Tuesday, November 17, 2009

cội rễ

Lần đầu chuyển chổ ở, chỉ mang cái vali băng qua đường là tới chổ ở mới- nhà chồng.
Hai tháng sau, xách bốn cái vali cộng với bộ giường cưới xuống cuối đường ở trọ.
Một năm sau đó, mướn cái xe loại nhỏ nhất nhét khín vô cũng chỉ hơn được nữa cái xe. Về nhà!
Non chín năm sau. Dẫn con an cư nhà khác.
Không ngờ dọn nhà lại có nhiều phen cay mi mắt đến vậy. Cũng đúng thôi, vì muôn sự bắt đầu từ ngôi nhà này. Gặp gỡ, quen biết, hỏi, cưới, sinh ly tử biệt nhiều phen, qua nhiều thế hệ. Bao phen xóa đi làm lại để rồi cuối cùng vẫn chép miệng bảo mình là kẻ may mắn nhất trong đời. Giơ hai tay ra đều có đủ hết. Đủ mọi thứ trong đời.
Dọn nhà nè! Có những thứ, đã quên mất một thời nó hiện hữu trong nhà, trong đời mình thế nào.
Như đôi giày nhung đỏ kiểu Tàu của con gái. Đôi giày con mang lúc tập đi, mòn lủng luôn cả ngón chân. Vứt đồ con đã bao nhiêu lần vẫn không nỡ vứt nó đi nên nhét vào góc tủ. Tính ra con mang đôi giày này, chập chững đi mà té bao nhiêu lần nhỉ? Mẹ xót lòng bao nhiêu lần?
Cái áo xanh nhỏ xíu của con trai ngày con mới ở bệnh viện về, bà ngoại hay mặc để tránh cái núm rún. Giờ đo lại nó chỉ nhỏ bằng bàn tay của mình xòe ra thôi. Áp cái áo vô mặt, nghe mùi cũ, mùi con, mùi sữa còn ngai ngái. Không biết là trí tưởng tượng của mẹ hay là thời gian cũng giống như mẹ, không nỡ lấy đi những gì đáng yêu ngày cũ?
Cái nắp của cái máy xay thịt đã trở màu thời gian vàng khè. Những năm đầu qua đây, ba mẹ nhặt nhạnh mua garage sale đem về. Giờ cái thân máy không biết nơi nào, chỉ còn cái nắp nằm lăn lóc trong góc tủ, với hoài không tới phải lấy cán chổi khèo ra.
Bộ đồ võ của Tư Đào nhét trên la phong. Hồi đó cất đi tự nhủ mai này con trai lớn, sẽ cho nó đi học võ, sẽ bận bộ đồ này. Vậy mà khi con đi học võ, lại quên béng đi mình đã để dành những thứ này cho con.
Nhét sâu dưới học đựng vớ là cái que thử xác định sự hiện hữu của con gái. Mớ tóc tơ của con trai nằm lộn trong đống thư từ, receipts.
Giờ đây nhà cửa mênh mông bề bộn những thùng là thùng. Thứ đem đi, thứ bỏ lại, thứ đem đi cho, thứ vứt rác. Xếp qua xếp lại, đong đo ví như mình đem ngày sống của mình ra xếp lại. Ngày cũ, ngày mới. Nhà cũ, nhà mới. Mình cũ, mình mới. Rốt cuộc chỉ là một thôi. Cái một này mình gọi là cội rễ.
Mình vươn ra từ cội rễ nên bà con, bạn bè cũ mới muốn tìm mình, cứ quành lại chốn cũ.
Cội rễ mình ở đó!

Sunday, November 15, 2009

chắc chắn

Sáng sớm đứng lặt rau, cắt hẹ trong bếp. Nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện ngắn của ba má anh. Lúc đài có đoạn nhạc yêu cầu bài gì lầm lỡ, lỡ lầm.
-Bà có lầm tui hông?
-Hông. Tui ếch- xác- lì. Hông lầm.
Anh Hai năm nay bốn hai tuổi. Tính ra chắc cũng hơn bốn mươi ba năm má ếch- xác- lì không lầm.

Wednesday, November 11, 2009

empty

ừ hử....

ying-yang

'... having eyes, but not seeing beauty; having ears, but not hearing music; having minds, but not perceiving truth; having hearts that are never moved and therefore never set on fire...'
(Totto-chan-Tetsuko Kuroyanagi)
Đọc khúc này cho con tối qua, thấy hay chết được!

Friday, November 6, 2009

te te chuyện Nì

Năm nay Nì tham gia vào đội đồng ca của trường. Điều này hơi ngạc nhiên vì ở nhà chả bao giờ nghe Nì hát hò gì cả. Chỉ những lúc Nì ngồi chơi một mình hay với em hay ư ử trong miệng nhưng không bao giờ hát ra thành tiếng. Hôm nọ, ba thấy Nì đem cây sáo (?) này ra ngồi chùi cọ. Ba biểu Nì thổi cho ba nghe, Nì hùng hồn đưa lên miệng thổi, toe toe toe, ba cái rồi lại chùi tiếp. Ba hỏi bao nhiêu đó thôi hả? Khổ thân cho phụ huynh cứ tưởng con là thần đồng, line của Nì trong dàn nhạc chỉ có chừng đó, khi nào cô ra hiệu mới đưa lên miệng toe toe toe ba cái là xong chứ học hành luyện tập bao giờ mà phụ huynh tưởng con có thể "phát" ra cả bài?
Tối qua, đội đồng ca của trường Nì đi hát ở SRH mừng ngày lễ Cựu chiến binh. Dễ thương như mấy con cún. Mẹ cập rập chạy đi đón hai anh em, về nhà tắm rửa thay đồ, cứ nhớ mang máng là cô dặn mặc áo đồng phục của trường và quần màu biege hay khaki. Lục tung cả tủ đồ để tìm cho được cái quần khaki, tới nơi toàn thấy jeans và quần đen, hóa ra mẹ muốn Nì nổi bật. :)
Hôm kia ý tá ở trường gởi giấy này về. Mẹ đọc xong mà lặng đi một chút.
Mẹ ráng giữ lắm vì biết đeo kính cồng kềnh khó chịu và bất tiện biết chừng nào. Mắt con to tròn, lông mi dài mà cong đến vậy. Hà cớ gì phải đeo cái đít chai cả đời như mẹ?

Wednesday, November 4, 2009

:)

tính ra thì hôm nay nó bước sang phần thứ hai của đời người (nếu tính trăm năm là một đời người) mà vẫn cứ gọi nó là thằng ku... :)

Tuesday, November 3, 2009

mà sao...

gởi nhỏ
chẳng phải tại mùa thu
mà sao lá mãi miết bay về cội
ngày trầm
không đơn côi mà thăm thẳm nắng dắt vàng con phố
có ai rao bán nỗi buồn
kèm luôn đa đoan của ngày dài in dấu giày trầm tích
vịn vào vai nhau đi
thêm bước nữa
để ngày khơi dài tĩnh mịch
lếnh xếnh chân đưa
nhoẻn miệng cười xòa trước ngày xanh mà sao nắng hắt vàng nỗi nhớ
quàng qua cơn mơ dài hóa thạch
khắc khoải mang mang
ngoảnh mặt mà lòng cứ quanh về chốn cũ
rũ lòng bậu ơi
cười xòa…
ngày xanh nắng vẫn hắt vàng nỗi nhớ…