Sunday, September 30, 2007

sinh nhật vui vẻ!

Cái thằng Tiểu Khủng Long này ở lì trong bụng mẹ hơn cả tuần lễ, đến khi bác sĩ bắt ra mới chịu ra. Mười tám tiếng đồng hồ từ lúc mẹ hồ hởi gọi điện chào ngoại, chào nội xách giỏ vô bệnh viện, nó mới chịu “nhảy” ra ngoài. Đứa con đầu lòng, chả biết ất giáp gì cả, lại đèo thêm cô Uyên, em họ của anh đang học y tá xin đi theo từ lúc mang bầu đến lúc sinh để làm bài thực tập cho lớp. Tuần nào cũng tới hỏi một lô, một lốc câu hỏi, cân đo, đong đếm, thấy bà bầu dắm dẳng, cô lại “mắng yêu”: “Bà bầu phải dễ chịu đẻ con mới đẹp!” Kẹt cái cô là em bên chồng, vả tui còn có cái “thành tích” không được oanh liệt lắm với anh của cổ nên ngậm bồ hòn làm ngọt.
Từ lúc y tá induce cho tới lúc chuyển bụng, mười mấy tiếng đồng hồ vật vã, lê lết nằm lên nằm xuống. Đến hồi đau thúc, cô y tá lại không cho nằm trên giường mà bắt kéo theo dây nhợ lòng thòng, ngồi trên ghế dựa. Cô Uyên một bên, y tá một bên, còn anh đứng bần thần bên kia cầm cái khăn vò muốn nát nhừ. Khỏi phải diễn tả thì cũng biết đau tới cỡ nào, đau bụng thì chớ, đau tay càng nhiều hơn nên phải “xuống nước” với cô Uyên, “Uyên ơi, you nắm tay tui chặt quá, chảy máu rồi!” Cô Uyên chưa chồng, thấy đau đẻ, còn sợ hơn cả người đẻ nên bấu tay mẹ thằng Khủng Long đến chảy máu. Cô y tá bảo thở đi, học thở sao bây giờ thở vậy. Bên kia, cô Uyên cũng khuyến khích, “You thở đi!”, rồi cứ phù, phì, phù mà thở, cô y tá quạt ngang, “Cô đi phụ người ta đẻ, cô thở vậy, làm bà bầu phân tâm, cô bình tĩnh lại đi!”
Cái cảm giác tuyệt vọng bắt đầu xâm chiếm đầu óc. Người ta bảo, “đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình” cấm có sai. Đi học, nhằm lớp khó, không kham nổi, bỏ lớp, mùa sau học lại. Đi làm, công việc bề bộn, kiếm việc khác. Hay dù cho chuyện gì đi nữa, khó khăn mà không có hướng giải quyết, tìm hướng khác đi hay cùng lắm thì đầu hàng, còn cái thằng cu nhỏ tám pounds, ba ounces này đang tìm đường chạy ra ngoài, đau thấu trời xanh cũng ráng mà sanh cho ra, không thể nào phủi tay nói gọn, thôi không sanh nữa đâu là xong. Cơn đau cứ từng hồi, từng hồi thúc muốn bò xuống sàn, cô Uyên lo lắng hỏi, “Có muốn chích thuốc giảm đau không?” Cô y tá lại quay sang, la tiếp, “Mai này cô làm y tá, chuyện chích thuốc là chuyện tự nguyện của bệnh nhân, cô không được hỏi vậy nhé!” Thấy cái đầu tóc vàng lỉa chỉa của cô y tá, chỉ muốn nắm lấy mà giựt ra, từng nắm, từng nắm, cho hả giận.
Đến lúc y công, y tá rần rần đẩy bàn, đẩy dụng cụ vào, gọi bác sĩ thì anh thay cô y tá nắm tay bên này, cô Uyên bên kia, cả hai ghì lấy tay mẹ thằng Khủng Long như đang thi gồng tay với bà đẻ. Bên bấm bên ghì, bất phân thắng bại. Vừa đau, vừa tức nên dằng tay hai người ra, bấu tay xuống nệm, êm hơn! Mười tám đồng hồ đau đẻ mà còn dài hơn cả thế kỷ, dặn nhỏ mấy bà bầu, ai mà xin đi theo thực tập thì xét lại nha. Bây giờ nghĩ lại còn cười được đó chớ!
Cô Uyên đã ra trường làm y tá rồi, mỗi lần gặp cháu đã không bồng nổi. Hôm qua nó tròn sáu tuổi. Răng đã rụng hai cái rồi, một cái nữa đang lung lay. Mỗi lần tắm xong, mẹ đã không làm sao bồng ra khỏi buồng tắm. Tới bữa cơm, cầm cái chén đuổi theo em vòng vòng để đút cho em ăn, cơm em ăn được một nửa, rơi rớt xuống sàn một nửa. Bài vở, giấy má từ trên lớp đến ở nhà vẽ toàn khủng long. Tiếng Anh, tiếng Việt còn chưa rành, ngồi nói chuyện dinosaur rành như đang nói tiếng nước ngoài. Lười ăn trái cây, rau xanh kinh khủng, món gì có cheese với trứng là bao nhiêu cũng xực hết nên tự nhận mình là carnivore tên là Kennysaurus.
Hôm nay thắp nến, nguyện cầu điều ước sinh nhật. Không biết con khấn nguyện chuyện gì, mẹ xin ké với con, cầu cho gia đình chó cún nhà mình luôn tràn ngập thương yêu và đầy ắp tiếng cười, cầu cho một năm trôi qua với nhiều ngày vui và nhiều điều đáng nhớ. Sinh nhật sáu tuổi vui vẻ, chó con của ba mẹ!

Thursday, September 27, 2007

xin bình an

Ngày qua, có vợ chờ chồng, có cha mẹ chờ con, có cháu chờ ông, có người chờ người, chờ đợi trong vô vọng. Trong đống gạch vụn kia, đâu là mẹ, đâu là cha, đâu là anh, đâu là chồng, đâu là vợ, đâu là người thân? Cái nỗi chờ đợi khắc khoải này, mong manh như tơ trời. Đau thương cứ chực ập lên quê khổ. Bàn tay gân guốc ngày thường níu kéo sự sống còn với những cơ khổ cùng cực, giờ quơ quào bấu víu lấy tia sống cuối cùng. Xin hãy hy vọng, hãy bám víu lấy những gì có thể gọi là tươi đẹp trong cuộc sống khốn khó này, xin hãy sống để những giây phút chờ đợi không dài thêm. Xa xôi nghìn trùng, chắp tay nguyện cầu cho những khổ đau, mất mát không như thác lũ cuộn về, cuốn theo những cuộc đời bất hạnh.

Wednesday, September 26, 2007

muôn đời mãi yêu người thôi

Sáng tác: Song Ngọc
Trình bày: Tuấn Ngọc

Có những chiều khi nắng vàng tắt
tôi thường đứng ngắm về chân trời
nhớ thương một hình bóng chìm khuất
theo dòng dĩ vãng về xa vời

Nhớ mối tình tha thiết ngày ấy
bên người yêu dấu và nhớ
nhớ nụ cười đôi mắt mùi tóc
thơm nồng say đắm hồn tôi

Người tình xưa yêu dấu ơi
người là chim quyên lẻ loi
người là một chiếc lá rơi
người là một bóng mây cuối trời
người là vì sao ánh trăng
người là mùa đông giá băng
người là loài hoa cỏ cây
buồn vui theo bước tôi suốt đời

Có ai về bên ấy dù nhắn
nỗi lòng viễn khách từ phương trời
bóng chim buồn mỏi cánh lạc lõng
trong trời phiêu lãng gọi tên người

Biết bên trời yêu dấu người có
nhớ người mang kiếp nổi trôi
dẫu muôn trùng xa cách người hỡi
muôn đời chỉ yêu người thôi

Get this widget Track details eSnips Social DNA

Hôm qua giờ trụ bên nhà chị Cap nghe đi nghe lại cái bài này vì trong scandisk không có. Ở lì thấy hơi dzô dziên nên "chôm" đem về nhà nghe. Hope chị Cap hổng có mind. :-)

Monday, September 24, 2007

ba

See...see...see, Ba của con là giỏi nhất mà. Chúc mừng ba! Vui mà có chút buồn phải không ba? Thành công dân Mỹ nhưng vẫn mang nặng xóm đình trên vai. Cuối năm mần một chuyến về quê cho con ké với hỉ?

anh Ba

Cuối tuần lười nấu ăn, gồng gánh nhau qua nội. Bếp núc cũng lạnh tanh. Anh Ba mở tủ lạnh, biểu, “Còn miếng bánh đúc chị bạn trong sở anh ghé cho hôm qua nè! Hâm ăn đi” (hint) Nguội lạnh quá, không ăn. Anh Ba mở tiếp lò nướng, “Có mấy miếng chả ram má làm hôm qua để cho chị B., trên sở anh ghé chơi, chiên ăn đi!” (lại hint). Tội lỗi cho cái đầu ngu muội mấy hôm nay bị giấc mơ mẹ, giấc mơ con đè nên hơi khù khờ, không bắt kịp chuyện chị B. trên sở anh Ba tự nhiên ghé thăm ba má làm gì. Chiên chả ram, cuốn bánh tráng ăn. Đang nhai thì thấy anh Ba đang ngồi trầm ngâm bên kia, tóc bạc đến nửa đầu, buộc miệng hỏi, “Anh Ba bạc đầu vì mua nhà đó hả?” “Lâu rồi em, già nên tóc bạc thôi mà!” Thằng con đệm vô, “Bác Ba ba tám tuổi rồi mẹ.” Anh Ba cười hiền (bao giờ vẫn thế). Được thể, tui làm tới luôn, “Thôi làm đích nhắm đi, hai năm nữa anh Ba bốn mươi, rinh về bác Ba gái nghe.” “Hì, về có người xoa lotion lên lưng hả?” (Tại anh Ba hay than trời mùa đông tắm xong, thoa lotion không tới được cái lưng). Tại sao phải chờ đến hai năm nữa? Cái chuyện này thì tui hơi…tào lao, cá với mấy đứa nhỏ là anh Ba còn… “rin”, chờ hai năm nữa, như chuyện phim “The 40 Year Old Virgin” thôi mà. Dĩ nhiên là anh Ba không hậu đậu, láu táu như Steve Carell rồi.

