nghĩ tới chuyện đi tiểu rủ người đi cùng chợt nhớ hồi đi làm ca ba, hay rủ con nhỏ người Phi đi chung. Cái ông shift manager dzô dziên mở cửa xộc vô hỏi hai đứa mày có bệnh gì không mà thấy hay đi chung vô restroom vậy hả? Tui đứng khóc nức nở, ổng to lớn, đồ sộ cúi xuống dỗ dành thì càng khóc nhiều hơn. Cho ổng về Việt nam, thấy bạn bè cùng phái ra đường nắm tay, bá vai, quàng cổ không biết ổng có cảm tưởng gì nhỉ?
Happy Friday!!!