Sunday, March 29, 2009

chủ nhật tự thán

Mấy đứa con gái ngồi nói với nhau chuyện ngủ nướng. Con gái ba Đức ngày thường, cũng như ngày lễ, cuối tuần đều phải dậy đúng giờ. Chuyện nướng giòn coi như không có trong tự điển của thú tiêu khiển bản thân. Con gái ba Hưng, trừ ngày thường phải đi làm, ngày lễ, cuối tuần có thể nướng lên mức kỷ lục là khoảng hai mươi tiếng một ngày- kể từ đêm hôm trước. Thấy con gái ba Đức phồng môi phân bì, con gái ba Hưng hùa vào nói, ồ, mà chưa biết đâu, dị ứng nhất là mỗi sáng ba kêu dậy đi học, ba đứng ngoài cửa huýt sáo "ù ú u" rồi vừa ư ử hát ngoài nhà bếp. Bực chi là bực. Chị em trong này đứa cuộn đằng chân, đứa quấn đằng đầu, từ từ lăn xuống giường, càm ràm, rên rĩ.
Đôi khi những điều nhỏ nhoi mình nhận hàng ngày, thường như mình ăn mình thở. Ở riêng rồi đôi lúc thấy nhớ tiếng huýt sáo gọi dậy mỗi sáng, đôi khi đậu xe ngoài trời, sáng ra sương đóng mù kính lại nhớ ba hay cào kính, ngẩn ngơ!
Sơ sơ thì hôm qua giờ đã nướng tới mười lăm tiếng. Cố không đem chuyện lìa rìa vào giấc ngủ, quyết không nghĩ tới, không động tới. Có lúc vẫn xớ rớ vào check mail, trả lời mail, tính toán, đong đếm. Ngày mai sẽ là lần đầu tiên "ra quân" như là một G&CA. Thứ ba sẽ bỏ nguyên ngày đi field trip với con. Còn lại những ngày trong tuần, không vắt giò lên cổ mà chạy thì nhất định sẽ không kịp chuẩn bị đón "đại bàng" hạ cánh tuần sau. Mới hôm kia khuyên em Châu chuyện ai người nấy làm, em đừng học cái tính vác luôn người liên quan lên lưng mà chạy để làm cho xong chuyện mình. Vậy nhưng mình cũng đang làm chuyện đó thôi, nếu không thì làm sao kịp bây giờ. Đôi lúc tự chất vất mình, vì trách nhiệm hay vì lời hứa béo bổ- có thể giúp đỡ nhiều trong tình huống khó khăn lúc này, mà cắm cúi, cặm cụi, lăn xả hết mình vậy.
Có lẽ vì cả hai, và vì những ngày tới!

Saturday, March 28, 2009

i love you

I love you
You love me
We're a happy family
With a great big hug
And a kiss from me to you
Won't you say you love me too?
...
I love you
You love me
We're best friends
Like friends should be
With a great big hug
And a kiss from me to you
Won't you say you love me too?
...
Ai có con mà không nghe đi nghe lại bài này suốt ngày nghỉ, đêm ngủ. Đến nỗi ngủ mớ cũng có thể hát thuộc lòng nguyên bài. Vậy nhưng bài này đứng thứ sáu trong mười bài mà quân đội Mỹ dùng để tra khảo tù nhân (interrogation). Bài thứ mười là bài Sesame Street.
Vậy ra sức chịu đựng của những kẻ làm cha mẹ cũng phi thường đó chứ?

đàn bà ba mươi tuổi

Những năm tháng phải lòng, yêu đương, cuồng nhiệt đã trôi qua sau lưng lúc nào không nhận ra. Đàn bà ba mươi có hai cuộc sống. Một là gia đình, một là khao khát.
Gia đình tức là có nơi về, yêu thương con, chăm sóc chồng, vun vén cuộc sống ít vui nhiều lo âu. Những người phụ nữ ba mươi tất bật, bình yên và quyến rũ bởi đầy đặn, bởi từng trải, bởi thành tựu và yêu thương. Có những người quyến rũ được kẻ khác bằng cả vẻ đảm đương, an phận của mình, thật lạ.
Khao khát tức là khi đã bỏ sau lưng mười năm yêu trắng tay, đã từng tha thiết, tưởng hy sinh tất cả, tưởng sẽ trời đất dài lâu, tưởng sẽ trọn đời. Rồi tuổi ba mươi đến, càng thành đạt càng hoang mang, mình đang ở đâu, ai sẽ đến trong đời mình.
Bất hạnh cho ai bị giằng xé giữa hai cuộc sống ấy, ở trong gia đình vẫn khao khát, hoặc độc thân nhưng đầy gánh nặng.
Đôi khi tôi tự hỏi tôi là ai.
Đàn bà ba mươi có quyền làm những gì tuổi hai mươi mơ ước chăng, có chứ. Có quyền lực sai khiến bằng một ánh mắt, một lời nói. Có thể thanh thản từ chối vì biết mình là ai, cũng biết tiếc nuối bởi đủ từng trải để hiểu thế nào là hạnh phúc. Biết cách lý giải cho mọi cảm xúc, biết cách đẹp, biết đàn ông cần gì.
Dường như đến tuổi ba mươi, đàn bà biết cách yêu, biết cách nồng nàn. Thứ nồng nàn đích thực mà tuổi thanh xuân không bao giờ chạm tay tới nổi.
Những người đàn bà đang đi tới tuổi ba mươi thường hoảng hốt, những người đàn bà vượt qua tuổi ba mươi rồi thường bình yên.
Bởi hiểu ra không giống như xưa, chúng ta không còn lầm lẫn giữa nhan sắc và tuổi trẻ. Và người phụ nữ nhận ra mình đẹp bắt đầu từ tuổi ba mươi, tự tin rằng những người đàn ông mình cần là những người nhận ra được người đẹp bên trong người đàn bà.
Tuần trước ngồi thương thảo hợp đồng với đối tác, bất ngờ người đàn ông thú nhận, tôi chỉ bị quyến rũ bởi những người đàn bà có năng lực, có đầu óc. Vì chúng tôi đến độ tuổi này, biết chúng tôi cần gì.
Thì ra đàn ông cũng đã phân biệt, thứ nhan sắc họ thèm và thứ nhan sắc họ cần. Đàn ông có lẽ đã như nhau, tôi thèm có được hoa hậu, nhưng tôi cần một người đàn bà đích thực ở bên.
Vậy còn điều gì đàn bà ba mươi đã thua kém chính mình khi đôi mươi? Có lẽ đó là quyền lực thanh xuân, thứ quyền lực mà đàn bà ba mươi cố tình không muốn nhắc đến nhất.
Lúc đôi mươi tôi mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài, thật rộng và nhảy nhót, tôi thật gợi cảm. Lúc ba mươi nếu tôi vẫn nhảy nhót trong một chiếc sơ mi dài và thủng, tôi thật lập dị và gớm ghiếc.
Lúc đôi mươi tôi có quyền không son phấn ra phố, buộc tóc đuôi gà, ngồi lơ đãng bên bờ hồ tưởng tượng những lãng mạn. Lúc ba mươi, không son phấn là một cách bất lịch sự, và bên hồ, những người đàn bà chỉ ngồi để chảy nước mắt đau đớn.
Vì năm tháng đã trôi qua lặng yên, có thứ đã đến, như thành đạt, như từng trải, như tiền. Nhưng có thứ không níu nổi, như tuổi trẻ. Đàn bà ba mươi tối kỵ ngồi một mình, nghĩ một mình, làm một mình, và sống quạnh hiu.
Có một cuốn sách đầu đề là "Đàn bà ba mươi mới đẹp", trong đó nói, cái đẹp tới từ sự độc lập, bởi họ dũng cảm và từng trải. Cái đẹp ba mươi cũng đến từ tình yêu và sự tự tin khi vứt bỏ tình yêu. Và sách nói, đàn bà càng ba mươi, càng dễ buông tay khỏi ái tình.
Tôi nghĩ những điều đó hợp lý, khi phụ nữ nhận ra họ càng quý giá, họ càng khó có cơ hội ngã vào đời người đàn ông.
Đàn bà ba mươi không yêu nổi người đã tha thiết yêu khi mười tám. Lại khao khát kết hôn với người chồng mà khi mười tám có đánh chết cũng không muốn lấy. Có người bảo, đó là bởi đàn bà đã thực tế hơn thiếu nữ, hiểu mình muốn gì. Tôi thì cho rằng đó là bởi người đàn bà ba mươi đã nếm đủ những đòn đau của cuộc sống, trong tình yêu và hôn nhân, họ sợ tương lai nhưng họ còn sợ quá khứ hơn!
Sách nói đàn bà ba mươi chỉ mơ hai thứ, chưa chồng thì mơ yêu đương nhiều hơn, có chồng thì mơ tiền nhiều hơn. Đàn bà ba mươi chỉ có yêu và tiền. Báo chí dành cho tuổi ba mươi thường là tạp chí tiêu dùng thời thượng hoặc mục tâm sự tình duyên éo le. Để đàn bà ba mươi tiêu những lo âu vào đó.
Tôi cũng đang viết cho những độc giả ấy, kín đáo hướng dẫn họ cách tiêu tiền hoặc trút những tâm tình lên giấy. Chúng ta giống nhau không phải bởi cùng bước qua ngưỡng cửa ba mươi, mà bởi đã chọn được cách dung hoà với cuộc sống. Ba mươi là lúc chấp nhận những thay đổi mà cuộc đời dành cho ta, không kháng cự, chỉ uyển chuyển lợi dụng để những đổi thay cuộc đời biến thành động lực để ta đi tới.
Tôi nghĩ người đàn bà ba mươi có năng lực hay không, chỉ phân biệt bởi điểm đó, bởi lúc vượt qua trắc trở khó khăn. Chứ không phải những người phụ nữ có xe đẹp nhà đẹp, chồng đẹp con cũng đẹp là người có năng lực, chỉ nên gọi họ là người phụ nữ may mắn mà thôi.
Đàn bà ba mươi đã thoát ra được những viển vông tuổi đôi mươi. Họ không cần lãng mạn, một sự ấm áp, một khoảnh khắc đẹp, mà mong muốn sở hữu, muốn có con, có người tình, những điều có thật trong đời. Mơ ước của tuổi ba mươi đã thật hơn, đã không còn chỉ là mơ ước. Nên nhiều người đàn bà không nhận ra, tuổi đôi mươi rất ngại tới nhà bạn trai, tuổi ba mươi muốn để lại bàn chải đánh răng buổi sáng trong nhà bạn trai, muốn để lọ nước hoa,chai sữa tắm có mùi yêu thích ở lại nhà người yêu.
Như khi đàn bà đi, điều gì đó còn ở lại.
Bạn tôi nói, khi chia tay người yêu, đi khỏi đời nhau, cái cô ấy tiếc nhất không phải là anh bạn trai, mà là chai sữa tắm mùi vỏ cam còn để lại ở nhà anh kia. Cô ấy thích mùi vỏ cam, và với đàn bà ba mươi, chia tay nhau, thì đàn ông không còn giá trị bằng một chai sữa tắm. Mặc dù cô ấy có tiền để bất cứ lúc nào mua một chai sữa tắm khác như thế.
À, có lẽ không phải đàn ông không còn giá trị, mà bởi đàn bà ba mươi yêu ghét rạch ròi.
Hình như ba mươi là lúc đàn bà mới bắt đầu cuộc sống đích thực đàn bà?
Cảm ơn những mùi hương Elizabeth Arden, đã miêu tả đàn bà ba mươi hoàn hảo hơn một nước hoa.
(bê về từ blog của Trang Hạ)

hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh!

Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình. Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc. Nhưng đó là cảnh của mười năm trước.
Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần. Vợ tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ...
Dew đã bước vào cuộc đời tôi. Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô ấy. Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ đến lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại nàng. Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình. Kéo tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly hôn là một điều tưởng chừng không thể. Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc. Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giãn.
Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.
Lúc vợ tôi bước vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy. Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.
Khi vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô áy. “Anh có điều này muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Tôi lại nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”. Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng. Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi “Anh không phải là đàn ông!”. Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã nghiêng về Dew. Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đã nói. Cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ.
Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp. Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình thường. Lý do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ. Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ em đã vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt làm sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói: “Anh còn nhớ”. “Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn. Tôi kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.
Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.
Vào ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của nàng.
Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị xói mòn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe".
Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên mờ nhạt dần.
Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn. Nhưng tôi không nói với Dew về điều này. Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”. Vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy. Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi" - nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót. Tôi ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều. Vào ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con trai chúng tôi đã lên trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi".
Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa. Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”. Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”. Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và khóc nức nở.
Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty. Khi đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.

Friday, March 27, 2009

bạn

Bạn đôi lúc làm bực mình tới phùng mang. Bạn đôi lúc làm đỏ mặt vì cái tính ruột để ngoài da. Bạn đôi lúc làm nổi nóng vì cái tật ăn to nói lớn. Bạn làm mình chán chường với những lời than bệnh hoạn. Bạn là kho chuyện không dứt về những ngày "tới tháng" của đàn ông. Bạn là tủ thuốc di động. Bạn làm cái bụng trống trơn vui mừng mỗi sáng khi đi trên hallway thấy bịch đồ ăn treo trước cửa. Bạn làm cơn buồn ngủ vật vờ biến mất với ly cà phê nóng mỗi ngày. Bạn là kho thức ăn vặt không bao giờ mãn. Bạn sẵn sàng nói "ừ" mọi khi có việc cần nhờ. Bạn sẵn sàng đưa hầu bao cho vay dù trong túi chỉ còn vài đồng lẽ. Bạn hiểu chuyện gì đằng sau cặp mắt sưng vù. Bạn biết khi nào cần cho mượn đôi tai. Bạn hiểu mình muốn gì cho dù đôi lúc chỉ cần nói chử đầu của câu. Từ lúc quen bạn, học nhiều về san sẻ.
Hôm nay, chính ra là hôm kia, bạn già thêm một tuổi!

