Friday, January 30, 2009

viết cho đêm trừ tịch

đêm nằm nghe tiếng pháo nổ lao xao, nhủ thầm năm mới đang về gõ cửa. dù gì đi nữa, giờ phút giao thừa, vẫn thấy thiêng liêng, nao nức- một chút dư âm của những ngày cũ vẫn vãng vất đâu đây, quay về trong đêm trừ tịch. ngày xưa, giật mình thức giấc trong tiếng pháo khai xuân đâu đó trong xóm, quơ vội chiếc áo len co ro nép bên cửa chờ ba khấn vái rồi châm lửa đốt phong pháo đã được mẹ phơi kỹ càng trên mái nhà mấy ngày qua. khói pháo trộn lẫn với sương mù, ào vào nhà, vậy là sang năm mới.
tôi của ngày thơ giờ đã bôn ba, lặn lội xa lắm rồi. những mơ ước, khấn nguyện lớn nhỏ trong đêm giao thừa có cái thực hiện được, có cái đã xóa bỏ đi, có cái vẫn còn đó. ước nguyện càng ngày càng giản đơn và thực tế.
năm mới, chỉ xin giữ lại anh năm cũ.

Wednesday, January 28, 2009

đổi

Nhất định là không sống trong dối gian nữa. Mỗi lần người ta hỏi, nói rồi nhưng lại chột bụng đi cân đo đong đếm thử xem cái xác xuất sự thật nó đúng tới cỡ nào. :-)
Hôm nọ được về sớm, tạt qua DMV. Ngoan ngoãn đứng xếp hàng chờ tới phiên mình rồi hạ giọng nói nhỏ với chị thư ký, chị làm ơn đổi cho em lùn xuống 3 inches, mập lên 15 pounds. Chị bật cười hỏi, "What's wrong?" Chả nhẽ bảo dạ sau mười mấy năm với hai lần sanh nó ra vậy. Vẫn không đeo kính nhá!

Monday, January 26, 2009

Tết 2009

Chúc Mừng Năm Mới!
Đi chùa lễ PhậtXếp hàng chờ lì xì và chúc tết ông bà
Ông Út lì xìChơi wii.
Có bi nhiêu hình đó thôi. Năm nay Tết tới chậm nhưng vui. Chiều thứ hai đi làm về sớm để đi chùa, diện áo dài mà lạnh quá trời, đứng lễ Phật mà run lập cập. Năm nay xăm tốt. Là quẻ Phước Lộc. Lại có câu, "xa xứ nay về viếng cố thân" giống giống như năm ngoái. Hmmm?

vàng mã


Nhân chuyện đốt vàng mã ngày Tết, đọc được bài viết này, "Sau khi nghiên cứu lịch sử Trung Hoa, chúng tôi được biết, tục đốt vàng mã là của người Trung Hoa, bắt đầu từ nhà Hán. Nguyên do vì nhà vua muốn thực hành lời dạy của Đức Khổng Tử: “Sự tử như sự sinh, sự vong như sự tồn”, nghĩa là thờ người chết như thờ người sống, thờ người mất như thờ người còn. Nên khi nhà vua băng hà, phải bỏ tiền bạc thật vào trong áo quan để vua tiêu dùng. Sau đó quan bắt chước vua và rồi dân bắt chước quan. Ai cũng chôn tiền thật theo người chết. Bọn trộm cướp biết vậy nên đào trộm mồ những người giầu có, như mộ vua Hán Văn Đế bị quân trộm khai quật lấy hết vàng bạc châu báu. Về sau từ quan đến dân thấy việc chôn tiền bạc thật quá tốn kém nên mới nảy sinh ra dùng giấy cắt ra làm tiền giả, vàng giả để thay thế. Dần dà người dân bắt chước và trở thành tập tục. Đến năm Khai Nguyên thứ 26 ( 738 DL), vua Đường Huyền Tông ra sắc dụ cho phép dùng tiền giấy thay cho tiền thật trong việc cúng tế cầu siêu. Việc sử dụng vàng mã chính thức bắt đầu từ đấy và sau đó du nhập qua Việt Nam theo dấu chân những người Trung Hoa đi chinh chiến."
Hôm nọ giải thích cho con mẹ đốt giấy gởi tiền, vàng, bạc cho ông bà xài Tết. Đến đời con, chuyện đốt giấy có còn không? Và mẹ sẽ ngồi kể chuyện cổ tích, ngày xưa, Tết có pháo nổ, có đốt giấy vàng mã tro bay bay đầy thức ăn bày trên bàn, bà cố bảo lộc ông bà để lại...

