Friday, February 27, 2009

when you say nothing at all


it's amazing how you can speak right to my heart
without saying a word, you can light up the dark
try as i may i could never explain
what i hear when you don't say a thing

the smile on your face lets me know that you need me
there's a truth in your eyes saying you'll never leave me
a touch of your hand says you'll catch me if ever i fall
you say it best when you say nothing at all

all day long i can hear people talking out loud
but when you hold me near, you drown out the crowd
try as they may they could never define
what's being said between your heart and mine...

Thursday, February 26, 2009

lại linh tinh...

Xem bản tin cuối ngày, thấy cái chấm đen trên trán của phó tổng thống. Nhớ rõ ràng hôm qua lúc tổng thống phát biểu trước lưỡng viện, trán của phó thống vẫn trắng bóng. Tổng thống ra mắt tân bộ trưởng thương mại lần thứ ba, thấy đầu đen mà họ lại lạ hoắc. Tắt đèn rồi mà cái tội tò mò nó cứ lẩn quẩn hoài nên phải dậy coi thử tại sao phó thống lại có chấm đen, tại sao đầu đen lại có họ Locke. Chấm đen: là do lễ tro mà ra. Họ Locke là do cha Mỹ mẹ Tàu, ở Mỹ tới ba đời mà không thấy lai chút nào hết. Dzô dziên vậy nên nằm tới quá khuya, rót nước cho thằng Nì xong rồi chờ sáng.
À, thích Adam Lambert hát Satisfaction tối qua, hông thích móng tay sơn đen thùi và cái điệu đàng Hollywood của nó.

Wednesday, February 25, 2009

linh tinh chuyện lười

không viết hóa quen nên trở lười. tuần đầu thấy thời gian sao dư giả nhiều quá, ăn uống, học hành xong vẫn còn giờ ngồi làm chuyện riêng. tuần thứ nhì nghĩ ra chuyện làm nhưng bắt đầu lười. tuần thứ ba trở đi thì lại thấy thời gian nó trôi qua vù vù, về nhà, loay hoay là đã tới giờ đi ngủ.
cũng đã vài tuần chưa cầm quyển sách nào đọc, trừ quyển truyện mượn ở thư viện phải đọc cho xong đi trả.
bữa thằng cháu táy máy làm đổ đồ đạc trong nhà cũng không muốn dọn dẹp lại. đã bảo món gì càng cấm, nó càng hấp dẫn. biểu nó đừng đụng tới hộp đất với cái nhà thì đó là hai thứ duy nhất nó canh me để phá. hộp đất thì thấy mở hé nắp, chắc là mở ra coi thử cái gì trong đó, chỉ có đất là đất, không có gì hấp dẫn nên bỏ qua. còn cái nhà thì hơi được hấp dẫn nên thấy bàn ghế, kệ sách với mấy món đồ nhỏ nhỏ bị xô lệch, bình hoa, nồi niêu ngã nghiêng. Nhất định chỉ có nó!Biểu nó đi ngủ trưa mà chắc nó sợ ngủ ngày phí nên nằm vắt vẻo thế này chợp mắt:
còn thằng ku này, bốn tháng, nhìn muốn cắn không chịu được:còn đây,
dữ dội
và dịu êm...
bé yêu mới vài ngày tuổi, dì t. mạn phép khoe hàng, hy vọng mẹ bé không màng. mong bé yêu lớn lên đẹp gái hát hay đàn giỏi lanh lợi cao ngồng thông minh.....
từ ngày Ji bắt đầu làm việc, nhà nhà, người người trở thành đệ tử trung thành của seaweed. mê muội, đắm đuối. tính tới hôm nay đã xong 3 trong số 10 người. tuần sau sẽ tạo ấn tượng, hy vọng không chói lọi thì cũng đủ sáng như sao...xẹt.
thứ bảy ông bà nội Nì về, thấy mong mong!
ngày bình an!