Tối về ngồi nghĩ lại, anh Ba đưa tới ba lần hint mà không nghĩ ra là đã có người tình nguyện (hay chí ít cũng đang lăm le tình nguyện) về xoa lotion lên lưng. Hy vọng là không phải cái chị năm trước gọi anh Ba một đêm tới hai mươi mấy lần, bị tui phá phải nuốt nước mắt đi ngủ. Không biết có phải cái vụ mua một tặng một như trong cơn mơ quái đản của tui không nữa. Thì chờ coi sao? Ờ, khỏi chờ, bắt phone gọi “đường dây nóng” cái đã!
P.S. Đến lúc cần thì tìm hoài không thấy được cái hình anh Ba, may sao trong máy có cái này, nhìn không rõ lắm nhưng đại khái là vậy đi nghe.

Sunday, September 23, 2007

ngày đầu mùa thu

Đầu thu, hôm qua đã đón được những cơn mưa đầu mùa. Mới ba tuần trước thôi, sáng sớm, nhiệt độ bên ngoài đã lên đến 87 độ, bây giờ ra ngoài phải khoác thêm áo lạnh. Sáng sáng, đèn đường vẫn còn bật sáng, thời tiết đã đặc quệt trong sương lạnh. Cũng chưa đến nỗi nào vì buổi trưa, nắng lên còn ấm. Lại lục đục lôi ra mấy thùng áo quần dài cho những ngày lạnh. Mùa hè năm nay qua thiệt nhanh với những dấu ấn khó phai trong đời, dù không đi đâu, làm gì nhiều. Ngày đầu thu, lại tiếc cái nắng hanh của mùa hè, thôi thì tạm biệt...
Những buổi đi bơi không hề biết mệt mỏi, bơi lội chẳng ra gì, thôi năm sau tập tiếp.
Những buổi picnic của công ty hay trời nóng, loanh quanh ra biển hóng chút gió hè.
Đêm hè tập võ với Ôn, Kyle đang "vần" Ôn, sau đó ôn bị té trầy chân. Hậu sinh khả úy!
Những ngày dài trên bãi biển, tắm cho đến khi môi tím lại vì lạnh vẫn không muốn về.
Những ngày đi chơi ở park, đuổi bắt bong bóng xà bông.
Và nhớ nhất, đêm trại ngắn ngủi, năm sau lại khăn gói lên đường, vẫn chưa biết đi đâu nhưng nhất định cũng sẽ vui như lần này.
...anh có nghe mùa thu mưa giăng, lá đổ
anh có nghe nai vàng hát khúc yêu đương?...

Friday, September 21, 2007

I would've done the same...

...'cause they look reasonalbe to me. smile

Problem #1: Divide the squareroot of 2 by 2. Problem #2: Find the limit of 1/x-8 as x approaches 8.

Problem #3: Find x

Problem #4: Expand (a+b)^n



Problem #5: Find the solution to (1/n)sin(x).



Anh Cường sent me this. Happy Friday!!!!!!!!

Thursday, September 20, 2007

keep a poem in your pocket

by Beatrice Schenk de Regniers

Keep a poem in your pocket
and a picture in your head
and you'll never feel lonely
at night when you're in bed.

The little poem will sing to you
the little picture bring to you
a dozen dreams to dance to you
at night when you're in bed.

So--
Keep a picture in your pocket
and a poem in your head
and you'll never feel lonely
at night when you're in bed.

bodies- the exhibition

Chờ lâu lắm người ta mới đem về đây để trưng bày. Năn nỉ hoài anh không chịu đi, viện đủ lý do. Nghe người ta bàn ra tán vào, khen có, sợ cũng có, ghê cũng có, nghĩ thôi thì đi đại một chuyến coi có sợ như người ta vẫn kể không? Hôm qua ngồi nói chuyện, cô kia dưới lầu hai tình nguyện đi chung nên trưa nay lấy lunch dài hơn một chút, chở cô chạy ra coi. Hùng dũng đi vô mua vé, lôi trong túi cái thẻ ra thế nào lại nhắm thẳng người bán vé mà lia, hihihi, tại tay chân hơi run rẩy khi thấy cái không khí lành lạnh trong phòng trưng bày. Hóa ra thì cũng do trí tưởng tượng mà ra hết. Thiệt là phục tài những người làm nghề này, từng sợi gân, sợi máu nhỏ xíu, chẳng biết gạn lọc làm sao mà trưng ra được nguyên cả hệ thống con người như thế. Kể từ hôm nay, không ăn phở tái, nạm, gầu, gân, sách và chả thủ một thời gian dài nhá!

Wednesday, September 19, 2007

chuyện con thỏ

con thỏ
ăn cỏ
uống nước
chui vô hang
thỏ ngủ khì...

Bài này mẹ dạy cho cô nhỏ đi "biểu diễn" với hai bên họ hàng. Đọc chán chê rồi, cô nhỏ ngồi bịa ra nhiều version khác nhau. Bài của cô nhỏ thì như thế này:
Jasmine,
ăn macoroni
uống juicy
xúc răng
(phải có khoảng này, không ở dơ như thỏ)
đi...pee (dĩ nhiên là vậy rồi)
chui vô hang
Jasmine ngủ khì...

Hay có lúc "cà khịa" anh Kenny như thế này:
Kenny,
ăn spaghetti
uống milky
xúc răng
đi...pee
Kenny chui vô hang
ngủ khì...

thơ chung, riêng một góc trời

Tiền bối ký tặng thi tập, “Thơ chung, riêng một góc trời” của chín người làm thơ ở San Diego. Nói tới chuyện chung chung, riêng riêng, hơi bị ám ảnh nên tôi ngồi đọc một mạch hết cả quyển. Vẫn biết thưởng lãm thơ như vậy không được “xoang” cho lắm nhưng thời gian eo hẹp thì biết làm sao bây giờ. Tôi vốn thán phục những người “xuất khẩu” thành thơ kinh khủng. Những trăn trở, vui buồn dài lê thê trong cuộc sống, đem gói gọn lại thành những câu thơ vần điệu mà đôi lúc đọc lên tưởng như những người làm thơ (không những ở San Diego) đang ở đâu đó trong ngõ ngách của tâm hồn mình, vạch tim ra để đọc những tâm tư thầm kín nhất. Mỗi khi bắt gặp đâu đó một vần thơ hay, vận đời mình vào đó, nghe thấm thía tới từng xớ thương, sợi nhớ trong người.
Cùng nói về tình yêu, nhưng chín người, mỗi người mỗi vẻ, hoài niệm về tình yêu theo cách riêng của mình. Nồng nàn và mãnh liệt như cuộc hạnh ngộ tình yêu khi chú Phan Anh Dũng gặp nàng thơ:
gặp em, ta: nửa đời người
vẫn bừng bừng lửa, như thời mới yêu

này em, đời có bao nhiêu

yêu đi, dẫu chỉ tình yêu muộn màng!

(Hạnh ngộ- Phan Anh Dũng)
Hay những lời tình nhẹ nhàng, tha thiết mà tiền bối kể về chuyện o Huế giận người vô tâm:
Em hiểu lòng anh hồi mô chớ bộ

đợi hôm ni mới hỏi. Thiệt vô tâm !

có biết rứa là làm em bực lắm

té ra anh chưa hiểu Huế ngọn ngành…

(O Huế chừ đây- Trần Huy Sao)

Và tình yêu đôi lúc không tránh khỏi những bồi hồi, khắc khoải, nhưng xa cách không làm vơi đi bớt nhớ thương và hy vọng:

Dù cách xa chân trời, góc biển

Một người thương vẫn nhớ một người thương

Dù hạnh ngộ chỉ còn trong lời hẹn

Trùng dương kia cũng không phải vô cùng

(Cho dù…Hàng Ly Hương)

Có lẽ những vần thơ của cô Hoàng Linh Trang đã làm tôi xúc động hơn cả vì những tâm sự vơi đầy cô gởi gắm trong đó. Cách đây mấy năm, tôi tình cờ đọc được vài bài thơ của cô, những vần thơ lúc bấy giờ, vẫn còn lãng mạn và tha thiết lắm. Nay đọc non mười bài thơ trong thi tập này, bài nào, câu nào cũng thấm đẫm nỗi cô đơn, dằn vặt. Chẳng dám mạo muội bảo thơ là đời thật nhưng tôi vẫn không ngừng tự hỏi khi cô viết những áng thơ này, có thấy ngực thắt, tim đau?

Người ta nay đã vội quên

Những ngày gian khổ êm đềm bên nhau

Bây giờ kẻ trước người sau.

Cuộc đời giông bão biết đâu mà lường !

(Một con chim nhỏ lạc bên dòng đời- Hoàng Linh Trang)

Khi thời gian có thể bào mòn mọi thứ, tình yêu dù có mãnh liệt mấy cũng không có nghĩa là vĩnh hằng. Những hoa, những bướm, những lãng mạn một thời rồi cũng sẽ được đánh đổi bởi những lo toan cơm- áo- gạo- tiền thường tình. Tình yêu đó, có còn chăng, cũng chỉ đọng vào những vần thơ mà đôi lúc nghe sao mà cay đắng:

Em đã khóc như bé thơ vòi sữa mẹ

Cuộc hành trình hai đứa đã chung vai

Ngoảnh mặt lại, một quá trình khắc nghiệt

Những đớn đau…khốn nạn…đã an bài !

(Bội thề- Hoàng Linh Trang)
Hầu hết những người làm thơ đều cùng thời với tiền bối, tuổi đời và tuổi của thơ xem cũng xấp xỉ như nhau. Ngoài những cảm hứng “kinh điển” của những người làm thơ, như nụ cười, “nụ cười em vang rộn cả cung hằng” (Tình học trò vụng dại- BS Võ Thanh Sơn), như tóc, “em tém tóc lệch bờ vai” (Giong ruổi từ phà Rạch Miễu- Lưu Hà), như hương ngọc lan “hương nhà ai ngan ngát- làm tim anh say say” (Hương Ngọc Lan- Phạm Hồng Ân), tôi cố tìm một nét chung mà rất riêng nào đó của những người làm thơ này. Thì đây rồi, đơn giản lắm thôi, là đôi bàn tay- dù cho đôi bàn tay đó có chai sần theo thời gian hay gân xanh chằng chịt, những đôi bàn tay gánh vác việc đời để thơ nhẹ đi những trăn trở thường tình. Ai bảo bàn tay không làm nên tình tự?
Bàn tay đó, giờ đây, đã oải

Nhức nhối đau thương khi trở trời trái gió

Tôi vẫn nắm lấy bàn tay em, nhỏ

Đường gân xanh chằng chịt thấy thương

Nắm chắc sợ em đau

Nắm vừa thì không ưng ý

Nắm nhè nhẹ cho nâng niu trìu mến

(Bàn tay đường tình ái- Trần Huy Sao)
Đó là khi “bàn tay đã tìm được bàn tay” rồi, còn những lúc đơn lẻ môt mình, bất chợt quờ tay sang, chỉ thấy khoảng lặng vô bờ- cô đơn như òa vỡ:
Biển một bên, bóng một bên

Vắng em, chiều buồn đến sợ

Tim đau theo chiều sóng vỗ

Tay tìm, chẳng gặp bàn tay.

(Biển chiều vắng em- Phan Anh Dũng)
Đôi khi người làm thơ lùi về xa lắm cái nỗi nhớ nhung của mình đơn giản chỉ vì thiếu một bàn tay nêm nồi canh bông so đũa:
Lâu rồi- Thiệt mà em

Anh không ăn canh chua

Nấu bằng bông so đũa

Vì thiếu bàn tay nêm…

(Bông so đũa- Sông Cửu)
Khi mái đầu đã pha sương, những tháng ngày phong trần vẫn thường đọng đâu đó trong từng câu thơ:
tàn trận, kéo quân ra quốc lộ

quán nhỏ bên đường gầy cuộc vui

(mai lỡ có ra người thiên cổ

huyệt sâu chắc cũng đỡ ngậm ngùi!)

(Bài thơ quán bên đường- Phan Anh Dũng)
Và những bước chân phong trần ấy, có lúc đã bớt đi cái lẫm liệt, uy nghi một thời vì thế cuộc đảo điên:
Vác bao gạo lên lầu ba chung cư

Đâu phải dễ

Bầu trời bể tanh banh

In không trọn hình trong bát nước chè…

(Nặng vai- Lưu Hà)
Trên văn đàn hải ngoại, tôi vẫn hay bắt gặp những áng thơ về cuộc đời của những người lỡ vận, chẳng biết dùng từ gì cho đúng để nói lên được cái nỗi chua chát ấy. Không phủ nhận quá khứ, thôi thì mọi chuyện đã an bài và cho dù có phân ly, có lưu lạc, có lên voi xuống chó thì ít ra cũng bình thản như chú Sông Cửu, vì:
Mỗi chặng đường ta đi

Nặng oằn vai nhân thế

(Cội Mai bên suối- Sông Cửu)

Đường đời đó, có lúc quay đầu nhìn lại, quá khứ lẫn hiện tại, và đôi lúc cả tương lai đan lồng vào nhau. Rồi trầm ngâm tự hỏi, những gì một đời tạo dựng, có tồn tại không khi bóng ngã về chiều ?

Ta thảng thốt ngó hồn ta đang ngủ

Chỗ ta nằm sao quên dựng bia xanh?

(Tàn phai- Phạm Hồng Ân)

Khi đọc tới những câu thơ "tự thán" này, tôi không khỏi không liên tưởng tới bài ca lên đài U Châu của Trần Tử Ngang,

Ai người trước đã qua

Ai người sau chưa đến

Ngẫm trời đất vô cùng

Một mình tuôn giọt lệ…

(Tiền bất kiến cổ nhân

Hậu bất kiến lại giả

Niệm thiên địa chi du du

Độc thương nhiên nhi thế hạ…)

Nói gì tới các bậc tiền bối, một kẻ hậu bối như tôi đây đôi lúc ngồi ngẫm nghĩ cũng thấy thấm thía cái nỗi "ai người trước đã qua, ai người sau chưa đến" này khi thấy lớp em, lớp cháu rành tiếng người hơn cái gọi là tiếng-mẹ-đẻ, thuộc văn hóa người hơn văn hóa ta.

Những tâm hồn ly xứ, nhiều khi chỉ cần một cơn gió thoảng, một vạt nắng, một bờ đá, hay một chút gì đó thôi cũng đã gợi nhớ một trời quê hương.
Những nỗi nhớ quê, bao giờ cũng thế, nặng lòng không thể tả được vì “có người nào không một quê hương” (Thất ngôn câu hỏi- Hàng Ly Hương). Những người xa quê không văn không thơ như tôi mỗi lần đứng trên bờ đá nhìn ra biển cả, lòng dạ lúc nào cũng dập dềnh như con sóng bạc đầu ngoài khơi, chỉ biết nuốt nước mắt vào lòng cho nguôi nỗi nhớ thương. Những người làm thơ, may mắn hơn, đem cái nhớ cái thương vào thơ cho vơi đi bớt nỗi lòng.
Bây giờ tôi ở phương trời lạ

Gió về thương nhớ tháng mười-hai

Sông biển chập chùng xa xôi quá

Thơ viết đầy trang gởi gió, bay…

(Mười hai rét ngọt- Trần Huy Sao)
Quê hương lúc nào cũng gắn với hình ảnh mẹ già, với giòng sông nước chảy hiền hòa, với bông dã quỳ vàng rực lối đi, với những ngày thơ rong ruổi bắt dế trong sân chùa và còn biết bao kỷ niệm mà khi dứt áo vội vã ra đi, không mang theo kịp. Mà có bao giờ đem đi hết, những ngày cũ đã qua? Vậy thì như bác Nhược Thu, đem cái nỗi nhớ nhung ấy ra tô màu xem sao:
Nếu như nỗi nhớ tô màu được

Xin hãy tô giùm trăng mãi trong

(Nếu như nỗi nhớ tô màu được- Nhược Thu)

Và đôi khi ta cố quên để mà nhớ,

Tồn kho một nhúm lãng quên

Thôi thì gói ghém làm duyên luân hồi..

(Mây Sài Gòn bay hồi hôm- Lưu Hà)

Tôi nằm bò toài viết một mạch những dòng ghi nhận này, hy vọng những lời thô thiển của mình không làm tiền bối phật lòng. Viết xong, thấy trong lòng còn tưng tức, cái cảm giác của một người chơi đàn ngồi đánh đàn dưới ánh trăng huyền hoặc, muốn thả hồn hết vào bài nhạc mà sao cung đàn vẫn lỗi nhịp, phím đàn không chuyên chở hết được nỗi lòng mình ; hay của người một người tập tành làm thơ thấy con gái đẹp mà không tài nào tìm được câu từ nào cho thanh sang mà miêu tả cái đẹp của nàng ngoài chuyện khen nàng đẹp (thì ai lại không làm được !). Vậy nên thôi, tôi trở lại đời thường. Đời vận vào thơ và khi thơ lên tiếng, thơ lại vận vào đời:

mai em phố vắng một mình

chợ đời với kiếp mưu sinh lạc loài...

hallelujah

written by Leonard Cohen
sung by Rufus Wainwright

I heard there was a secret chord

That David played and it pleased the Lord

But you don't really care for music, do you

Well it goes like this the fourth, the fifth

The minor fall and the major lift

The baffled King composing hallelujah


Hallelujah...


Well your faith was strong but you needed proof

You saw her bathing on the roof

Her beauty and the moonlight overthrew you

She tied you to her kitchen chair

She broke your throne and she cut your hair

And from your lips she drew the hallelujah


Hallelujah...


Baby I've been here before

I've seen this room and i've walked this floor

I used to live alone before i knew you

I've seen your flag on the marble arch

But love is not a victory march

It's a cold and it's a broken hallelujah


Hallelujah...


Well there was a time when you let me know

What's really going on below

But now you never show that to me do you

But remember when I moved in you

And the holy dove was moving too

And every breath we drew was hallelujah


Well, maybe there's a God above

But all I've ever learned from love

Was how to shoot somebody who outdrew you

It's not a cry that you hear at night

It's not somebody who's seen the light

It's a cold and it's a broken hallelujah


Hallelujah...

This was on my repeat mode this morning, like I don't hear it enough when my kids watch Shrek 20 times a day. rolleyes

Monday, September 17, 2007

Butter Nut

Khi giấc mơ lớn chưa thực hiện được, đành thu về với giấc mơ nhỏ. Đây là Butter Nut của Út. Út bỏ khá nhiều thời gian, công sức và dinero vào cái project tưởng không thể nào thực hiện này. Khi đem về, Butter Nut không được sáng sủa như thế này, Út đã "huy động" cả nhà, người cưa, người đục, người quét vôi, người dán hồ, người ngồi may gối và "đóng góp" những thứ đồ lặt vặt trong nhà (yes, là Popeye của nó đấy!). Butter Nut vẫn còn đang còn được chỉnh tu, bằng chứng là những cọng dây điện còn lòng thòng trong các hình dưới. Khen Út có đủ kiên nhẫn để ngồi làm từng chi tiết trong nhà, chạy đi chạy về các tiệm craft stores để tìm đồ ưng ý. Mặt trước của Butter Nut, vì sao có tên Butter Nut, vì màu sơn vàng này có tên là Butter Nut nên gọi vậy luôn cho tiện.
Butter Nut có tới 9 phòng, chỉ tượng tượng khi đem Butter Nut về, chỉ là ngôi nhà cũ nát, Út lụm cụm gần hai năm để thu lượm, gom góp để Butter Nut "sáng chói" như thế này đây!
Đây là nhà bếp, có tủ lạnh, lò nướng, máy rửa chén. Những tấm màn đó, Út ngồi may tay.
Đây là phòng đợi chính ở lầu một. Bộ cầu thang này, Út tự tay làm lấy. Thấy cái rod treo áo khoác không? Y chang đồ thiệt hả?
Còn đây là phòng ăn ở lầu một. Có dọn sẵn gà quay trên bàn nè!
Phòng đợi hay thư giản ở lầu hai, Butter Nut cũng còn chưa hoàn thiện nên hình vẫn còn chưa được treo lên tường. Dây điện vẫn còn lòng thòng. hihihi.
Phòng living room. Phòng này tui khoái nhất, có cái kệ sách bự tổ chảng. Tìm thêm cái plasma thì hết xảy hả?
Phòng này là phòng ngủ của khách. Hầu hết những đồ dùng và bàn ghế trong nhà, Út thích kiểu cổ nhưng phòng này, Út trang trí theo kiểu Ikea. Giường và ghế, khăn trải giường Út tự làm. Bỏ nhỏ: phòng này Út dành cho chị Ba, lỡ trời hôm nào không nắng, tị nạn qua đây. hihihi.
Bathroom. Ở tuốt luốt trên lầu ba. Cả nhà đang cật vấn Út, mỗi lần ai "mót" đi thì phải phóng lên tuốt trên lầu ba hả?
Phòng này là phòng ngủ của Út. Khoái nhất là cái chổ ngồi gần cửa sổ đó. Ngồi nhâm nhi ly trà, đọc sách thì hết ý!
Và cuối cùng, phòng này là phòng may vá, giặt đồ. Hình chi tiết của các phòng ở đây nè. Xong hết một vòng Butter Nut rồi đó.

Sunday, September 16, 2007

mì Quảng mụ Mười

Mỗi khi mẹ "trưng cầu dân ý" nấu món gì ăn, ba hay cười xoa bụng soạn lại câu cũ, "Mì Quảng hỉ?" Ngày trước, cả nhà đã mê món mì Quảng, mỗi nơi có cái ngon đặc trưng riêng nhưng có lẽ tôi nhớ nhất vẫn là quán mì Quảng của bà Hai Ân. Bà là người Quảng chính gốc nên không phải thắc mắc vì sao bà nấu mì ngon. Cái quán lụp xụp nhưng lúc nào cũng đông khách. Đứng chờ tới lượt mình sao mà lâu kinh khủng. Cái kiểu bà cơi cơi rổ mì, nhón chút rau, dùng dằng bỏ ra bớt rồi thêm vào, rồi khỏa nồi nước sao mà bực mình quá chừng. Có lỡ nhăn nhó, bà giận biểu, "Thì rãi rãi chớ!" Tô mì của bà thường chỉ ăn lấy hương lấy hoa thôi vì ăn hết một tô vẫn còn thòm thèm. Sau này tôi cũng có đặt giả thuyết chắc ngày xưa thiếu đói, có húp nước cháo cũng thấy ngon như canh đồ biển với vi cá mập. Mỗi lần mẹ nấu mì, thường khen mì của mẹ nấu giống như bà Hai. Thật ra, không thể so sánh như vậy được, chỉ lấy "tiêu chuẩn" bà Hai làm mốc để khen vì nếu đặt thương hiệu, phải đặt là "Mì Quảng mụ Mười". Đi đâu tôi cũng "quảng cáo" mì Quảng mẹ nấu nên mỗi lần có dịp gặp gỡ bạn bè, sinh nhật, hay mè nheo mẹ nấu mì.
Tiết thu lành lạnh, làm một tô mì, thấy cả trời Đà Lạt trong mắt. Tôi vốn thích lót rau dưới mì, chan nước xâm xấp, thêm chút ớt xào, chút đậu phụng, bỏ thêm bánh tráng bẻ nhỏ, thêm nhiều nhiều rau tía tô, vài cọng rau răm làm tăng mùi nhân củ sắn và tôm khô.
Thịt ba chỉ mẹ luộc chín, bỏ vào miệng là tan rượi. Sợi mì vì ở đây không có lò làm bánh tươi nên mẹ phải luộc mì sợi khô rồi trụng vào nước nghệ cho có màu vàng tươi. Sợi mì vẫn mềm và vàng óng. Có nơi còn bỏ cả giò hay sườn heo, tôi thì không thích vậy, càng đơn giản, càng thấm! Rau thì mẹ hay dùng loại bắp thay vì dùng xà lách, sắt nhỏ, bỏ dưới mì nên khi chan nước vào, rau vừa được trụng sơ, ăn vẫn còn giòn. Nói tới đây thì nước miếng mẹ, nước miếng con chảy tùm lum rồi. Mụ Mười ơi, cho con một tô đặc biệt hỉ!
Kenny đang thưởng thức món "mì hảng" của bà "mọi".

Friday, September 14, 2007

...ngày mới, entry cũ, câu hỏi cũ...

Thursday, September 13, 2007

một xu cho nỗi đăm chiêu ngày hè!

James gọi, hẹn gặp tôi ở Da Kine’s. Tôi cười hỏi, “Bộ bị lạnh chân hả?” Chỉ nghe tiếng anh cười nhẹ trong điện thoại rồi nói, “ Anh chờ đó. Tạm biệt em.” Chỉ còn hai tuần nữa là đám cưới của James và chị Ngâu, chắc lại lo lắng về chuyện gì đây nên gọi tôi ra cầu cứu.
Tôi đánh xe hai vòng mà vẫn không tìm ra chổ đậu xe. Cuối tháng tám nên mọi người đổ xô ra biển để vớt vát những đợt nắng hè cuối cùng trước khi trở lại năm học. Thấy hai cái ô đậu xe trước tiệm nail tên Moon (chắc chủ quán tên Nguyệt) còn trống, tôi tấp vào. Chị chủ quán đon đả chạy ra. Tôi nhảy xuống xe, nói với chị, “Em muốn làm móng tay nhưng phải ăn đã, đói bụng quá!” Chị gật đầu, cười rồi trở vô. Quá giờ trưa nên tiệm vắng người, James giơ tay vẫy từ cái bàn trong góc nơi chúng tôi vẫn ngồi mỗi khi vào đây. Anh chồm qua bàn ôm chào tôi rồi chỉ vào phần thức ăn để trước mặt,
- Anh đặt sẵn cho em món gà teriyaki và xà lách em thích đó.
- Ui, cám ơn anh. Đói quá rồi. Ăn đã nghe. Tôi nhe răng cười rồi giủ khăn ăn, làm một loáng hết nửa dĩa. Đến khi ngẩn đầu lên thì thấy James vẫn chống cằm nhìn, tôi ngừng nhai, hỏi:
- Anh gọi em ra đây có chuyện gì? Chuẩn bị đám cưới tới đâu rồi?
- Tưởng em ăn xong hết dĩa rồi mới nhớ tới James này chớ. James nhăn mặt.
- Xin lỗi James. Đêm qua, Tiểu Long mọc răng sốt nên khóc cả đêm. Em bỏ ăn sáng nên đói bụng muốn lã người đây. Mà có chuyện gì vậy anh?
James không nói gì, lẳng lặng đưa cho tôi một cái vé máy bay. Tôi cầm lấy, trố mắt hỏi anh:
- Gần đám cưới rồi, anh còn đi đâu?
- Đó là lý do anh gọi em ra đây. Anh đã suy nghĩ kỹ rồi. Anh vẫn không thể quyết định dứt khoát. Anh vẫn không thể quên…
- Anh không định chạy trốn hả James? Tôi cướp lời.
- Không, anh không chạy trốn. Anh chỉ không thể quên một người.
Tôi đẩy dĩa thức ăn ra giữa bàn, nhìn vào mắt James, nghiêm nghị nói:
- James, em tưởng mình đã đồng ý bỏ tất cả mọi chuyện vào quá khứ rồi mà!
- Anh biết, anh vẫn cố gắng mà.
Tôi xoay người, chống tay nhìn ra biển. James không nói gì thêm, lấy ngón tay xoay vòng miệng ly, làm vang lên những tiếng u u nho nhỏ.

Tôi quen James trong lớp quản lý kinh tế năm thứ ba. Ông giáo là một ông già khó tính và kì thị người da màu kinh khủng. Một lần ông gọi tôi đứng lên để trả lời đáp án, tôi đọc đi đọc lại đến ba lần, ông mới cho ngồi xuống. Trong lúc người đang còn nóng vì bực dọc, người ngồi bên cạnh chìa cho tôi một tờ giấy, bảo người đàn ông ngồi đầu bàn nhờ chuyển giùm. Tôi giở ra, trong đó ghi, “Tôi thấy bạn can đảm lắm. Cố gắng lên nhé. James Chaffer” Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh, James nháy mắt cười.
Tan học, James đứng chờ ở cửa lớp, đề nghị:
- Tôi có thể mua cho bạn một ly cà phê được không?
- Không được. – Tôi trả lời cộc lốc. Tôi không uống cà phê.
Thấy mặt James xịu xuống, tôi nói tiếp:
- Nhưng một ly chocolate nóng thì tôi không từ chối đâu!
- Vậy thì xuống quán cà phê trong nhà ăn nhé. James nhanh nhẩu.
Cả hai cuốc bộ đến quán cà phê và thế là thân nhau từ đó. Tôi và James đã “trụ” ở quán cà phê đó suốt buổi chiều. Anh tâm sự với tôi chuyện lớn, chuyện nhỏ như một người bạn thân lâu ngày không gặp:
- Em (James đổi cách xưng hô khi biết lớn hơn tôi đến 12 tuổi) thấy vết xẹo trên cổ của anh không? Khi anh được năm tuổi thì bị té xuống cầu thang, khi ba mẹ đưa anh vào bệnh viện thì anh đã chết lâm sàng. Bác sĩ phải cắt một đường ở cổ để cứu sống anh đấy. Ba mẹ anh chia tay nhau khi anh được mười bốn tuổi. Ba anh lấy vợ khác. Còn mẹ anh thì không lấy chồng nhưng sống chung với một người bạn gái. Là dân đồng tính đấy.- James không chờ tôi kịp thắc mắc, nói liền- Anh sớm tự lập, đi làm, có tiền thì đi chơi đây đó. Đến khi nhìn lại thì thấy mình đã đi gần hết nửa đời người không làm nên trò trống gì nên anh quyết định đi học trở lại.
Tôi cũng “đáp lễ”, kể sơ cho James nghe về gia cảnh của mình rồi chìa tay cho James xem chiếc nhẫn đính hôn. Anh ồ lên,
- Anh chàng nào may mắn đấy chứ!
Hai năm cuối của đại học, chúng tôi hầu như ghi danh chung lớp vì cùng học chung một phân ngành. Tôi dẫn James đi ăn phở và bánh mì. Anh mê mẩn món phở, hỏi tôi bằng được cách nấu phở rồi ra chợ mua đồ, mày mò tự nấu một mình. Lần đầu tiên James dẫn tôi đi ăn ở Da Kine’s là ngày trước lễ Tình Yêu. James nói, “Biết ngày mai em sẽ bận lắm, nên đãi em ăn trước.” Da Kine’s là quán ăn bình dân của giới sinh viên trường tôi. Địa điểm lại lý tưởng, nằm trên lầu ba của một khu shopping, nhìn ra hướng biển Pacific Beach. Đồ ăn chủ yếu là món ăn của Hawaiian, ngon và rẻ. Tôi nghiện nhất là món thịt gà tẩm sốt teriyaki và xà lách đông lạnh ở đây nên lúc còn đi học, tuần nào cũng rủ James đem bài vở ra đây học. Chờ lúc tôi còn đang lim dim thưởng thức món gà xào, James đưa tay nắm lấy tay tôi, nói nhanh như sợ tôi cướp lời:
- Anh biết anh không nên nói ra những điều này nhưng anh không muốn để trong lòng nữa. Anh thật sự thương mến em, Tâm ạ! Em còn nhớ khi em đứng lên đọc đáp án không? Anh thấy em bé nhỏ, dễ thương làm sao. Anh muốn giang tay ôm em, để bảo bọc, che chở em từ ngày ấy.
Tôi vội vàng rụt tay lại, nhìn James,
- James, đừng nói nữa. Không phải em không biết. Em trân trọng tình bạn của tụi mình. Nhưng tất cả những tình cảm vượt trên tình bạn đó, em không thể nào nhận được. Xin lỗi anh.
Buổi ăn sau đó thật tẻ nhạt, chúng tôi chỉ trao đổi vài câu về bài luận sắp tới rồi chia tay nhau. Từ đó, James vẫn giữ khoảng cách với tôi và không nhắc nhở gì về chuyện này nữa. Ngày thi cuối cùng, trong lúc ăn trưa, tôi đưa cho James tấm thiệp cưới. James lẳng lặng mở ra rồi nhìn tôi. Có lẽ suốt cả cuộc đời tôi không thể nào quên được ánh mắt này. James lấy tay vò đi vò lại tờ khăn ăn, mắt vẫn nhìn tôi buồn bã, rồi từ trong đôi mắt xanh trong veo đó, nước mắt thi nhau lăn xuống. Tôi ngồi lặng. Lần đầu tiên trong đời, có người khóc vì tôi, lại là người không cùng chủng tộc. Tôi đẩy ly nước về phía James,
- James uống nước đi, đừng làm em bối rối. Anh biết chuyện gì đến sẽ đến mà.
- Xin lỗi em. –James lau vội nước mắt- Hứa với em lần cuối đó. Từ nay bỏ hết mọi chuyện vào quá khứ. Bắt tay làm lại từ đầu. Ahem, tôi là James Chaffer, hân hạnh được biết cô.
Tôi phì cười, đưa tay véo anh một cái rõ đau.
Ngày ra trường, gia đình James không có ai về tham dự. Tôi mời James đến nhà cùng ăn mừng, định bụng sẽ giới thiệu James với chị Ngâu, người bạn gái thân của tôi. Nào ngờ chỉ mới giới thiệu sơ qua, hai người đã đeo dính lấy nhau suốt cả buổi. Khi James về, tôi nháy mắt hỏi chị Ngâu:
- Sao? Chị thấy James có được không?
- Được là sao? Cái con nhỏ này. Chị đỏ mặt cú vào đầu tôi.
Ba tuần sau, James gọi tôi lúc 11 giờ tối, giọng hồ hởi:
- Em đoán thử anh vừa làm gì?
- Hmmm, 11 giờ tối, ở một mình, thôi không nói đâu, ghê lắm!
- Em lại nghĩ bậy rồi! –Bên kia, James cười lớn. Lâu lắm rồi tôi mới được nghe anh cười như vậy.
- Em giỡn thôi, trúng mánh hả?
- Gần như thế, anh vừa đi ăn tối với Ngâu về.
- Wow, để em đoán thử. Ăn ở Da Kine’s phải không?
Tiếng James lại cười ha hả bên kia đầu dây.
- Em rành anh quá mà.
- Chương kế tiếp ra sao James?
- Báo cáo với em là chưa có gì. Tuần sau anh rủ Ngâu đi xem phim. Mà em có biết không? Anh thật kinh ngạc vì Ngâu có nhiều điểm giống em đến lạ kỳ.
- Vậy mới là bạn thân của em chứ!- Tôi tự hào- Em phải đi ngủ đây vì ngày mai có phỏng vấn đấy.
- Ngủ ngon, cutie.
Lộn chộn rồi cũng đến ngày cuới của tôi. Đến lúc này thì James và chị Ngâu không còn dấu diếm nữa. Họ quấn quít với nhau không rời. Những ngày tháng sau đó, mỗi dịp tụ họp bạn bè hay gia đình, cả hai người đều xuất hiện với nhau. Hai người thật đẹp đôi, phải thú nhận, có lúc tôi cũng thầm ganh tỵ đấy. Ngày tôi sanh Tiểu Long ở bệnh viện về. Sáng sớm, James đã xuất hiện ngoài cửa. Tôi thỏng thượt đi ra mở cửa cho anh, tóc tai rối bời, mặt vẫn còn sưng vù, quần áo xộc xệch, hỏi anh:
- Anh làm gì sớm vậy?
- Anh vào thăm Tiểu Long. Trông em vẫn dễ thương kinh hồn.
- Anh nên bỏ đi chử dễ thương có vẻ hợp hơn trong lúc này. -Tôi càm ràm.
- Anh mua bộ đồ surfing cho Tiểu Long nè, em coi có ngộ không? Đợi nó vừa đủ lớn là anh đem nó đi surfing với anh.
Tôi không chống chế:
- Nếu anh đủ kiên nhẫn, em không cản. Anh không định ghé vô để chỉ thăm Tiểu Long và nhìn em tàn tạ như một bà phù thủy thế này thôi sao?
- Lại để em đoán trúng rồi, anh vừa cầu hôn với Ngâu tối qua.
- Ahhhh, vậy mà sáng sớm nay nói chuyện, chị Ngâu cứ úp úp mở mở, không chịu nói. Thì ra là có tin vui. Chúc mừng anh, nhưng mà đừng ôm em lúc này, hư bộ cánh của anh đó, cho nợ nghe.
James nán lại hỏi tôi đủ thứ thủ tục, nghi lễ cần thiết về đám hỏi, đám cưới của người mình. Xem chừng tôi còn mệt mỏi, anh cáo từ ra về, hẹn bữa sau sẽ hỏi kỹ hơn.

- Anh trả một xu cho nỗi đăm chiêu của em nè!
James giơ tay búng mũi làm tôi giật mình. Tôi quay lại hỏi anh:
- Anh nói chuyện anh sẽ đi với chị Ngâu chưa?
- Chưa, anh định bụng sau khi nói chuyện với em, sẽ ghé qua nhà Ngâu.
Tôi bỗng nhiên giận James kinh khủng. Tôi đẩy ghế đứng lên, kéo anh đi về con đường mòn ra biển. Vừa đi vừa nói liên hồi như sợ anh ngắt lời,
- Anh nghe em nói đây, James. Em xin lỗi vì đã gặp anh quá muộn và không đúng lúc. Em không phủ nhận rằng đã có lúc con tim em cũng rung động trước những tình cảm chân thành của anh nhưng em đã chọn con đường của mình. Em không thể lèo lái được cuộc đời anh. Anh có thể rẽ sang hướng khác để đi – một con đường hoàn toàn không có em trong đó, nhưng anh quyết định đi tiếp con đường này, có em và đồng ý bỏ tất cả vào quá khứ. Em biết anh không thể điều khiển trái tim mình nhưng hãy thử loại bỏ em ra khỏi những suy nghĩ của anh đi. Anh chỉ dùng em để che lấp đi những tình cảm thật của mình với chị Ngâu. Anh đừng trốn tránh nữa. Anh biết ai là người quan trọng với anh trong lúc này mà. Anh đừng làm em khó xử vì em luôn trân trọng tình bạn của hai đứa mình và càng trân trọng tình bạn của em và chị Ngâu. Mở mắt ra đi James, đừng tự lừa dối mình nữa!
Không kịp để James phản ứng, tôi đi như bay qua qua bên kia đường, leo lên xe rồ máy. Chị chủ tiệm nail chạy ra, giơ tay phân trần. Tôi chỉ có nước đưa tay cáo lỗi, định bụng bữa sau trở lại sẽ làm móng bù lại. Trong lòng tôi ngổn ngang, vô định.
Sáng hôm sau, vừa pha xong ly cà phê thì chị Ngâu gọi hỏi có rảnh đi ăn trưa với chị không. Tôi cố lắng nghe để đoán tiếng chị nhưng giọng chị vẫn bình thường. Cả buổi sáng, tôi không làm được gì, đầu óc cứ xoay vần không biết bao nhiêu là câu hỏi nên xách giỏ rời công ty, đến chổ hẹn sớm hơn hai mươi phút. Chị Ngâu đã ở đó tự bao giờ. Tôi tiến đến, dò hỏi,
- Chị ăn gì, em gọi.
- Em ăn gì thì gọi cho chị một phần.
Chờ cho tôi đặt hai dĩa thức ăn xuống bàn, chị chậm rãi nói:
- Sáng nay, lúc mở cửa đi làm, chị thấy James ngồi ủ rũ trước nhà. Hỏi ra mới biết, anh đã ngồi đó suốt đêm.
Tôi thở dài, đoán biết cuộc nói chuyện hôm nay sẽ là về James, chỉ không biết theo chiều hướng nào thôi. Chị nói tiếp:
- James đã kể hết với chị về những tình cảm anh ấy dành cho em, về chuyện anh ấy sẽ bỏ đi. Thật ra, không cần anh ấy kể, trực giác cũng cho chị biết cả rồi nhưng chị tin tình yêu chân thành của chị đối với James sẽ làm thay đổi tất cả.
- Em xin lỗi chị.- Tôi yếu ớt.
- Không, em đừng nói vậy. Em không có lỗi gì trong chuyện này. Không ai có lỗi cả em ạ. Chị hỏi James có cần thời gian để suy nghĩ không vì chị có can đảm để đón nhận bất cứ quyết định nào anh ấy chọn. Anh ấy kể, sau khi nói chuyện với em trưa hôm qua, anh về lại nhà mình, nghĩ lại những điều em nói với anh ấy và đã nghiệm ra ai là người quan trọng trong cuộc đời anh ấy trong lúc này.
- James nói sao hả chị? Tôi không thể chờ được nữa, cắt lời chị.
- Rằng anh ấy muốn đi cùng chị đến hết cuộc đời này. Chị nheo mắt.
- Chị làm em quýnh cả lên. Ôi, chị biết em mến chị và James biết dường nào. Em thành thật chúc phúc cho hai người.
Chị Ngâu cười, mặt sáng ngời hạnh phúc. Chắc không nghe tôi ngồi bên này than thở,
-Cái áo phụ dâu chắc bây giờ em mặc vô không nổi, làm sao mà “giải quyết” mau chóng cái mớ cân dư thừa sau khi sanh Tiểu Long bây giờ hả chị?

Wednesday, September 12, 2007

old news

Chủ nhật Út rủ đi shopping, đã tính không đi nhưng nhịn mấy tuần rồi, chịu hết nổi nên gật đầu. Thật ra cũng muốn đi ra ngoài cho khuây khỏa, cũng cần recharge energy để bắt đầu một tuần mới chớ. Lái xe xuống tới cái outlet ở biên giới Mexico. Chỉ là chặng cuối của nước Mỹ thôi mà đã có cảm tưởng như đang ở xứ người rồi, người bán hàng, khách hàng toàn là Mễ. Cũng như thường lệ, tính quơ quào mấy món rồi chạy về với con nhưng mà nghĩ đang on strike nên đi lâu chút chút cũng không sao. Hai tiếng sau. Tự hỏi muốn về chưa? Dĩ nhiên là chưa, hai tiếng này bù cho ba tiếng nẩu đi bowling hôm thứ năm. Một tiếng sau? Chưa được! Một tiếng này bù cho bốn tiếng nẩu đi câu cá tuần trước. Một tiếng sau đó? Cũng chưa muốn về. Tiếng này bù cho lần trước nẩu bỏ làm đi câu cá với Tony cả ngày. Hai tiếng sau. Phải dạo cho xong tiệm Ann Taylor bù lại tháng trước nẩu nhậu say, ngủ lại nhà người ta, báo hại tui chờ cửa tới sáng. Mỏi chân, mờ mắt rồi nên phải lết về. Con trai chạy ra hỏi bác sĩ làm gì mà mẹ lâu về dữ vậy, lại cắt thịt dư của mẹ nửa hả? Con gái xuýt xoa hỏi mẹ bị chích thuốc chổ nào có đau không? Mẹ không có đau chổ nào hết con ui, con có hỏi thì cuối tháng hỏi ba trả thẻ mẹ “cà” có “đau” không à. On strike kiểu này hơi mệt hỉ!

Tổng kết: mua được hai cái quần legging cho con gái để dành mùa lạnh mặc váy, ba cái áo cho con trai, một hộp puzzle bản đồ thế giới, một hộp puzzle bản đồ nước Mỹ, hai cái áo cho anh. Còn mẹ nó hả? Tự nhiên quên béng làm sao đếm số mất rồi! redface. Good news, không đem về thêm đôi giày nào hết!

Hình chụp từ parking lot, chỉ thấy được cái cờ của họ. Tính cuối năm làm một chuyến qua bển ăn lobster. Yum.
P.S. Có người thắc mắc sao kêu chồng bằng "nẩu"? Nẩu ở đây không phải chê người ta là... đồ nhà quê đâu, nẩu là người ta, là họ đó. Tại nhà bên nẩu razz người Bình Định nên nói riết rồi quen, ờ, mà tui cũng có máu Bình Định chạy trong người mà!

Tuesday, September 11, 2007

nine- eleven

Tối qua ngồi đọc blog của người khác, thấy bên kia có một người bàng quan kể chuyện một người Mỹ nói về vụ tháp đôi rằng " they deserve it and well done". Biết rằng đây chỉ là quan điểm cá nhân nhưng tội này đáng bị đem ra "tùng xẻo" (và tôi tình nguyện làm người đầu tiên "tùng xẻo" nhân vật này). Tôi cũng không thích kiểu nói như ếch ngồi đáy giếng của người ta. Nếu ngồi ở xa để nhìn nỗi mất mát của người dân vô tội qua lăng kính tranh đua hơn thiệt của các nhà làm chính trị, tình người không hiện hữu.
Một ngày đi qua trong im lặng và hình như cả chờ đợi. Bao giờ người ta mới nghiệm ra rằng, hòa bình được đánh đổi với quá nhiều mất mát? Miễn lạm bàn chuyện chính trị, nếu ai đó vẫn còn nghĩ người dân Mỹ "deserve" những mất mát triền miên này, xin nghe lại lời của những người dân vô tội. Mong bình an cho mọi người không chỉ hôm nay mà còn nhiều ngày sau nữa.
p.s. hình từ internet.

Monday, September 10, 2007

nghễnh ngãng cuối tuần

Mẹ lái xe đi ra nhà băng. Xong việc, ra xe đề máy đi về. Đút chìa khóa vào ổ, rồ máy, nghe tiếng gì lụp bụp. Tắt nhạc, vẫn còn nghe. Tắt máy, vẫn còn nghe. Ngồi một chút, lại đề máy. Vẫn tiếng lụp bụp khi nãy. Toát mồ hôi hột nên gọi về cho Đào cầu cứu. Gặp cu cậu vẫn còn “nướng” nên chỉ để lại tin nhắn. Mẹ phóng ra khỏi xe, đi lòng vòng hồi lâu rồi lại đi vô xe. Đề máy rồi tắt máy, vẫn nghe lụp bụp. Ngồi run lập cập rồi tự hỏi không biết cái xe này dở chứng gì nữa thì Đào lò dò xuất hiện. Mẹ nghiêm trọng ấn Đào ngồi xuống ghế, rồ máy rồi hỏi Đào có nghe tiếng gì lụp bụp không, mẹ sợ quá đi. Đào nghe ngóng một hồi rồi tròn mắt hỏi mẹ có biết bên nhà hàng bên kia người ta đang múa lân nên đánh trống tùng tùng hay không? Sáng sớm cuối tuần mẹ không để con “nướng” gọi ra đây nghe đánh trống, bad mommy, bad mommy. razz
(kể theo lời của Út)

nước mắt người mẹ

A little boy asked his mother:
« Why do you cry ? »
« Because I am a woman » she answered.
« I don’t understand » he said.
His mother hugged him and said : « and you never will»
Later the little boy asked his father :
« Why does mommy cry ?»
« All women cry for no reason », is all that his father could answer him.
When he became an adult he asked God :
« God, why do women cry so easily? »
« When I created woman, she needed to be special. I created her shoulders strong enough to bear the weight of the world and soft enough to be comfortable. I gave her the strength to give life. The kind that accepts the rejection that often comes from children. I gave her the strength to allow her to go on when everybody else give up.The kind that takes care of her family, despite illness and fatigue. I gave her the sensitivity to love her children unconditionally, even when they have hurt her deeply. I gave her the strength to endure her husband in his faults and to stay at his side without weakening. And finally, I gave her tears to shed whenever she needs them to be shed. You see my son, the beauty of a woman is not in the clothes she wears, nor is it in her face or in the way she does her hair.
The beauty of a woman resides in her eyes. It is the door to her heart ; the door where Love resides. And it is often through her tears that you see her heart go by.»
***
Mỗi sáng lái xe đi làm, vẫn nghe Gina, cô xướng ngôn viên đài 93.3 đọc những entry cô viết trên blog cá nhân. Gina lạc quan lắm. Ngày của cô có tồi tệ, có não nề thế nào cô cũng tìm ra một câu nào đó để làm nấc thang để bước tiếp qua ngày mới, thanh thản và hoàn toàn mới mẻ. Ừ nhỉ, tại sao không bắt đầu mỗi ngày bằng một niềm vui nào đó, bằng một tia hy vọng nào đó để tâm hồn thanh thản. Mẹ gởi cái email này không biết bao nhiêu lần, không biết có "thông điệp" gì trong đó không hỉ?

Sunday, September 9, 2007

một chút thôi.

trời chuyển tiết vào thu, tôi chạnh lòng nhớ cái lạnh của phố núi. tình thương không thiếu nhưng tôi vẫn bị cái nhớ bào mòn. rã rời. da diết. ngoài những bận rộn, lo toan của đời thường, tôi đem gói ghém nhớ thương đem về cái góc nhỏ để những khi lòng thấy chơi vơi, thu mình vào đó. nhớ thương lại hoàn thương nhớ!

Saturday, September 8, 2007

tình qua mấy nỗi

Chu cha ! Mới đó mà lâu dữ
Mười mấy năm mình sống quê người
Nhìn nhau thấy mới mà như cũ
Em vẫn như hồi xưa đó thôi !

Tôi cầm cây viết dài năm, tháng
Làm Thơ như nói chuyện đời thường
Em cũng như Thơ không vẻ dáng
Cầu kỳ chi cho thêm khó thương !

Cứ như trái bắp no mùa đói
Miếng hôn cho đã khát mùa tình
Dẫu có quê nhà xa dịu vợi
Cũng còn giữ níu chuyện chúng mình

Bởi vốn một đời Thơ chất ngất
Hào sảng văn chương nghiệt áo cơm
Quê người em tháng ngày tất bật
Để Thơ bay loạn khắp phương đời!

Chu cha! Mới đó mà lâu dữ
Thơ viết ngàn câu chỉ bấy nhiêu
Buổi đói no xưa em níu giữ
Lặng thầm dù chẳng nói thương yêu

Chẳng nói, nhưng tôi thường bắt gặp
Tình em, tôi biết, giú nơi đâu
Ở chỗ trái tim thường nhịp đập
Từ thuở thanh xuân đến bạc đầu…

Trần Huy Sao
trại Hè William Heise County Park
chiều 27/07/07

chọc giận người ta rồi!

Friday, September 7, 2007

giấc mơ

"Đêm qua, tôi gặp một cơn ác mộng. Tôi thấy em.

Tôi thấy em trừng mắt nhìn tôi. Khuôn mặt tái mét, lạnh lùng, ngó tôi đầy khinh bỉ.


Đêm qua, tôi gặp một cơn ác mộng. Tôi thấy em.

Tôi thấy em tức giận. Khuôn mặt đỏ gay. Mắt rớm nước. Nhìn tôi đầy oán trách.


Và, cũng chính đêm qua, trong cơn ác mộng, tôi đối diện với hai cặp mắt đang nhìn chằm chằm. Một cặp mắt đòi giải thích. Còn cặp mắt kia thì hình như chẳng thiết gì đến lời giải thích của tôi. Tôi chỉ biết cúi đầu. Tôi không thể tìm ra một lời giải thích nào. Ngay cả với chính mình."

Thấy truyện cực ngắn này trên Tiền Vệ, trùng hợp ngẫu nhiên và tác giả tên Tâm- vỏn vẹn chỉ có thế. So với "mắt buồn", cặp mắt này hung dữ hơn vạn lần, lạnh lùng hơn vạn lần, và nhiều oán trách hơn vạn lần. Điểm chung? "không thể tìm ra một lời giải thích nào"

t.g.i.f.

My boss is going to Las Vegas and thanks God it's Friday. Vô tình bị đụng đến nỗi niềm riêng nhưng mà không sao mở mắt ra đối diện với thực tế.
Ở với nhau lâu lâu rồi nên bớt ra rít, chừa chổ để có thời gian riêng tư. Tối thứ năm là bowling night của anh. Chưa tính football season đang tới, sunday night rồi monday night football, vậy là được lời rồi còn gì. Đang ngồi không biết phải làm cái gì cho công bằng đây. Tính ra cũng khó vì một khi đã có con, dứt ra một bước là đã lo nghĩ tới con, bụng dạ nào mà vui vẻ nữa. Có đi shopping cũng na về toàn đồ của con. Thôi, mẹ đâu con đó, chịu khó ở nhà đọc sách, coi phim lẩn quẩn là vui rồi. Để dành thời gian tu chỉnh và săn sóc Butter Nut với Út (hiện giờ thì chưa tiết lộ được Butter Nut đâu nghe).
Cuối tuần vui vẻ, lấy lại phong độ để tuần sau cày tiếp hỉ!

Thursday, September 6, 2007

nhớ tóc

Mẹ vẫn hay tự xén tóc cho tôi lúc còn nhỏ, cứ một nhát đằng sau, một nhát trước trán là ra cái đầu bum bê. Không biết vì vô tình hay cố ý nhưng mái trước lúc nào cũng dày cui, lấy tóc ngược từ phía sau đỉnh đầu. Cái mặt đã nhìn không khá nên lúc nào cũng trông nặng nề, u ám làm sao đâu. Vì biết cái tính thiếu kiên nhẫn của mình nên khi tập tành để tóc dài, tôi nói đùa với chị Giác, "Chị ơi, khi nào tóc trước của em dài bằng tóc sau thì chắc lúc đó em sẽ quên được quê nhà!" Chị cú một cái muốn lủng đầu, nạt, "Nói bậy bạ!" Thiệt lúc đó đi chưa tày một bước chân nên mới ăn nói vậy thôi. Tóc dài ra rồi cắt ngắn, xong lại để dài , nỗi nhớ thương quê nhà cũng còn đó, xem chừng còn nặng hơn nữa. Tóc tôi bây giờ có lẽ còn ngắn hơn tóc của chị.
Con gái, quên, giờ phải nói là phụ nữ, thường gắn với tóc dài nên mười mấy năm nay mỗi lần nói đi cắt tóc, có nghĩa là chỉ cắt cùng lắm một tới hai inches để thấy tóc dày hơn thôi. Chắc có lẽ chị chủ tiệm cắt tóc đã chán với một giai điệu, “Chị cắt đuôi cháy cho em là được rồi” nên mấy tháng trước khi thấy tôi hùng hồn ngồi lên ghế, gỡ kính ra tuyên bố, “Chị cắt ngắn lên một chút cũng được, em đi họp ở xứ nóng” chị mặc sức trổ tài nên khi phủi áo, đeo kính lên lại thì hỡi ôi, cái mớ nhớ -thương-quê-nhà của tôi đã nằm xõa xượi dưới sàn. Ban đầu thì thấy nhẹ nhàng, thoải mái lắm vì không phải chăm sóc, sấy uốn lâu lắc trước khi ù ra khỏi nhà. Bây giờ mới thấy phiền, dài ra lỡ cỡ rồi, vô trật tự gì đâu. Ahhh, kind of miss my long hair now.

Có ai mà lấy tóc đi đo chiều dài nỗi nhớ bao giờ?

Wednesday, September 5, 2007

cười chút nghe

L. sent me this:
WOMAN'S POEM
Before I lay me down to sleep,
I pray for a man, who's not a creep,
One who's handsome, smart and strong.
One who loves to listen long,
One who thinks before he speaks,
One who'll call, not wait for weeks.
I pray he's gainfully employed,
When I spend his cash, won't be annoyed.
Pulls out my chair and opens my door,
Massages my back and begs to do more.
Oh! Send me a man who'll make love to my mind,
Knows what to answer to "how big is my behind?"
I pray that this man will love me to no end,
And always be my very best friend.

MAN'S POEM
I pray for a deaf-mute nymphomaniac with huge boobs who owns a liquor store and a golf course. This doesn't rhyme and I don't give a s**t.

******************

and I "chôm chỉa" this:
THƯ CỦA CHỒNG:
Em thân yêu! Đêm hôm qua, cuối cùng anh đã cảm thấy không thể kiên nhẫn thêm nữa. Trong vòng 1 năm qua, anh đã mong muốn có được “chuyện ấy” với em 365 lần, nhưng anh chỉ được có 36 lần. Anh không hiểu vấn đề của em là gì? Em đã hết yêu anh chăng? Hay em bị bệnh? Anh không thể nghi ngờ bởi vì:
- Em nói: “Chúng ta sẽ làm các con thức giấc”: 17 lần
- “Khuya quá rồi”: 15 lần.
- “Em đang nóng!”: 52 lần.
- “Để yên cho em ngủ”: 49 lần.
- “Xin lỗi, hôm nay em không thấy thích”: 30 lần.
- “Hôm nay em vừa đi làm đầu, anh đừng có làm hỏng tóc em!”: 12 lần.
- “Để yên cho em xem hết bộ phim này đã…”: 7 lần.
Tất nhiên vẫn có 36 lần em không nói gì cả. Nhưng anh vẫn thấy mình chẳng đủ may mắn, bởi vì trong 36 lần ấy, em đã:
- Nằm cứng đơ như khúc gỗ: 6 lần.
- Chỉ cho anh thấy trên trần nhà có vết nứt: 8 lần.
- Em nói: “Anh nhanh nhanh lên! Sắp xong chưa thế?”: 14 lần.
- Ngủ và ngáy khò khò: 7 lần.
- Tự nhiên em cười khanh khách: 1 lần, chính là đêm qua.
Vì thế, em thân yêu ạ, em đừng có nhắc đi nhắc lại mãi chuyện anh về muộn, anh tụ tập bạn bè, hay “anh không có trách nhiệm với vợ con”. Trong tâm trạng chán chường như thế, làm sao mà anh có thể làm gì tốt hơn được. Nhân thể, anh báo trước cho em biết là tối nay anh sẽ về muộn và ngủ ngoài sofa.
Ký tên: Chồng thân yêu của em.
THƯ CỦA VỢ
Anh yêu quý! Trước tiên, em xin nhắc lại ngay chuyện đêm qua, vì nó vẫn còn là “tin nóng”. Đúng là em đã cười đấy. Nhưng em không thể nhịn cười được khi thấy anh nằm trên sofa, ôm bình nước lọc rỗng không và luôn miệng gọi trong khi tay vỗ vỗ cái bình ấy: Em ơi, em ơi. Đêm qua anh đã ngủ trên sofa rồi, anh ạ đến gần sáng em mới kéo anh vào giường đấy. Cho nên đêm nay ngủ tiếp ngoài sofa cũng chẳng sao. Bây giờ chúng ta nói chuyện tiếp về 365 ngày còn lại. Vì ngay chuyện đêm qua anh cũng không nhớ chính xác, nên các nguyên nhân làm hỏng “chuyện ấy” mà anh đưa ra cũng thiếu tính thuyết phục. Sự thật là:
- Anh say đến nỗi “chịu thua” không “làm ăn được gì”: 58 lần.
- Anh say đến nỗi hát oang oang bài “Ước gì” khiến các con phải chạy ra xem: 7 lần.
- Anh say đến nỗi tắt quạt đi và đòi đắp chăn để làm chuyện ấy: 17 lần.
- Anh say đến nỗi rú lên “Cái gì ở trên đầu em thế” trong khi đơn giản là em đang quấn lô: 23 lần.
- Anh say đến nỗi cứ đòi tắt TV để “tập trung lái xe”: 14 lần.
Còn về 36 lần mà anh nói rằng anh đã thành công nhưng em đã phá hỏng tất cả thì đúng là những lúc ấy em cũng rất muốn “hợp tác” với anh. Vì bản thân em cũng muốn hợp tác, nên em đã không hề “nằm cứng đơ như khúc gỗ”: 6 lần đó nằm dưới anh không phải em mà là cái chăn. Em cũng không hề “chỉ cho anh thấy trần nhà có vết nứt” mà 8 lần đó em chỉ cố an ủi anh rằng ngôi nhà cũng như chiếc giường không hề rung rinh. Sở dĩ có tới 14 lần em bảo anh “nhanh nhanh lên” là vì anh cứ lúng túng mãi không biết nên cởi thắt lưng trước hay rút chân ra khỏi quần trước…
Kết quả là, anh biết không, tối nào anh cũng đi ngủ trong tình trạng cởi được sơmi nhưng vẫn đeo càvạt, mặc quần đùi và vẫn xỏ một chiếc tất. Em không muốn các con nhìn thấy nên sáng nào cũng dìu anh vào phòng và giúp anh trong tươm tất hơn đó thôi.
Đêm nay, vì anh đã báo trước nên em hứa sẽ không động đậy dù chỉ một ngón tay cứ để mặc cho các con nhìn thấy hình ảnh đẹp của bố nó. Và nếu anh tiếp tục như vậy trong vòng 1 tuần nữa, em sẽ mang những tấm ảnh em chụp anh trong 365 ngày qua đưa cho bố mẹ anh và gửi cho mọi người cơ quan anh.
Ký tên: Vợ thân yêu của anh.

Tuesday, September 4, 2007

khủng long con đi học


khủng long con đi học
năm nay vào lớp một
từ giã lớp vỡ lòng
mang cặp sách to đùng

lon ton đi theo mẹ
ban đầu còn bước nhẹ
sau bước những bước dài
ngực ưỡn cao bằng vai

mặt mày coi bặm trợn
mới đó mà lớn xộn
ra vẻ đàn anh rồi
đừng nhăn mặt bĩu môi

e bạn cười con đó
giờ đã không còn nhỏ
nên chăm chỉ học hành
ăn nói cho khôn lanh

về nhớ làm homework
đừng có mà bộp chộp
nhăn mặt với xịu mày
để mẹ la ba rầy

bạn lại cười con đó
đừng có đứng một chổ
tới chào bạn chào cô
khai trương năm học mới.

Monday, September 3, 2007

thỏ thẻ như trẻ lên ba

Cô nhỏ lên bốn rồi nên không thỏ thẻ nữa, nói chuyện bi bô có lúc còn thấy hơi phiền. Dẫn cô nhỏ đi chợ, gần nhập học rồi nên chợ đông kinh khủng, đứng xếp hàng rồng rắn để tính tiền. Có một cặp kia chắc đâu chừng gần 50 đứng xếp hàng sau lưng hai mẹ con. Tôi đoán là người Việt nên quay qua chào hỏi. Cô nhỏ ngồi trong ghế thắc mắc:
-Mẹ nói chuyện gì?
-Mẹ chào...bà thôi.
Cái hàng lại rồng rắn "bò" đi chậm chạp. Phía sau lưng, cô kia bắt đầu "mở máy", cái giọng nói bình thường ban nãy nói chuyện với tôi biến đâu tiệt:
-Anh ơiiiiiiiiiii, nóng quá đi, anh chở em đi đâu chơi điiiiiiiiiiiiiiii!
Cô nhỏ trên này tròn mắt hỏi mẹ:
-Bà nói gì nữa vậy mẹ?
-Shhhhhhh, con im lặng.
Phía đằng sau:
-Anh hứa với em chở em đi coi xe, em muốn đi coi xeeeeeeeee.
-Ừ, để anh coi.
-Thôi, không chịu đâu, anh hứa với em rồi mà! (nghe tiếng dậm chân thịch thịch)
Cô nhỏ lại tròn mắt:
-Bà nói tiếng gì đó mẹ?
-Shhhhh, con thấy cái túi kia có đẹp không?
-Ui, con muốn có cái đó để đem đi học. Mà bà nói gì đó?
-Mẹ không biết.
Phía sau:
-Anh thấy em mua cái này đẹp không? Đẹp không?
-Đẹp mà (gượng ép)
-Em mua cho anh đó. Anh thích không?
Cô nhỏ:
-Mẹ, bà nói English hay Viet-man-ni? (Vietnamese của cô nhỏ đó)
-Con không được nghe bà nói, impolite đó.
-Sao lại là impolite? Bà nói impolite hả?
May mà đến lượt trả tiền. Ahhhh, tình yêu không biên giới!

hàng xóm

Trời đổ nóng kinh khủng, tối ngủ phải mở hết cửa sổ để đón một chút gió mát. Cái nóng đã hành không sao, sợ nhất vẫn là ... hàng xóm. Khi gia đình bên cạnh dọn vào, những đêm đầu, tôi cứ nằm thao thức vì có mấy bận đáo ra ngoài cổng, thấy bà con nhà họ xâm mình vằn vện, tóc cạo nhẵn thín. Đã vậy, tối tối mở TV to hết volume đến hai, ba giờ sáng cũng chưa chịu đi ngủ. Vợ chồng con cái nói chuyện với nhau như cãi vả bởi vậy mình cứ nằm hồi hộp nghe, sợ họ giận nhau, chém lộn, còn có người kêu cảnh sát, hì hì. Hôm sau, anh đi "thám thính", chạy vô nói, không sao, không sao, nhà họ bị điếc nên phải đeo máy trợ thính. Phew, giải thích cho mấy cái vụ TV mở to hết cỡ với nói chuyện mà như quát tháo. Tiền lời trồi lên tụt xuống, xoay như chong chóng, người người thi nhau mua, bán nhà nên phải đổi hàng xóm liên tục. Điều không mong tới là mỗi lần lên mạng ở Meganslaw mà thấy "dê chúa" sống gần nhà coi như mất ăn mất ngủ. Không muốn có con yêu râu xanh nào nữa vì có ông kia ở nhà đầu đường "án ngữ" rồi. Không phải hù nhưng ai có con cái, lâu lâu cũng nên vào coi chổ mình ở có gì đáng lo ngại không mà xem chừng. Mong bình an.

Sunday, September 2, 2007

cuối tuần làm gì?

Ngày nắng và tắm trưa.
Chỉ chộp được phần sau của con cọp trên lưng Bảo. Tuần sau, Bảo đi navy, chân cứng đá mềm nghe Bảo!
Mẹ và em.

niệm khúc cuối

Cuộc đời anh không thơ, không nhạc, chỉ có tấm lòng thành này luôn hướng về em. Dù cho những khó khăn của cuộc sống đầy cơm- áo- gạo- tiền, dù những khác biệt có lúc kể dài như ngày và đêm, và dù cho những bảo tố, phong ba của đời người có khỏa lấp đi những ngày hạnh phúc, anh vẫn xin đưa em đến cuối cuộc đời.
Em ơi, những ngôn từ mộc mạc anh nói có lúc làm em đau thì vạn lần anh xin lỗi. Khi hai con người ở hai thế giới khác biệt, em bảo làm sao không tránh được va chạm đây. Đôi vai vững chắc này, khi em bôn ba mệt mỏi, hãy yên lặng tựa đầu vào vai anh. Không cần nói gì, anh vẫn hiểu được lòng em, bao giờ vẫn thế.
Anh mượn lời của Niệm Khúc Cuối để nói tiếp những gì anh muốn nói.
"Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em
Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đày,
Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em
Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ
Ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời
Một thời yêu đương Cho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng
Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồng
Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
Cũng đã muộn rồi
Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em."

Ngô Thụy Miên
Trình bày:
Tuấn Ngọc

(Viết tiếp khúc ở trên)
"Trời, khuya rồi, không đi ngủ đi còn lảm nhảm hát hò gì đó?" Ủa, thì ra nảy giờ chỉ toàn là sản phẩm của trí tưởng tượng!