Mấy mùa mưa trước lận, trong lúc chat với người-bây-giờ-làm-lớn kia, mình nói thôi phải stop ở đây vì trời sắp mưa và mình phải chuẩn bị đi đón mưa cái đã. Nghe lãng mạn chết được. Chắc trong đầu lại tưởng tượng mình cầm nón lá ra hè đứng đưa tay ra hứng những giọt mưa đầu tiên đang rớt lộp độp, đâu ngờ hình ảnh thực tế là quần xắn cao, áo mưa lụp xụp ra hè bỏ xô dưới cái máng xối rồi đem nước ra đổ bên hè, vì qua nửa trận mưa thôi, thềm nhà sau sẽ ngập nước, và qua vài ngày sau thôi, nhà sau sẽ um lên mùi mốc meo, ẩm mục khó chịu. Giờ không phải đi 'đón mưa' nữa mà ngồi bó gối nhìn gió giật thốc cây chanh cây bưởi sau nhà.
Bão tới đã ba ngày nay. Mai là đầu xuân, không biết trời có kip đuổi bão mà hửng cười.
Mình nói với Nga mình thích ngày mùa xuân vầy. Ngày dài không vội vã. Vẫn chừng đó việc mà sao mỗi lúc thấy trời sâp tối, cứ phải lật đật hối hả.
Trời sáng vầy mà không lạnh, ăn cơm xong có thể đi vòng vòng quanh xóm, hay ra tiệm kem. Và thêm một điều không tránh khỏi: mặt mũi sẽ sưng vù vì phấn hoa và cỏ dại.
Thấy cặp này cute cute đang đi dạo dưới Seaport Village nè. :)