Monday, February 23, 2009

trống rỗng

đừng cười trên lằn ranh
mặc nhiên giữa không thể và có thể
mặt trời hồng
tinh thể của mấy trăm ngày gục đầu sám hối
chưa làm gì nên tội
nên tám giờ bốn mươi ba phút sáng
xoải chân giữa khúc chấm bốn tám
năm dặm một giờ
cúi đầu chờ ơn trên ban chút cứu cánh của ngày
nhặt nhạnh nhiều hơn những điều mặc nhiên-
không thể và có thể
ngây ngất sống
ngày trống rỗng
những dấu chấm lơ lửng giữa chừng
-xin tạ ơn!
để ngày hôm nay, hôm sau, và hôm sau nữa
lại cúi đầu chờ ơn trên ban cho chút cứu cánh của ngày
tạ ơn-
ngày trống rỗng...

Friday, February 20, 2009

đi về đâu...

....đi về đâu hỡi em khi trong lòng không chút nắng
giấc mơ đời xa vắng, bước chân không chờ ai đón
đời nhẹ nâng bước chân em về lại trong phố thênh thang
những buồn xưa sẽ quên, hãy yêu khi đời mang đến một cành hoa giữa tâm hồn...

Còn nhớ mang máng hình ảnh của cô Hiền Cá Sấu trong phim Tội Lỗi Cuối Cùng bước thấp bước cao trong tiếng hát, "...đi về đâu hỡi em, khi trong lòng không chút nắng..." Cả hơn hai chục năm rồi, hồi đó tôi chắc bằng hay nhỏ hơn thằng Nì chút đỉnh.
Mờ mịt, hỗn độn trong mớ ký ức là những ngày ba mới đi học tập về. Mẹ hay dẫn tôi lên công an phường để xin giấy tờ biên chế gì gì đó cho ba. Văn phòng công an phường thì ở đường Mai Hắc Đế nhưng lần nào mẹ cũng đạp xe ra phố trước, lên dốc Ngọc Hiệp, ghé tiệm bánh Pháp trên dốc rồi đứng chỉ từng khay một hỏi cô bán bánh, "Bánh này bán làm sao, Cô?" Còn tôi cứ đứng dán mắt vô tủ bánh, thòm thèm dòm như muốn nuốt tươi luôn mấy khay bánh thơm ngon béo ngậy. Cô bán bánh hay lấy tay xua, biểu tôi đứng dang ra, đừng dựa vô tủ, bể kính. Mẹ thường chọn lựa, bỏ tới bỏ lui cuối cùng mới mua hai bịch bánh nhỏ nhỏ, gói ghém cẩn thận rồi chở tôi vòng qua công an phường, vô gặp cô Hiền. Cô Hiền là bà con họ xa hay cùng quê với bà Nội chi đó. Cô làm tới chức gì ở đó tôi cũng không rõ. Chỉ nhớ mẹ hay khép nép vô chào cô, để bịch bánh biếu cô trên bàn trước con mắt thòm thèm của tôi.
Lại nhớ loáng thoáng cô Hiền ít khi nào cười, và hay nhát gừng hỏi hay trả lời những câu hỏi của mẹ. Ba ở nhà hay giỡn, gọi cô là cô Hiền Cá Sấu. Nói nhỏ đủ cho vợ con nghe thôi chớ mà hở ra chắc xách gói đi biệt tăm luôn quá. Có lúc không gặp cô Hiền ở văn phòng hay có điều gì khó nói, mẹ chở tôi qua tuốt xóm Ga, nhà cô để thưa chuyện. Không biết cô bận công việc hay tránh mặt mà lần nào cũng ngồi chờ lâu lắc. Nhà người ta dọn cơm lên ăn rồi dọn xuống, mẹ con tôi vẫn ngồi chờ. Ngồi thu lu trên cái phản gỗ, tôi hay nhìn thấy nước chảy lõm bõm xuống từ những cái nhà nhỏ xíu cất bên suối. Nhỏ chắc không mường tượng được là gì, mãi đến khi học lớp chín, đi lao động công ích lội xuống đáy lớp bùn bên suối, đủ thứ rác rưởi, đồ dơ nổi lềnh bềnh, chân nhợn tới óc, đạp nhằm mảnh ve chai, phải đi chích thuốc uốn ván hai lần trên bụng.
Nay cô Hiền Cá Sấu đóng phim đã quá vãng. Cô Hiền Cá Sấu đời thiệt giờ về đâu?