Friday, January 23, 2009

gặp gỡ cuối năm

Cho dù bây giờ mọi thứ đều tính bằng lịch tây, ngày cuối cùng làm việc của năm ta vẫn có nhu cầu cần dọn dẹp sạch sẽ văn phòng. Vậy là gạt sang hết projects lớn nhỏ, sáng vô dọn dẹp từ trong ra ngoài, loại bỏ được hai thùng giấy. Thấy cái tật viết note nhỏ dán tùm lum đầy bàn, đầy computer hơi bị lậm. Phải ngồi dán lại từng tờ vô cái note pad lớn để giữ lại tất cả.
Chiều gọi điện chúc Tết cô C., cả hai đều gượng không khóc hu hu trong điện thoại. Miệng nói mong cô có nhiều sức khỏe, nghị lực, mà mặt mày méo xệch.
Đi chợ Tết. Mèn ơi là cái chợ nó đông. Chợ mới nên cái gì cũng hơn chợ cũ. Bánh chưng mới luộc còn nóng hổi. Bông tươi rói. Cá thịt chi cũng tươi hơn mấy chợ kia hết. Đi một vòng, đầy giỏ.
Qua hàng cua, đang loay hoay chờ bắt cua thì gặp người không ngờ sẽ gặp. Lão Quốc! Mười năm còn gì. Trông tướng lão chững chạc, người lớn hẳn ra. Ừ, cũng phải, ba mươi mấy tuổi rồi, chẳng lẽ cứ như cái thằng Quốc lấc cấc mười mấy năm trước, lúc nào cũng lùm xùm cái nón baseball, đi giày lẹt xẹt, học một mùa thì cúp cua tới mấy tuần để "đi núi". Lão vỗ vai bảo từ xa tui đã nhận ra bà rồi, không khác gì mấy (hỉnh mũi). Rồi tự khoe, thấy tui khác không? Lên tới bốn chục pounds. -Chắc tại ông cao nên thấy bảnh tỏn hơn hồi trước, vợ con chi chưa? -Vợ rồi, mà chưa con. Vợ tui mới có hăm hai, à bà biết tui giống cái loại gì, gì đó, là trâu già khoái gặm cỏ non. -Ha ha, tui cũng định nói. -Bà sao? -Chồng, hai con rồi! -Lấy ai? Lấy anh học chung hồi đó hả? -Ừ!...
Lão bắt mười mấy con cua, lật đật chạy đi bảo phải ra phi trường đón bạn. Tới hồi lão đi khuất mới nhớ quên đưa số phone. Bụng bảo dạ nói lão sống cách nhà mình có mấy cái blocks, lên xuống thể nào cũng gặp nhau. Giỡn chơi, mười năm ở gần xịt mà không có lấy một lần đụng mặt nhau, miết tới bữa nay.
Tối về kể với ba Nì, ngồi nhắc lại cái chuyện hồi xưa ba Nì khống khống đi nhận người dưng, nổi tiếng tới bây giờ.
Mai cúng, vui như Tết thôi!

23.1

híp pi birthday anh chuột yêu vấu!!!

Wednesday, January 21, 2009

hữu duyên...

(cho lần về lại)

Ba tuần trở về, T. để tin nhắn trong máy, “Đồ khỉ, đi mà không nói cho người ta biết một tiếng!” Mấy ngày sau, lại thấy để thêm một lời nhắn nữa, dịu hơn, “Về tới nơi chưa, có bình an không?” Chắc quáng quàng lo chuyện về dinh nên tâm tình lên xuống thất thường, đôi lúc quớ lên nói chuyện như người bị thôi miên, than dân chủ như vầy, nhà gái đi cưới nhà trai, tại sao mình thân con trai cứ phải đi lo từng thứ.

Trưa nay, T. lại gọi, la cho một thôi một hồi rồi hạ giọng, “Về quê sao?” Tôi tóm gọn trong một câu, “Thay đổi nhiều, cả con người lẫn mặt bằng.” Con người thì khỏi phải nói rồi. Còn nhà cửa, phố xá thì hổn độn, sặc sỡ đến không muốn ngẩng đầu lên nhìn. Đến cái nhà cũ của T., tôi lượt qua lượt lại mấy lần vẫn nhận không ra. Chịu thôi. T. hỏi chuyện từng con dốc, chuyện nhà thờ, chuyện chợ đêm, chuyện ăn kem, chuyện hột vịt lộn, chuyện chuối nướng, chuyện trên trời dưới đất như muốn cắn một lần cho ngập miệng, thỏa cái đói của người xa quê lâu ngày. Tưởng T. quên, ai ngờ lúc chào nhau,T.cũng hỏi thăm Nhiên. Vậy đó, mười mấy năm rồi, có quên được đâu.

Ngày đó, lúc Nhiên xách kéo ôm cặp vô tiệm may xin học việc, T. đã là lão làng trong tiệm rồi. T. nói nhìn cái tướng Nhiên cầm kéo bằng tay trái, xốc vai lên, bặm môi lọng cọng cắt vải thấy thương thương. Tôi quay lưng trợn mắt hỏi T., “Bộ không biết hồi nhỏ, bà ngoại tui đặt tên cho Nhiên là gì hả? Là Mắm Chỉnh đó, thấy mấy cái sẹo trên mặt tui không? Tàn tích mấy ngón tay thương thương của Nhiên để lại nè!” T. cười lắc đầu, biểu chuyện nhỏ không tính vì so ra thành tích đứng đường đánh lộn của tôi có khi còn dầy hơn của Nhiên nữa. (Chuyện này thì oan khiên một mớ mà chưa có cơ hội để giải thích dông dài. Khổ!)

Thương thì thương vậy, T. cũng phải đứng sau sư phụ. Bao nhiêu đứa học việc, sư phụ chỉ dành chở Nhiên về mỗi chiều. Đi lựa vải cho tiệm, dù bước xuống phố có vài bước, sư phụ cũng bắt T. dắt xe ra để sư phụ chở Nhiên dợt một vòng. Loành quành hoài không qua được vòng vây của sư phụ, T. dụ tôi hóa thù thành bạn bằng một chầu chè chuối nướng. Nghĩa là sau khi nuốt vội viên chuối nướng T. đãi, tôi phải hạ mình hạ giọng, gọi “quân thù” của mình- là Nhiên, bằng bạn. Nhà Nhiên ở hẻm sau nhà tôi nên Nhiên đi với ai, rời nhà lúc nào, về khi nào, tôi đều rõ. Nghĩ ra mình cũng dại, có một viên chè mà phải xóa bỏ đi cái nỗi hậm hực AQ chồng chất bao nhiêu năm của mình. (Hồi đó làm gì biết tới AQ với chuyện vỗ ngực la lớn “hai mươi năm sau sẽ có một anh hùng hảo hớn” là gì, chỉ thấy Nhiên kéo bè kéo phái, cào mặt, giật tóc vì chuyện không đâu, tôi vẫn cố nén bực dọc nghĩ rồi có ngày mình cao lớn hơn nó, đánh lại cũng chưa muộn.) Vậy nên khi thấy tôi cặp kè với Nhiên, mẹ ngạc nhiên mắt thiếu điều tăng lên 2 đi ốp một lượt. Nói thì nói vậy thôi, lịch sử lúc còn mặc xà lỏn đi tắm mưa, đứa nào lại không “oai hùng” vậy. Nhiên lúc bấy giờ ngọt ngào, hòa nhã, xem ra chả phải cái loại cào mặt người ta về làm mắm chỉnh như bà ngoại tôi vẫn hay bênh cháu ra ngõ chửi đổng hồi mấy năm về trước.

Chuyện cứ lằng nhằng vậy. Bên chạy cứ chạy, bên rượt cứ rượt, chả đâu ra đâu cả. Tại tính T. lừng khừng, bảo mình đang chân ở chân đi, chả biết tương lai ra sao, lỡ có gì, Nhiên có chờ được không? Tôi hỏi, “Vậy chớ Nhiên có biết gì không mà biểu chờ?” T. cả quyết, “Nước chảy đá mòn mà!” Đá có mòn hay không chả biết, chỉ thấy tiền học phí mạ T. dấm dúi đầu tháng, non một nửa đổ vô quán chè chuối nướng đầu phố chổ T. chiều chiều ngồi ngó sư phụ chở Nhiên chạy vù qua, ôm eo cứng ngắt.

Đùng một cái sư phụ cưới vợ rồi giao tiệm lại cho người khác, về thành phố sống. Nhiên cũng bỏ học đi long nhong. Rồi cả nhà T. dắt díu nhau về Sài gòn để chờ ngày đi. Đêm cuối cùng ở Đà lạt, T. nhờ tôi chở Nhiên ra Chiều Tím. Sáng tiễn T. ở bến xe, T. chả đá động gì tới chuyện tối qua, leo một mạch lên xe rồi xa khuất. Chả hiểu đầu cua tai nheo ra sao cả.

Quán trưa vắng khách, tôi ngồi ngủ gà ngủ gật trông quán cho mẹ, thì thấy bóng Nhiên đi qua đi lại hai ba bận. Chưa kịp mở miệng gọi thì Nhiên thò đầu vào, liệng vô một bọc giấy có đề tên T. Rõ khổ. Chắc có điều gì khó nói đến nỗi Nhiên sợ đối mặt cả với tôi. Mấy ngày sau, Nhiên ghé bảo Nhiên về Sài gòn. Chả phải về để kết thúc một thiên diễm tình như mấy cái phim tình cảm khi nhân vật nữ chạy theo kiếm nhân vật nam rồi cả hai chạy từ từ tới nhau như bay, ôm hun nhau rồi hạ màn. Nhiên về Sài gòn để được ở gần sư phụ hơn. Nhiên bảo Nhiên muốn sư phụ thấy xót xa vì lòng chân thành của Nhiên. T. thì bỏ đi mất hút, chả thấy tin tức gì.

Lần này về, không gặp Nhiên. Nghe người ta kể Nhiên đi bán cà phê ở cái quán nào đó bên dốc Lê Đại Hành. Mà gặp lại cũng chả biết nói gì. Giống như cái mối nhợ được giăng bởi chén chè chuối nướng nó khiên cưỡng làm sao sao nên ngọt nhạt là vậy! Chả nhẽ gặp mặt chỉ nói với Nhiên là sau hai năm tìm kiếm, cuối cùng tôi cũng tìm được T và trao tận tay cái gói giấy Nhiên vứt vô tiệm năm nào, rằng T. lao đao mười mấy năm chỉ để quên được cái thời mong nước chảy đá mòn?

Gác phone với T. rồi mới nhớ, quên hỏi gói giấy Nhiên vứt lại có gì ở trỏng?

Tuesday, January 20, 2009

nắm tay

… và nước Mỹ có một tổng thống mới. Mong cỗ máy của tân tổng thống có thể phanh lại nền kinh tế đang tuột dốc để nhà nhà không bị nạn thất nghiệp đè nặng trĩu nữa.
Nhìn nội các mới tiễn nội các cũ lên trực thăng, chợt để ý chuyện tay nhà họ. Ông Bush đút tay vô túi áo trong khi bà Bush phải quàng tay vô khuỷu tay chồng. Ông Obama nắm chặt tay vợ từ lúc bước ra khỏi cửa. Ông Biden thì phom phom đi theo tân tổng thống, để vợ lộc cộc đi sau rốt, một chặp mới sực nhớ và quay lại chờ, đến lúc đứng, tay ông buông thỏng nhưng không nắm tay vợ.
Nói điều gì, không gì cả! Nhưng thử ngẫm nghĩ xem. Cứ cho là chuyện phải bày tỏ cử chỉ thân mật trước công chúng đi nhưng những lúc quên đi chuyện “làm màu”, phản xạ tự nhiên của họ là gì? Nói vậy, vẫn không có nghĩa nhìn cách người ta biểu lộ tình cảm với nhau để đánh giá mức độ quan tâm của người này đối với người kia. Tôi vẫn ngưỡng mộ những người sau hơn một năm lấy nhau, ra đường vẫn lần tìm tay nhau mà nắm, không phải để chứng tỏ cho người ngoài thấy mình vẫn đầm ấm, hạnh phúc mà là thông điệp tin yêu họ gởi cho nhau.
Giờ tôi ra đường vẫn hay nắm tay con gái, anh nắm tay con trai. Tôi quên để ý phản xạ tự nhiên của mình, và của anh nữa, mỗi lúc không có con đi bên cạnh- hình như là lâu lắm rồi- tôi quên mất!
(hình từ Reuters)

Thursday, January 15, 2009

tagged from em Trang

Q. Five names you go by:
*Quyên- tên khai sinh, thêm chử lót là Thục, không có Thị.
*Ba- theo thứ tự trong nhà. Con Ba, chị Ba, cô Ba... mai mốt sẽ là dì Ba, rồi bà Ba....
*Mommy- nghiễm nhiên trở thành và được nhắc đến thường xuyên trong 2/3 phần đời còn lại.
*Tracy- hay T, mong thoát khỏi vỏ bọc của chính mình. p.s. không phải official name.
*Popeye- hay gọn là Pop, cho mắt lồi tự nhiên mỗi khi giận dữ, là hai đứa em hay gọi.
*và zen- cyber name.
Q. Three things you are wearing right now:
*Pink pajama
*Kính
*Cái thứ ba: khó nói...
Q. Two things you want very badly at the moment:
*Chè chuối nướng
*Bánh mì nóng trét pate kẹp chả với vài lát dưa leo, vài lát ớt, mấy cọng ngò, chan chút nước béo...
Q. Two things you did last night:
*Coi American Idols
*Lọ mọ trong đêm tối, quờ tay tìm.... chai thuốc ho, nốc vào để ghìm cơn ho chết tiệt.
Q. Two things you ate today:
*Late night special from bowling line: special chalupa
*Thịt heo luộc chấm nước mắm
Q. Two people you last talked to on the phone:
*Út, nói tối nay phải đi làm
*Anh, hỏi bún miến để đâu?
Q. Two things you are going to do tomorrow:
*Đi dự workshop về Form 990 của sở thuế
*Workshop sẽ xong lúc 3:30, hmm, bạn Kiến nói Old Navy có thêm 50% off cho clearance items.
Q. Two longest car rides:
*Lần phải khóc nài anh H. nhờ chở lên L.A. cho kịp nhìn mặt cậu Tám với mẹ và Ti. Lý do anh không muốn đi là phải...ngủ. Nếu không phải vì giây phút cận kề, sẽ không bao giờ hạ mình, hạ giọng năn nỉ vậy. Đường về dài thiên lý, đo được lòng người luôn.
*Lần về từ Las Vegas với hai cô thí sinh hoa hậu và những câu chuyện cấu xé sau hậu trường, cùng những ỡm ờ, nhỏng nhẻo, thả người này, đón người kia trong khi con khóc chờ ở nhà. Lẽ ra chỉ cần 6 tiếng là về với con nhưng đi đến 12 tiếng.
Q. Two of your favorite beverages:
*Trà atiso nóng
*Cà phê sữa đá của McDonald
Q. The people you'd like to respond:
*Trà, Ta, và Kiến.

Tuesday, January 13, 2009

chông chênh ngày nắng

mắc mớ gì mà em đi qua ngày, dù là ngày nắng vẫn thấy chông chênh làm sao.
từ lâu, em vẫn tập cho mình thói quen nhìn người, nhìn ngày như một chiếc gương soi. có người, em nhìn vào, gương chỉ cho em soi có chừng đó. và có ngày, em nhìn vào gương, chỉ thấy một đường dài ngun ngút. có lúc em tự hỏi mình có tham lam không khi cứ cố loay hoay nhìn tường tận vào một ai đó. em sợ em bỏ sót điểm nào trong tâm hồn người ta trước khi bị sự thất vọng ập tới. với bao nhiêu ngày sống đã qua, em biết làm cách nào để đương đầu với những điều không lành lặn trong cuộc sống, trong tâm hồn của mọi người chung quanh em. em cũng không phải là con bé mười tám tuổi để đem hết lòng tin của mình đặt vào tay của người mình yêu mến và đem hết hy vọng đặt vào ngày em sẽ đi qua. song, có những lúc em thấy chông chênh, ngay cả ngày đang nắng.
thật ra thì đôi lúc em cũng thích mình nhìn cuộc sống mờ mờ ảo ảo như lúc em gỡ kính ra vậy. em ắt sẽ không thấy cái thế giới chung quanh mình lộn ngược đảo điên và mọi người em nhìn thấy tất tất có gương mặt không giả tạo, không đãi bôi, không phù phiếm. ai cũng hiền hòa, chân thật và ngày nào cũng là ngày nắng như đúng nghĩa của nó vậy.

Sunday, January 11, 2009

e ấp cánh đào sương

Gốc đào nhỏ nhắn khẳng khiu ấy khiêm nhường chọn chỗ đứng ngay bên cạnh những gốc đào cổ thụ chạy dọc theo bờ hồ Xuân Hương. Với Đà Lạt, hồ Xuân Hương nằm ngay giữa lòng thành phố được ví như chiếc gương soi. Buổi sớm, sương giăng đầy trên mặt hồ làm cho con nước như dềnh lên; và chiếc gương soi cũng trở nên đầy đặn hơn. Nhưng có điều là sương trời làm cho xứ sở này càng trở nên lạnh lẽo.
Gốc đào khẳng khiu đứng khiêm nhường bên những gốc đào cổ thụ kia tưởng như không thể chịu đựng nổi với cái giá rét buốt xương của xứ sở sương mù Đà Lạt. Và xuân này, cành đào khẳng khiu kia chọn làm mùa để khai hoa kết nụ. Gốc đào khẳng khiu càng trở nên nhỏ bé khi chọn đứng chung trong dãy đào cổ thụ chạy ven hồ nước gương soi Đà Lạt. Khi đông về, cả một dãy đào trút lá căng nhựa tràn trên những cành nhánh chuẩn bị cho mùa khai hoa theo quy luật tự nhiên. Nhưng với cành đào khẳng khiu ấy thì hơi khác: Nó chọn mùa khai hoa khá sớm. Trong lúc những gốc đào khác đang thay lá và tranh thủ suốt cả mùa đông căng nhựa tràn thì nó - gốc đào khẳng khiu ấy - đã bung nụ chúm chím. Những nụ hồng phớt như nét điểm xuyết của bức tranh mùa đông ven hồ lạnh buốt.Cành đào thấp đến không quá một tầm tay với. Những bông hoa nở sớm của nó là tâm điểm của bọn nhóc thả diều ven hồ vào mỗi chiều. Những con diều của đám trẻ lượn lờ trên bầu trời cuối đông đầy mây như những chú chuồn chuồn rét mướt chực chờ hạ cánh trên những cây hoa ven hồ. Rồi, một chú "chuồn chuồn" hạ cánh thật. Nó chọn gốc đào khẳng khiu ấy để làm bến đỗ. Chủ nhân cánh diều hớt hải chạy lại bên gốc đào đang phơn phớt những nụ hồng sớm. Thằng bé sốt ruột bởi con diều hạ cánh bất thường nhưng vẫn đủ kiên nhẫn để tỉ mẩn gỡ từng đường rối của sợi chỉ trên cành đào. Sáng mai, một người phụ nữ đi chợ sớm ngang qua gốc đào khẳng khiu. Cơn gió lúc bình minh vừa rạng vô tình thổi vạt áo của chị vướng vào cành đào đang bung nụ cuối đông. Chị khựng lại. Và bước chân đang vội vã của chị quay trở về ngay với bản chất thường nhật của người phố núi - bước chân không vội vã, và đôi tay ấy thật khéo khi lần theo vạt áo rối tung giữa những cành đào.
Cánh đào sương e ấp mang em về như mang cả mùa xuân về!
Em về! Bình minh thức dậy phía bên kia mặt hồ. Và, mùa xuân cũng đã về! Và mặt trời mùa xuân cũng đã thức dậy ở phía bên kia mặt hồ. Rừng hoa đào ven hồ Xuân Hương đã bung nụ hồng. Em bảo: "Những bông hoa phớt hồng của gốc đào nhỏ xinh kia là thước đo được đặt ngay bên cạnh chiếc gương soi mặt hồ Xuân Hương Đà Lạt!". Trong tôi, buổi sớm xuân này, mặt trời phố núi rạng ngời hơn ngày thường!
Tản văn của chú V.K.Dũng

Friday, January 9, 2009

sometimes

i can't recall the color of her eyes
but i remember the way she said goodbye
i wouldn't know her voice now if she called
i hardly ever think of her at all
but sometimes if the moon is just right
i think of her in the middle of the night
and i remember things i swore that i'd forget
and then i drive her right out of my mind
sometimes
i think maybe her hair was soft and brown
i do know that she turned my whole world upside down
hey i don't need her any how
and i don't miss her too much now
sometimes when things are perfect
i forget the way that we were
and sometimes a whole minute passes by
that i don't think of her

Thursday, January 8, 2009

có một...

....chiều nhạt nắng... mẹ bày cả quê hương ra thềm nhà... quạt than... pha bột... gột rửa đi mùi lai căng nhạt thếch...

Wednesday, January 7, 2009

vụn vằn ký ức

Hồi nhỏ có lần đi đốn củi với anh Quân, Lâm, và Đoan trên dốc Trời. Cũng tại mấy người hùn vô khích bác, nói thứ mày cả đời cầm viết với mang cặp táp, chả biết lao động là gì. Muốn chứng minh mình cũng là thành phần lao động như trong lý lịch vẫn khai mà chứng minh không xong. Vác cái thân lên được nửa dốc Trời là ngồi thở le lưỡi. Nắm cơm mẹ nắm cho buổi sáng thì đã dứt hết lúc xế trưa. Lâm lựa được một cái cây thuông dài, đem gọt bớt vỏ xần xùi, thử lên thử xuống nhắm thấy mình vác nổi mới bắt đầu đi về. Vác xuống dốc không sao, tới hồi băng qua sân bay, tới mấy thửa vườn là vai bắt đầu đau xoắn. Chắc cái tướng khòng khòng, mặt mày đỏ lự thấy thương tâm quá nên anh Quân với Lâm phải mỗi người một đầu, vác luôn cái cây cho mình. Trời ơi, mấy ngày sau cả người nó rêm tới giờ còn nhớ.
Khúc củi được ba cưa ra, góp phần nấu được nồi bánh tét năm đó.

Tuesday, January 6, 2009

nhắn...

ba gọi anh là Quách Tỉnh
vì anh ăn nói chân tình đó thôi
cần chi chót lưỡi đầu môi
điêu ngoa giữa chốn chợ đời nhiễu nhương
em thì cứ mộng bình thường
người đi trăm hưóng mười phương mặc người
ngày sang có tiếng con cười
anh đừng nhăn mặt rối bời lòng ai
thức lâu mới thấy đêm dài
chim quyên ăn trái, bỗng lười câu ca?

Monday, January 5, 2009

two monks and a woman

A senior monk and a junior monk were traveling together. At one point, they came to a river with a strong current. As the monks were preparing to cross the river, they saw a very young and beautiful woman also attempting to cross. The young woman asked if they could help her.
The senior monk carried this woman on his shoulder, forded the river and let her down on the other bank. The junior monk was very upset, but said nothing.
They both were walking and senior monk noticed that his junior was suddenly silent and enquired “Is something the matter, you seem very upset?”
The junior monk replied, “As monks, we are not permitted a woman, how could you then carry that woman on your shoulders?”
The senior monk replied, “I left the woman a long time ago at the bank, however, you seem to be carrying her still.”

Sunday, January 4, 2009

Max đâu rồi?

Những ngày cả nhà về Việt nam, Ôn đem Max về nuôi chung với mấy con rùa nhỏ để tiện việc cho ăn và tắm rửa. Lúc trở lại, nghĩ đem Max về nhà thấy tội tội nên giao phó Max luôn cho Ôn Bà, ở lại với mấy em rùa nhỏ cho có bạn.
Mấy ngày cuối năm, nhà Ôn đóng cửa đi Palm Spring hai ngày một đêm, về tới nhà thì cái thùng nuôi Max với ba em rùa nhỏ bị lật tan hoang. Bà Ngoại nói trước đó hai ngày, cái hộp đồ ăn của Max bị con gì xé toạt ra rớt vương vãi trên sàn. Bà Ngoại bưng mấy chậu cây ra để tìm, cậu Đào với dì Út rà hết cả sân mà không thấy tăm tích Max đâu, chỉ tìm thấy xác hai em rùa tội nghiệp sau hè.
Vậy thì Max đi đâu được bây giờ? Chả lẽ con gì lật thùng rồi ăn thịt luôn Max? Thường thì khi thấy động, rùa hay thụt cổ lại, thân cứng ngắt nên hy vọng con vật tàn ác nào tha cho Max. Hay Max đã len lõi ra kẻ hở của hàng rào rồi bò đi đâu? Mà đi đâu được bây giờ, Max ơi! Từ nhỏ tới lớn, Max được nuôi trong chậu, đã quen với môi trường nước ngập đến nửa thân rồi, không có nước lâu vậy, làm sao Max chịu nỗi. Lại quen ăn đồ ăn trong hũ, làm sao mà ăn vật vạ những gì trong vườn được?
Tự nhiên mà hụt hẫng. Lúc trước vẫn nuôi Max trong bếp nên chuyện to chuyện nhỏ gì Max cũng rành. Tính ra thì Max cũng trên dưới mười tuổi rồi. Mà mười năm Max ở nhà, có biết bao nhiêu chuyện xảy ra, Max nghe hết, Max biết hết, cả những chuyện người không biết.
Max ơi, đâu rồi hả Max?

Friday, January 2, 2009

câu chuyện bát mì

Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, được gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.
o O o
Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.
- Xin mời ngồi! Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:
- Có thể... cho tôi một… bát mì được không? Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.
- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây. Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:
- Cho một bát mì. Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau.
-Ngon quá - thằng anh nói. - Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ. Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon ! Cám ơn !” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.
- Cám ơn các vị ! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói. Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.
- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?
- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi! Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:
- Cho một bát mì. Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:
- Vâng, một bát mì! Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:
- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?
- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý. Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!” Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.
- Thơm quá! - Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!
- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy! Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ! Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.
Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đêu đã lớn rất nhiều.
- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón. Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:
- Làm ơn nấu cho chúng tôi…hai bát mì được không?
- Được chứ, mời ngồi bên này! Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì”
- Vâng, hai bát mì. Có ngay. Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi. Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.
- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!
- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?
- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.
- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời. Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.
- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!
- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?
- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.
- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.
- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần, chúng ta phải cố gắng lên!
- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!
- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.
- Có thật thế không? Sau đó ra sao? - Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên ! Chúc hạnh phúc ! Cám ơn !” Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.
- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.
- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?
- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.” Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo: - Cám ơn! Chúc mừng năm mới! Lại một năm nữa trôi qua. Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện. Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ. “Việc này có ý nghĩa như thế nào?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này. Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua. Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà. Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên. Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:
- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không? Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:
- Các vị… các vị là… Một trong hai thanh niên tiếp lời:
-Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này. Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:
- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao ? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên! Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:
- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì. Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:
- Có ngay. Ba bát mì.
o O o
Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng : chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt ,nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người. Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng : "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt." Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.
Khuyết Danh.