Monday, March 23, 2009

bộ ba

L., I love this picture soooooo much!

Saturday, March 21, 2009

legoland-2009

Năm nay chắc ảnh hưởng chuyện kinh tế nên đài Jack không gởi vouchers cho những người not-so-loyal-listener như mẹ. Cô L. đổi điểm lấy được bốn cái vouchers cho cả nhà. Ba Nì lại phải đi làm nên níu được cậu Đào đi cùng. Định bụng là sáng thứ bảy sẽ khởi hành sớm, nào ngờ đi ra Recreation Center đăng ký học cho mùa xuân xong cũng mất cả tiếng đồng hồ. Lên tới nơi, get off freeway rồi mất cả hơn một tiếng rưỡi kẹt xe trong đoạn đường chỉ gần một mile. Con nít trong xe nào cũng nhảy chồm chồm, la ó om xòm.
Vừa bước xuống xe thì có cô kia bồng con đi lại hỏi có cần thêm vouchers không, cô có dư tới bốn cái. Mừng quá, chụp luôn vì nghĩ tới cậu Hai. Ai dè Lily có hẹn nha sĩ nên không đi được. Lúc đang đứng đổi vé thì có một cô người Việt nam chạy lại hỏi con có phải người Việt nam không? Cô có dư hai cái vé cho con nè. Đỡ quá, tiết kiệm được $20. Vậy là hai chị em lại chạy qua chạy lại tìm người cần vouchers để cho.
Nì đang chờ vào Dinocoaster. Khỏi phải nói thì cũng biết cái line nào cũng rồng rắn lâu lắc. Có ride chờ cả gần một tiếng rưỡi, vô cưỡi cái ride chưa tới 3 phút. Đồ không rẽ, không free, chắc chắn sẽ không tiêu tiền và thời gian như thế này!
Có lúc mệt quá mà line không nhúc nhích được, cả hai đứa nằm dài xuống đất như vậy đây!
Người nhỏ này đang kèo nèo chuyện gì đây?
Cho dù đã hứa sẽ ngoan, sẽ đi bộ, không đòi ẳm, đòi bồng. Không ẳm, không bồng thì leo lên cổ cũng được mà!
Thấy trời không có nắng nên không thèm đội nón, cũng không sức sunblock, tới chiều về, trong lúc hai đứa nhỏ chạy nhảy la hét thì hai người lớn xụi lơ, lỗ mũi thành cà chua hết.

Friday, March 20, 2009

đầu xuân

...em ngoan ơi hãy ra nhìn trời đất ngập trong nắng vàng...

tự điển phụ nữ

Chương I: Sự khác nhau giữa phụ nữ và nai .
1. Nai ngơ ngác suốt đời. Phụ nữ chỉ ngơ ngác khi cần ngơ ngác.
2. Nai không bao giờ giả nai. Còn phụ nữ thường làm thế.
3. Nai có sừng toàn đầu. Phụ nữ có sừng trong ánh mắt.
4. Nai ăn cỏ . Còn phụ nữ thỉnh thoảng ăn nai.
5. Gặp tai nạn, nai biến thành khô nai. Còn gặp tai nạn, phụ nữ biến thành… mít ướt .
6. Nai chạy theo đàn. Phụ nữ cũng chạy theo đàn, nhưng không phải đàn nai.
7. Nai nhảy tung tăng. Phụ nữ đi tung tăng.
Chương II: Sự giống nhau của phụ nữ và cọp.
1. Cọp gầm. Phụ nữ cũng gầm.
2. Cọp uyển chuyển. Phụ nữ mềm mại.
3. Trẻ con đứa nào cũng sợ cọp và đứa nào cũng sợ mẹ mìn, mặc dù cả đời có khi không nhìn thấy.
4. Cọp được gọi là ông ba mươi, Phụ nữ được gọi là sư tử.
5. Cọp nổi tiếng về sự oai vệ . Phụ nữ nổi tiếng về sự quý phái.
6. Cọp vẫn quan tâm tới móng. Phụ nữ cũng vậy.
7. Cọp nổi tiếng về da. Phụ nữ nổi tiếng về áo quần.
8. Cọp đôi lúc chỉ vồ chứ không ăn. Phụ nữ đôi khi chỉ yêu mà không lấy.
Chương III: Sự khác nhau giữa phụ nữ và khẩu súng.
1. Súng chỉ nổ khi có người bóp cò. Phụ nữ có thể tự khai hỏa.
2. Súng có thể bắn từng viên. Phụ nữ có thể trở thành súng máy, bắn hàng loạt.
3. Khi nguy hiểm người ta mang súng bên mình. Khi hạnh phúc người ta cần phụ nữ bên mình.
4. Súng có thể cướp cò. Phụ nữ có thể nói mà không báo trước.
5. Đầu súng có lưỡi lê. Đầu phụ nữ có cái kim kẹp tóc.
6. Đàn ông có thể ra đi với một khẩu súng, và cũng có thể ra đi với một cô gái.
7. Số đàn ông bị thương vì súng luôn ít hơn số đàn ông bị thương vì phụ nữ.
8. Súng có thể hết đạn. Phụ nữ chả bao giờ.
9. Ta xách súng. Còn phụ nữ xách ta.
Chương IV: Sự giống nhau và khác nhau của phụ nữ và một con sông.
1. Sông đôi khi không biết đâu là bờ. Phụ nữ cũng thế.
2. Biết bơi đôi lúc cũng chết. Hiểu phụ nữ đôi lúc còn chết nhanh hơn.
3. Sông êm đềm. Phụ nữ phẳng lặng.
4. Sông cuốn trôi mọi thứ khi ta xuống nước. Phụ nữ cuốn trôi mọi thứ khi ta vẫn ngồi trong nhà.
5. Sông có thác. Phụ nữ có cơn.
6. Sông mát mẻ. Phụ nữ tinh khiết.
7. Sông lấp lánh dưới ánh trăng. Phụ nữ lấp lánh dưới ánh đèn.
Không biết tiếp theo sẽ so sánh phụ nữ với con gì nữa, hmmmm?

Thursday, March 19, 2009

tiền bay

Oh man, về chậm một tiếng là giàu to rồi. Toàn tiền lớn thả trên đường. Bị cảnh sát dí nên mấy thằng buôn thuốc thả tiền ra cửa sổ, chắc muốn làm rối loạn để dễ bề trốn thoát. Cho dù cảnh sát canh chừng nhưng dân chúng vẫn dừng xe xí lượm. Thời buổi kinh tế khó khăn, của trên trời rớt xuống, dại gì bỏ qua chớ.

chuối La ba

Tấm hình này bạn gởi trong chuyến đi công tác ở Đà lạt về. Nhìn hình nhớ Nội ghê lắm. Ngày xưa, Nội đi buôn ở La ba. Chuyến nào gần ngày rằm và mồng một, thể nào cũng có một hay hai buồng chuối quấn bao tải kỹ càng đem về. Xe đò thời đó nhét đến không còn chổ nhét nhưng chuối Nội đem về ít khi bị rụng rơi.
Chuối đem về, Nội tẻ từng nải, phần nào cúng để riêng, phần nào đem biếu chùa để riêng, phần nào đem giao tận nhà cho khách quen để riêng, còn nhiều thì quảy gánh đi bán. Phần chuối lẽ còn lại thì đem giấu khí đá.
Hồi nhỏ, sợ nhất là cái màn buổi sáng sớm Nội gọi, “Đi, Q. hè!” Nghĩa là quảy gánh chuối đi theo Nội xuống chợ. Mắc cỡ gì đâu. Còn nhớ ngồi bán mà liếc trước liếc sau coi có ai quen không để mà lẩn tránh. Nội đi một vòng chợ, hỏi người này người kia có mua chuối không? Mỗi lần có người trả giá lên xuống, Nội nói, “Tội nghiệp, làm ơn đi mà, bán tháo để hắn về còn đi học.” Bán hết gánh, Nội thường đãi một chầu bún hay mì quảng, kèm thêm một bịch chè đậu ván của bà Kiểm.
Bây giờ cúng Nội, dì với mợ có chưng chuối La ba không biết?

tiệc tùng...

của người mình mà sợ đi lộn nhà. không sao, thấy trước cửa như vầy là đã đi đúng nhà rồi đấy!

Tuesday, March 17, 2009

tội

Tưởng tượng một người bookkeeper bình thường sở hữu tới hơn 400 đôi giày, mỗi đôi trị giá khoảng $600; kho quần áo trị giá khoảng $300,000; 160 cái xách tay, mỗi cái trị giá $2,000.
Trong vòng gần 7 năm, người đàn bà tham lam này đã biển thủ tới hơn tám triệu bạc. Thiệt là lòng tham không đáy! Thắc mắc làm sao ông chồng lại không nghĩ ra làm sao vợ lại có thể tiêu xài như vậy với mức lương của người kế toán nhỉ? Nghĩ mình tội thấy thương, vớ được đôi giày Chín Tây ở Ross với giá 22 tiền vẫn dấu trong thùng đến lúc lôi ra gỡ nhãn, mang vào lại thẹn thùng bảo chồng, đôi này em mua được hàng rẻ lâu lắm rồi mà chưa mang!
Sáng nay, nghe loáng thoáng trên đài về chuyện Club 33 của Disneyland. Để vô được club này, phải trả lệ phí từ $7,500 tới $10,000, cộng với lệ phí hàng năm. Bù lại thì được vào cổng miễn phí cho mình và cho người đi theo mình, được vào ăn ở nhà hàng của club (nhưng phải trả tiền ăn riêng), được đi tàu, đậu xe miễn phí, và những thứ linh tinh phụ khác. Nghĩ mình khó thấy thương, pass hàng năm của mỗi người khoảng 150 đồng mà đắn đo suy tính không dám mua. Đến khi nhờ vả người nọ người kia mua vé thường theo chế độ quân đội được giảm những 7 tiền thì lưu manh khai thụt tuổi con còn bắt còng queo nằm trong xe đẩy, ấn thêm cái sippy cup để bớt tiền vé, dành tiền buổi trưa chạy cật lực ra ngoài mua cho mỗi người một ổ bánh mì gặm cho qua ngày.
Giàu vậy, không biết có vui không nhỉ?

Sunday, March 15, 2009

tứ bình



hôm nọ đi Goodwill tậu được bộ bình bốn cái này. hai nhăm cents một cái, vị chi một đồng. Vui râm ran!

Saturday, March 14, 2009

đồ Thái

Cà ri Thái chị dâu đãi hai tuần trước. Cay vừa phải, món lạ!
Gà xào ớt đủ loại, đủ màu.
và đây! gỏi xoài tôm khô!

Friday, March 13, 2009

sao lại lắm thứ sáu 13?

Vì American Recovery and Reinvestment Act nên paycheck được thêm vài chục. Nghĩ tới chuyện để dành vài chục này qua một bên để cho ngày mưa mà sao khó. Tối qua cà ra cà vô Marshall's đã cưa hết rồi, được một mớ sách linh tinh và hai ba mớ đồ làm bếp.
Định bụng hôm nay sẽ ghé qua Trader Joe's bê về một chậu hoa gì đó tặng A. Thời gian vừa qua phải nói là mỗi lần đụng mặt, mình cảm thấy không được thoải mái cho lắm. Đó là mình cảm thấy vậy thôi. Dù sao đi nữa, mình vẫn phục tính cách của A. Lúc mới qua đây làm, sau một tuần "đình công" ảm đạm, A. ghé lại nói lời chúc mừng trong lúc mình không định sẵn. Lần trước Ash. ghé thăm, thấy cái bụng lùm lùm của hắn mà ngạc nhiên muốn nổ mắt. Hóa ra A. đã biết chuyện này từ mấy tuần trước nhưng vẫn một mực giữ bí mật cho Ash. Bảo người như vậy, có đáng để mình học hỏi không thì bảo?
Tối qua, cái xe tow quỷ quái có ai gọi nửa đêm nên ầm ầm kéo đi. Nghe hịch đụi trước sân lại nằm chong mắt nghe ngóng. Thể nào lại quay sang nghĩ chuyện người quen kẻ lạ. Những khi hóc môn trồi xụt, ngồi nghĩ ngợi hay tủi hờn chút chút nhưng thời gian còn lại thì tự đi qua khỏi cái sĩ diện hảo chỉ vì nghĩ người ta làm gì cũng có cái lý của người ta. Kệ tía nó!
Năm giờ, xe tow lại ầm ầm quay về, lại hịch đụi trước sân.
Sáng nay con ăn fresh waffles nướng nóng hổi với whipped cream và fresh strawberries Ôn mua, dì Út nhường tối qua. Nụ hôn gió con thổi gởi lại sẽ giữ mẹ ấm áp trong văn phòng lạnh cho đến chiều.
Lại một ngày mới!

Wednesday, March 11, 2009

cũ/mới. nhớ/quên

Bắt gặp một người quen trên facebook, nhưng còn lưỡng lự không biết nên đánh tiếng chào hỏi hay không? Có những cuộc tình cờ, chỉ nên để thời gian quyết định.
Nhớ lần cuối cùng người quen đến thăm, con leo lên đùi rờ mũi, rờ tai, rồi nắm tay dẫn đi ra đi vô. Đãi người quen ăn ổ bánh mì pate kẹp chả như lúc nghèo vẫn đãi người quen. Vậy rồi người quen xa tít tắp!
Nghĩ một đời người, có bao nhiêu người đi qua đời, lạ trở thành quen, quen lại trở nên xa lạ. Quen, lạ thế nào cũng để lại dấu vết cả. Vui hay buồn, cay đắng hay hạnh phúc, đọng lại hết thành hoài niệm!
Mà ước gì đầu óc mình như cái switch nhỉ. Bật lên sẽ nhớ, tắt đi sẽ quên thì hay biết mấy!

Monday, March 9, 2009

tofu is good for you

why? 'cause your brain makes out of tofu!!!

Sunday, March 8, 2009

wild animal park

Thật tình là không biết mommy đang làm gì!

Thursday, March 5, 2009

vẫn đang gắng từng ngày

Chúng ta không thể nào có hạnh phúc, nếu trong tâm thức của mỗi chúng ta có quá nhiều ước mơ. Bất cứ ước mơ nào cũng làm cho đời sống của chúng ta đều đi bị hỏng đất.
Ta có những giấc mơ làm giàu, giấc mơ làm những nhà tỷ phú. Chính giấc mơ nầy đã đưa ta chạy đua về hướng ấy, và đã giết chết đời sống thanh thản và tự do của ta.
Không có nhà tỷ phú nào không kiêu hãnh về tiền bạc, nhưng chính niềm kiêu hãnh ấy, lại tạo ra những sự lo lắng, sợ hãi, nghi ngờ và bất hạnh cho họ.
Ở trên đời, không có nhà giàu nào bận rộn đối với áo cơm, nhưng họ rất bận rộn đối với cách cất giữ tiền bạc, họ lo lắng về sự mất mát tiền bạc và tài sản... Những sự biến động bất chừng của thị trường chứng khoán, hay bất cứ những sự biến động nào, đều khiến cho họ ăn không ngon và ngủ không yên.
Trong tâm thức họ, những hạt giống nghi ngờ và đề phòng, chúng hoạt động hết sức mãnh liệt và vì vậy, họ tuy ở trên tiền bạc, mà hạnh phúc hay bình an đối với họ quả thực là hết sức khan hiếm.
Có khi ta không ước mơ làm người giàu, nhưng ước mơ làm người có nhiều quyền lực trong xã hội. Chính ước mơ nầy đã giết chết những tâm hồn thanh thản và tự do của ta. Tâm kiêu mạn ở trong mỗi chúng ta thường làm sinh khởi những giấc mơ quyền lực cho ta và đưa ta chạy đua theo hướng ấy.
Ở trên đời không có nhà quyền lực nào thực sự có tự do. Và ở trong đời, không có người nắm quyền lực nào là không sợ hãi. Ta có thể đặt câu hỏi rằng, ở trên đời, ai là người có nhiều sự sợ hãi, lo lắng và đa nghi nhất? Trả lời chính xác cho câu hỏi ấy, chính là những người nắm quyền lực. Tại sao? Vì người đam mê quyền lực thường được dẫn khởi từ lòng tham và tâm kiêu mạn của họ. Lòng tham thường dẫn sinh sự lo lắng và sợ hãi. Lòng tham giết chết sự tự do trong đời sống của mỗi chúng ta. Và tâm kiêu mạn thường dẫn sinh cảm giác cô độc cho ta và giết chết đời sống từ hòa ở trong ta đối với mọi người.
Lại nữa, người nắm quyền lực, những hạt giống nghi ngờ hoạt động ở trong tâm thức của họ là vận hành thường xuyên và mãnh liệt, khiến niềm tin tưởng của họ đối với mọi người bị xói mòn.
Có đôi khi ta không ước mơ làm giàu hay ước mơ nắm quyền lực, nhưng lại ước mơ mình sẽ là người đẹp hay ít ra mình được sống với người đẹp.
Ước mơ mình sẽ là người đẹp và được sống với người đẹp, đó là những ước mơ chung của tất cả chúng ta. Nhưng, có những phương pháp nào giúp ta đạt được những ước mơ ấy? Biến ước mơ trở thành hiện thực chẳng đơn giản chút nào.
Có những khi ta chỉ đẹp thể xác, nhưng không đẹp tâm hồn, hoặc có khi ta chỉ đẹp tâm hồn, nhưng không đẹp thể xác, hoặc có khi ta không đẹp thể xác mà cũng không đẹp luôn cả tâm hồn và có những khi ta vừa đẹp thể xác và đẹp luôn cả tâm hồn.
Ta muốn đẹp thể xác, các Thẩm mỹ viện có thể giúp được cho ta, nhưng ta muốn đẹp tâm hồn, thì không có bất cứ Thẩm mỹ viện nào có thể giúp ta nổi. Ta muốn có một tâm hồn đẹp, thì tâm hồn ta phải có đầy đủ bốn chất liệu Từ, Bi, Hỷ, Xả.
Ta có lòng Từ là ta biết chăm sóc nỗi đau của mình và người khác, khiến cho những nỗi đau ấy không loan lỗ ra trên mặt ý thức, cũng như trên những biểu hiện thực tế của thân và ngữ.
Ta có lòng Bi là ta biết làm giảm và triệt tiêu khổ đau của ta và người, không phải chỉ ở mặt hiện tượng mà ở mặt bản chất; triệt tiêu không phải chỉ mặt biểu hiện của ý thức mà ở mặt tích lũy của tâm thức.
Ta có lòng Hỷ là tâm ta không có những hạt giống khoe khoan những gì tốt đẹp của mình và tật đố hay ganh tỵ đối với những gì tốt đẹp của người. Ta biết khắc phục những gì thấp kém nơi ta và tùy thuận với những gì tốt đẹp của người.
Ta có lòng Xả là ta có hành động để giúp người, nhưng tâm không hề thủ lợi, không hề khởi lên những ý niệm về cái tôi và cái của tôi.
Bốn chất liệu Từ, Bi, Hỷ, Xả nầy sẽ tạo nên một tâm hồn và đời sống cao đẹp cho ta, không phải chỉ khi ta thức mà cả khi ta ngủ, không phải chỉ trước mặt mọi người mà cả sau lưng mọi người, không phải chỉ nơi nầy mà cả nơi kia, không phải chỉ đời nầy mà cả đời khác nữa.
Như vậy, Từ, Bi, Hỷ, Xả là chất liệu tạo nên cái đẹp cho ta từ nội dung đến hình thức, từ thân thể đến tâm hồn. Cái đẹp ấy, chính là cái đẹp của chân thiện và chân mỹ.
Ta chỉ ước mơ mà không có phương pháp thực hiện, thì những ước mơ của ta chỉ là hão huyền. Hạnh phúc đến với ta chỉ là những kết quả của ước mơ. Kết quả ấy chỉ xẩy ra cho ta khi nào ta có một tác nhân và tác duyên lành mạnh. Tác nhân lành mạnh là tâm cao thượng và trong sáng nơi ta; tác duyên lành mạnh là thầy ta, là những thiện hữu tri thức của ta đã tác thành và hỗ trợ cho ta khiến cho tâm từ bi, tâm hỷ xả nơi ta càng lúc càng phát triển lớn mạnh làm dẫn sinh hoa trái của hạnh phúc.
Hoa trái hạnh phúc đích thực chỉ có mặt, khi tâm ta đã có đầy đủ chất liệu của khoan dung và độ lượng hay trí tuệ và từ bi.
Thích Thái Hòa (Theo Hoằng Pháp)
Cảm ơn bạn L.

Wednesday, March 4, 2009

hào quang chùa linh phước

Trưa 16-2 , hàng trăm người dân và du khách đã đổ về khu vực Trại Mát ở phường 11 – Đà Lạt để xem hiện tượng lạ được cho là “vầng hào quang “mới xuất hiện trên đỉnh tháp chuông chùa Linh Phước làm huyên náo cả khu vực vốn rất yên ắng.
Thượng tọa Thích Tâm Vị , trụ trì chùa Linh Phước cho biết khoảng hơn 8 giờ sáng đến đúng ngọ (12 giờ) người dân địa phương và các tu sĩ nhìn thấy một vầng sáng khác thường với nhiều màu sắc đẹp, tỏa rộng khoảng 50m ở phía trên đỉnh tháp chuông chùa (cao khoảng hơn 20m) nên nhiều người gọi là “hào quang".
Ông Đỗ Hữu Đạt, Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân phường 11 xác nhận tuy đây chỉ là một hiện tượng tự nhiên nhưng xuất hiện lần đầu tiên tại địa phương nên đã thu hút sự chú ý của người dân và du khách từ khắp nơi đến xem và chụp hình bằng máy ảnh, điện thoại… từ sáng đến trưa. Nhiều người đến muộn thì ”thỉnh“ tấm hình do các tu sĩ chụp được từ điện thoại hoặc của các thợ chụp hình.
(tin lượm về từ email và báo điện tử)

Tuesday, March 3, 2009

3.3

...cuối cùng thì còn gì vĩnh cửu?
chúng ta gửi những giấc mơ về nhau vào thời gian dằng dặc dẫu không bao giờ chạm vào những giấc mơ không bao giờ đọc những giấc mơ không bao giờ đêm những giấc mơ.
nhưng vẫn có niềm tin mãnh liệt về sự quay của chiếc lá trong chiều sự sáng của rong rêu sự mềm của đường cong đường Nguyễn Du liêu xiêu dáng chiếc phin cà phê nhỏ những giọt đen vào đắng những giọt chậm vào nhanh những đại dương vào mắt em một sáng trời trong như sắp bão.
...chúng ta vĩnh cửu trong nhau. không thù hận, không ti tiện nhỏ nhen, không ganh ghét tị hiềm. trong veo tình yêu lấp đầy sóng biển. em lặng lẽ yêu anh, lặng lẽ hy sinh, lặng lẽ những buổi chiều, lặng lẽ những ban mai, lặng lẽ những đêm dài... mắt thăm thẳm như sông mùa cạn nước.
kìa, dã quỳ.
chiều loang như nước mắt...
(trích Lời Vĩnh Cửu, nhà thơ Văn Công Hùng)