Wednesday, February 11, 2009

bánh tét chiên

Chiên đòn bánh tét cuối cùng. Nghe mùi bánh tét chiên lại nhớ bạn bè ngày cũ. Giờ tứ tán hết trơn rồi, lâu rồi không gặp ai hết ngoài chị Thùy với Quỳnh. Như thì mới gặp năm ngoái và thỉnh thoảng vẫn nói chuyện. Lão Danh nghe nói ở SJ nhưng bị vợ giam kỹ quá. Phần lớn đi lập nghiệp xa, đứa còn ở lại phố thì bị cái khổ làm thành tự kỷ ám thị nên không chịu cho gặp mặt.
Nhớ mỗi năm tới mồng năm tết là phải đi học lại. Nếu năm nào được mẹ mua hay may đồ mới thì còn hồ hởi dậy mặc đồ mới để đi khoe với bạn bè. Còn không có đồ mới cũng ráng lết ra khỏi giường, gượng cười đi học "mở hàng", không lại hẻo cả năm.
Mồng năm hãy còn quá sớm để đẩy đi cái không khí chộn rộn của ngày tết nên hầu như năm nào cũng được thầy cô thả về sớm. Vậy là kéo nhau về nhà đứa nào đó để vét sạch bếp nhà người ta. Có năm ghé nhà chị Kim Anh. Nhà chị đông anh em lại khá giả nên tới mồng năm mà bánh tét vẫn còn chất đầy trong rương. Chiên ăn no nê xong đến mồng mười còn thèm nên lại kéo nhau tới ăn sạch sành sanh rương bánh tét.
Lại có năm ghé nhà anh Ba. Ba má anh ở cái biệt thự của Pháp to đùng, ở không hết nên tầng dưới quay lại nuôi heo. Ba anh làm lên tới đại tá nhưng thanh liêm nên nhà nghèo chẳng có gì đãi bạn, chỉ nấu cơm, xào rau ăn thôi mà ngon thấu trời.
Có năm lội lên Phước Thành nhưng mà đứa nào cũng là con nhà vườn nên bánh trái ra mồng năm là đã mỏn. Mẹ của Việt ra vườn bắt gà làm thịt đãi con của bạn. Có con gà chút xíu mà cả đám mười mấy đứa dành nhau vặt lông, luộc lên rồi trộn gỏi. Mấy lúc đi chơi kiểu này, đứa nào để ý đứa nào là bị lòi đuôi hết trơn. Là rà, kéo nhau đi từ đầu làng tới cuối xóm, nhà ai cũng là người quen hết. Nhớ năm đó quen được T.
Chuyện học sao không nhớ, cứ nhớ ghé nhà đứa này, đứa kia ăn uống, la hét tưng bừng. Tự hứa lần sau về, sẽ không làm người khách lạ, xẹt lên xẹt về nữa, phải dành thời gian kêu gọi, tụ tập lại bạn bè cũ, đi thăm thầy cô cũ, trường cũ. Phải hỏi tội thằng Đoàn. Phải coi cơ ngơi của ông vua rau sạch. Phải coi bầy "vịt" của nhị ca. Phải về cắt cỏ chặn bò với đại ca. Phải rủ Như đi cùng. Phải ghé Phúc. Phải và phải....
Ừ, có ai ăn bánh tét chiên với đường như nhà mình không nhỉ?

Tuesday, February 10, 2009

qua cơn mưa

sau ba ngày dài mưa tầm tả, hôm nay nắng lại chiếu chan hòa. biển và trời xanh ngắt. ngày nắng thế này, lầm bầm miết không thôi, câu mẹ nói, "tri túc, tiện túc, đãi túc hà thời túc. tri nhàn tiện nhàn đãi nhàn hà thời nhàn."

Friday, February 6, 2009

tự tin

Thiệt là một sự trùng hợp ngẫu nhiên!
Gác điện thoại xong tự nhiên thấy bần thần trong người. Không muốn đụng đũa vô món gì hết. Thấy thương em!
Dù em nhỏ xíu con, cao có bốn feet mấy thôi nhưng sự tự tin của em thì cao tới hơn tám feet, không ai sánh bằng. Phải nói là tôi ngưỡng mộ em lắm lắm. Tôi từng và vẫn mong hai con mình lớn lên, thừa hưởng được lòng tự tin em có. Cả tôi nữa, đôi lúc tôi cần lắm, vươn vai tin vào mình để vuợt qua những chướng ngại mà có lúc tôi tự đặt ra để huyễn hoặc mình.
Dường như từ lúc tôi biết em đến giờ, em như cây tùng bách, bình tĩnh, tự tin, vững vàng trong mọi lúc, mọi nơi. Em như biết chắc mình muốn gì. Mục tiêu của mình là gì, cho dù đôi lúc sự lựa chọn của em không đem lại những gì em mong muốn. Người bình thường, cho dù có tỏ ra là mình tự tin đến mấy, không lúc này thì lúc khác cũng lòi ra sự mềm yếu. Tôi chưa thấy ở em điều đó!
Em ơi, lời chị như thừa thải nhưng hãy đứng lên đi và tiếp tục mĩm cười, nghe em!

tám

Trưa nay mình làm một chuyện ác! Là khuyên em C. nên bỏ người yêu. Không phải chuyện của mình nhưng mà tại bức xúc nên cứ hùa vào nói vậy, còn có gì hay không thì còn phải tùy em í quyết định. Em đã bỏ ra tới hơn tám năm đi lại với người ta rồi, tuổi của em thì không còn nhỏ nữa, cái đồng hồ sinh học nó vẫn tíck tóck kêu từng giây vậy mà khi đá động tới chuyện cưới xin, người ta không tỏ ra sẵn sàng cứ nài viện lý do này nọ. Gia cảnh của em thì neo đơn, em có hiếu với ba và người mẹ đã khuất. Em lại xinh gái. Nói chung lại là em xứng đáng có một tấm chồng thơm tho.
Cả bọn hùa vào nói em nên kiếm ai thương em thật lòng. Kiểu như bác B., mê em đến khật khừ, ngày nào cũng kiếm cớ gọi điện hỏi thăm rồi rủ đi ăn. Chỉ tại bác hơi lớn tuổi. Nói qua nói lại một hồi, em vẫn cái điệp khúc này nhắc đi nhắc lại nhiều lần, "Em nghĩ nó cũng quan tâm cho em vì nó có nấu ăn cho em ăn mà!"
Túm hai ống quần lại thì em nên nghĩ xa hơn những bữa ăn người ta nấu đãi em trong tám năm qua!

female drivers


cớ gì cứ đi nói xấu female drivers, nhưng mà có lúc thấy mình lái xe giống vậy thiệt, nhất là cái khúc de tới de lui trong parking lot. nhưng chớ như cô đó, để người ta lái giùm. mấy năm trước bạn Thu cho người ta mượn chiếc chiến mã mới mua, cũng vì cái vụ nhờ người de xe vô parking này mà bị mất luôn chiếc xe, cái giỏ, điện thoại cộng với mười mấy ngàn đồng dùng để đi deposit vô nhà băng.

Thursday, February 5, 2009

không biết gọi là gì!

em thả vào màn đêm
nỗi nhớ anh
trong đêm khuya
cứ vọng về gõ cửa
em xoay trở trăm chiều
giằng co giữa hai miền ký ức
một nửa bình yên xưa
giờ đâu mất?
ngày xanh trước mặt
tưởng gần, giờ lại hóa xa xôi!
...

Tuesday, February 3, 2009

chained email

Những người sáng tác ra những chuổi chained email là kẻ tàn ác!
Thật đấy! Tưởng tượng một buổi sáng đầu năm, hăm hở mở email thì thấy một tin nhắn nằm trong hộp thư. Tin nhắn bảo cuộc sống tươi đẹp, hạnh phúc là bao, rồi nói phải gởi cho mười người nếu không thì một tiếng đồng hồ nữa, mẹ của bạn sẽ lăn đùng ra về với ông bà. Làm con, ai mà muốn cài hoa trắng lên ngực vì những chuyện cỏn con như thế này nên lục lạo tìm đủ mười người sẽ là nạn nhân kế tiếp của cái email tàn ác này. Và mười người đó lại toát mồ hôi hột xục xạo tìm địa chỉ gởi đi cho mười người- nạn nhân khác.
Tương tự vậy, có email được gởi đi từ người bạn gái thân thiết của mình, đại loại cũng là những lời lẽ văn hoa, khen bạn bè như bông hoa cần nâng niu, tắm táp. Thế nên phải chuyền đi cái email ấy cho mười người bạn tốt khác kể cả người đã gởi thư cho mình, nếu người gởi không nhận lại thư có nghĩa họ là người bạn xấu mà người nhận thư vô tình thừa nhận.
Và có ngày người nhận thư mệt mỏi bỏ thư vô thùng rác rồi ngồi thắt thỏm lo lắng tự hỏi trong vòng mười ngày nữa, bad luck có thật sự tới không như lời email hăm dọa.
Và cứ thế chained email cứ đi vòng vòng gây sự.
Vậy có phải tàn ác không thì bảo?

Sunday, February 1, 2009

hành hương

Mỗi lần bước lên xe, thầy lại hỏi, "Bà Mèo đâu rồi?", nếu bà Mèo có trong ghế là xe khởi hành. Đặt tên bà Mèo chắc không sai vì bà Mèo hay đi lang thang, la cà. Xuống xe vô chùa, tụng kinh, chúc Tết xong, bà con lên xe hết, vẫn không hiểu bà Mèo ở đâu. Bả không phải tuổi Mèo, tại bả cứ tới chùa xin mèo của thầy về nuôi mà không dám bắt nên thầy đặt tên là bà Mèo. Lâu lâu, lên xe nghe chuyện thiên hạ cũng vui tai. Năm ngoái theo Má đi hành hương, thấy vui vui. Năm nay, rủ cả nhà (đàn bà) đi chùa đầu năm cho nó lành. Chụp hình ngược sáng nên nổi lên những con mắt màu hồng, mắt Phật!
Tượng Phật Di Lặc ở chùa Minh Quang (hình như là vậy). Chương trình là đi mười cái chùa nhưng mấy bà kì nèo phải ghé Phước Lộc Thọ nên mỗi lần dừng xe, thầy chỉ cho 15 phút nên cuối cùng chả có hình chùa chiền gì hết, toàn chụp hình cây lá cỏ hoa trong lúc đứng ngoài chờ tới lượt mình chen chân vô lễ Phật.
Tượng ở chùa Dược Sư. Đi tới chùa thứ 4 thì tự nhiên thấy thiên hạ chạy tới dòm đít... xe. Thì ra nước tranmission nó chảy te re làm cho máy khét nghẹt. Tài xế gọi về SD cầu viện trợ, trong khi chờ thì ráng lết đi tiếp. Đi mà cứ bụp rồi đùng, rồi khịt khịt, rồi xì hơi, ngắc ngứ. Vậy cũng tới được tới ba cái chùa nữa mới thấy xe cứu bồ tới. Chuyển xe, lại bì "đày" ngồi xuống tút ngay cửa wee-cee. Không sao, về được tới nhà thì vận hên vẫn còn! hì hì
Ra khỏi chổ mình ở mới thấy chổ khác có nhiều hoa đẹp. Tết thì hay thấy hoa đào, mai. Ngồi trên xe bus cao nên để ý thấy nhà nào cũng có cây hoa đào đẹp rực rỡ. Thích nhất vẫn là hoa đào hồng.
Thấy ở tịnh xá Minh Quang có đào màu trắng tinh khiết như vầy.
Có hoa đào màu đỏ thắm như vầy. Không là kẻ chơi hoa :) nên không biết phân loại hoa gì ra hoa gì ráo trọi.
Bích đào này nở hồng cây luôn, nhưng vẫn không thích bông nhiều vậy, vẫn thích cây lác đác bông như đào hồng.
Mai tứ quý.
...và tứ tín nữ (phải bỏ đờn bà đi vì bị thắc mắc sao cô quàng khăn cũng bị xếp vô thành đờn bà, hihihi) đang ăn bún ở Tổ Đình Minh Đăng Quang.