Monday, May 14, 2007

khó chịu

Có lúc, tôi nhìn ngày trôi qua, xám xịt. Chẳng phải cái thứ xám xịt của chu kỳ mỗi tháng đâu, chỉ tại tôi mẫn cảm với những chuyện loanh quoanh, lẩn quẩn của đời thường. Nếu một ngày, thức dậy, tôi có thể chọn màu kính như chọn màu quần áo của mình và màu kính đó ảnh hưởng tới tâm tính của tôi trong ngày, hẳn tôi sẽ chọn những gam màu nhẹ nhàng, tinh khiết như màu xanh lơ, màu hồng phấn, màu vàng của nắng, và cả màu tím nhạt. Tiếc thay. Vì có những ngày xám. Nói cho cùng thì tôi cũng là “thợ vẽ bất đắc dĩ” mà.wink
Tôi khó chịu trước những cuộc đối thoại, cách ứng xử của mọi người như mụ đàn bà trong thời kỳ thai nghén. Sao mà hời hợt, giả dối. Tôi ghét những buổi sáng mở email, thấy những đoạn hồi âm ngắn ngủi “vẫn khỏe, you sao? công việc vẫn thường?” và chấm hết, chờ đến lúc tôi gởi cái email kể tiếp, của những đứa bạn như một hình thức gợi nhớ rằng tôi vẫn hiện hữu trong cuộc sống này, chỉ không xuất hiện thường xuyên trong đời sống của họ thôi. Tôi “dị ứng” với hàng loạt cái email bảo tôi “12 inches ain’t too bad” (like I need it) hay “Live well- Laugh often- Love much”, hay tôi phải gởi chuyền cái email này tới X người trong vòng Y giờ để được may mắn (?) Tôi khó chịu với giọng cười hơ hớ của ông làm ở phòng ngay cầu thang đang lấy lòng con nhỏ đối diện cubicle vì hôm thứ sáu, ông lỡ nói xấu nó với bà chủ; tiếng cô thư ký mới lấy chồng léo nhéo xin lỗi vì hôm nọ khi tôi đưa tay sờ cái bụng lùm lùm của cô định chúc mừng, cô bảo vừa ăn phải quả dưa to đùng đấy thôi. Tôi “cảm kích” tiếng ai đó khen tóc tôi đẹp mà không biết rằng lúc sáng tôi đã xuýt nữa cầm cái kéo cắt béng đi mớ tóc vô trật tự, lòa xòa không có chút nào là thẩm mỹ. Tôi đâm giận lây cái câu “I Love You” mà anh nói khi kết thúc những cuộc điện thoại lúc 11 giờ 45 phút mỗi ngày như một điệp khúc cần thiết mà mỗi lúc tôi vội cúp điện thoại, anh gọi lại liền hỏi sao em quên?
Tới đây thì cái computer tôi re-boot hơn 40 phút trước cũng vừa trỗi cái khúc nhạc, “nà ná na” quen thuộc- lý do chính đáng để bực mình đây. Cũng không sao, vì tôi chợt nhớ đến cái mông bé tẹo của Jasmine lắc qua lắc lại như điên khi nó múa hula cho ông bà nội ngoại coi. Muốn cắn quá chừng! (cắn má (cheek) của nó đó) lol

No comments: