Friday, October 17, 2008

đoản khúc từ giấc mơ a

Nó giằng tay ông, lao ra khỏi đám đông rồi đứng sựng lại nhìn chị. Trong khoảnh khắc, tim chị như ngừng đập. Người chị tê cứng, ngúc ngắc hoài cũng không thoát ra khỏi cái gọng kìm của bóng tối. Rồi nỗi đau xé toạt từ lồng ngực, tràn lên mi mắt, chị hụp đi, chơi vơi.

Giữa rừng người đang di chuyển ngược xuôi, nó đứng đó. Bộ đồ xô trắng xộc xệch làm cho dáng nó đơn côi đến cùng cực. Cả ông và chị đều điếng người, sợ nó buột miệng gọi tên chị. Chị nhìn nó chờ đợi. Một giây. Hai giây. Nước mắt vẫn thánh thót rơi trên gương mặt ngơ ngác của nó. Rồi nó gật đầu, buồn bã chìa tay ra cho ông nắm. Chị nhìn ông van lơn, nấc nghẹn không thành tiếng, “Cha bảo bọc nó giùm tụi con, dẫn nó đi thiệt xa. Hồi thái lai, tụi con tìm cha. Cha đi đi. Cha…đi…đi…i...i...”

No comments: