Chuyện cũng chả có gì nói tới khi bị hải quan giữ lại đến hơn một tiếng đồng hồ, hỏi han, thuyết giảng, và cả dọa nạt. Họ lôi hết hai cái va li đồ của người ta gởi ra bàn, hỏi có phải vợ chồng nhà này đi buôn không? Buôn bán gì chú, đồ người ta gởi. Chỉ mấy gói đồ bọc kín, hỏi cái này là cái gì, ai mà biết, người gởi đã dán kín, chả nhẽ mở ra coi. Lại thuyết giảng. Mệt mỏi quá, ức quá nên bảo ông hải quan, chú có đốt, có giữ hàng, có vứt rác thì vứt đi, tới bây giờ tui mệt quá rồi, chỉ muốn về nhà rồi đứng khóc tồ tồ giữa sân bay.
Ai bảo nước mắt đàn bà không lợi hại, quê thì quê thiệt chớ mà được thả cho đi liền vì lần đầu vi phạm! Vậy đó mà Nì cũng sợ xanh mặt, đi ra khỏi cửa cứ gặng hỏi mẹ tại sao chú giữ mình lại, tại sao chú biểu mình qua chổ khác thay vì đi chung đường với những hành khách khác, tại sao chú lôi hết đồ của mình ra bàn? Vậy thì lần sau cho không đi travel đường dài đâu, con mệt rồi.
Ừ, mẹ cũng mệt!