Tuesday, March 16, 2010

tản mạn chân gà

Hai cha con ngồi gặm chân gà, ba giả bộ nhăn mặt la làng: trời ơi, con ăn hết phần của ba rồi!
Con vẫn tì hai tay lên bàn, vừa mút chân gà chùn chụt, vừa nhướng mắt lên hỏi: (thông dịch) ai? ai lên vòng tay nói thưa Ôn cho con chân gà? ai nhắc mẹ đem về nhà? ai hả?
Còn đây là tản mạn chân gà của Ôn:
Thôi, bây giờ trở lại chuyện chân gà, thực tế hơn, là để... nhâm nhi.
Hồi đó, ăn chân gà là phải ăn cả cặp. Ăn một cái thì tay sẽ run !.Không biết có đúng vậy không sao nghe mơ hồ quá!. Ăn chân mà tay run ! Nếu như chỉ ăn một cái cánh (gà) thì sao !. Chắc là ( không phải tay, mà) chân run !.
Lại nhắc tới mấy tay thường ngồi lai rai ba sợi thì thích đầu-cổ-cánh (không thấy nhắc chân).
Rồi lại nghe có câu truyền tụng : nhất phao câu, nhì cổ cánh ( cũng không nghe nhắc tới chân mà lại bỏ mất cái đầu!)
Qua tới vùng đất mới này thì cái chân hoàn toàn mất dấu (đã đành) lây lan tới cả cái đầu !. Họa hoằn lắm mới thấy cái cổ (nhưng đã tuốt hết da) bọc trong dĩa bày bán lưa thưa. Chân mất, đầu lìa, cổ tuốt chỉ còn lại cái cánh là đắc địa hoạnh phát hoạnh tài ở vùng đất mới. Đi đâu cũng gặp, tới đâu cũng thấy.
Vậy thì cái chân (gà) còn đâu nữa ở đây mà ôn tản mạn chân gà !
Nói ra thì dài dòng chuyện di tản rồi tới chuyện di dân.
Ôn chỉ ngắn gọn là cái chân gà nay đã thấy được bày bán đầy dẫy trong những siêu thị Á Đông. Là một món ăn ngon trong những món ngon ở những nhà hàng “tỉm sấm” của người Tàu.
Nó cũng đang bắt đầu nở da, bung gân trong nồi mà ôn đang canh chừng ngọn lửa (gaz) riu riu cho kịp thời mềm, kịp thời thắm thía gia vị để con thưởng thức tài nấu nướng của ôn về món chân gà mà con rất thích.
Vì gọi là cái chân nên nó phải đi, đi theo lũ lượt người di dân Á Châu để tìm lại chỗ đứng. Để không hề mất dấu mà còn đắc địa hoạnh tài hoạnh phát, gần bằng ngang, cái cánh gà.
Con vốn sinh ra và rồi lớn lên trên vùng đất mới mà sao lại ưng thích cái món ăn xưa cũ của quê mình !.Ôn biết, có quá nhiều người bằng tuổi con hay lớn nhiều tuổi hơn con, nhìn thấy món chân gà đã lắc đầu le lưỡi, nói chi tới chuyện cầm nắm nhâm nhi say mê tới hai, ba dĩa, như con. Nói đâu xa, cậu Đào với dì Út của con đó, chớ hề mà đụng tới ! Mẹ con thì cũng có tham gia trong hội gặm chân gà của đại gia đình mình nhưng không nhiệt tình như con.
Hồi đó, bằng tuổi con rồi lớn lên, ôn cũng thích gặm chân gà. Có điều, chỉ là cặp chân gà luộc. Chỉ là một cặp chân thôi, không có nhiều !
Nay tới đời con thì sung túc hơn, dư thừa hơn. Món chân gà không chỉ đơn thuần là luộc chín mà có thêm gia vị, chưng nấu công phu nhiều cặp ( không phải duy nhất một cặp) chân gà mập ú no tròn ( đâu có phải gầy guộc da xương) để cho con có món ngon mà tận hưởng.
Vậy là Ôn với con tâm đắc cái món gặm chân gà !
Đã coi như là người tâm đắc thì ôn phải trọn tình cho xứng.
Món chân gà này ôn đã dày công nghiên cứu sách vở, ra công thực hiện nhiều lần tới nỗi bỏng cả da, tê cả lưỡi. Cuối cùng, đã thành công.
Dịp cuối tuần, cả mấy gia đình tụ họp đông đủ, ôn có dành riêng cho con món chân gà. Mắt con sáng rỡ, miệng con cười vui, tay con (không run nghe) cầm cái chân gà, gặm rất ngon lành...
Ngon lắm hay sao mà chúm miệng mút tới từng miếng xương nhỏ. Chắc là gia vị đã thấm đậm rồi đó !
Có món chân gà được mọi người trong nhà công nhận đã thành công không thua nhà hàng rồi thì con đừng có mè nheo mẹ dẫn ra nhà hàng làm chi cho tốn hao. Cứ tới đây .
Tới đây, hai ôn cháu mình tâm đắc, gặm...
Chiều nay, bà Ngoại đưa một dĩa chân gà ú nụ ( do tự tay ông nấu, tay bà chỉ đưa thôi) cho mẹ Kuno, dặn dò khi muốn ăn phải hấp lại, đừng đun nóng microway.
Ra cửa, Kuno ôm hôn ôn, rồi quay qua hỏi mẹ :” Có chân gà không?”.
Ôn nghe ra, thấm ý, bỗng bật cười Kiều Phong. Tâm đắc. Ha ha ha. Thiệt là tâm đắc!.

Do từ câu hỏi mẹ mà ôn ngẫu hứng!
Đêm khuya, ngồi viết một mạch tản mạn chân gà....

6 comments:

BeBo said...

Hay quá, tản mạn chân gà của Ôn hay quá Quyên ơi!

Hy said...

Nghe nói thèm quá, Ôn của Nì có định truyền "bí quyết chân gà" lại cho ai khôn :-)?

quyen said...

Mẹ BeBo, cảm ơn chị.

quyen said...

Hy, suỵt, Ôn mà truyền lại thì mình phải nấu dài dài. Cứ để một mình Ôn biết, mình vòi vĩnh ăn ké chớ. :)

K.C.Q said...

Hhahaha ddo.c tha^'y O^n he^` vui qua'. Con da^u nha` Ba` dda(.t co.c 1 no^`i truo+'c ddo' nha :)

quyen said...

Được rồi, hôm nào xuống, Ôn đãi chân gà ăn run tay luôn. :)