Friday, August 29, 2008

đã về...

28 tiếng ngồi vật vạ trên máy bay, ở phi trường, từ Tân Sơn Nhất tới Incheon, Đại Hàn, rồi Nhật, rồi LAX. Khi về đi máy bay cũ nên chả có màn hình cá nhân, phải coi màn hình lớn, ai cũng mệt mỏi tới rã người. Giờ mà nhắc tới bibimbap hay đồ ăn Đại Hàn sao thấy sợ rợn người.
Chuyện cũng chả có gì nói tới khi bị hải quan giữ lại đến hơn một tiếng đồng hồ, hỏi han, thuyết giảng, và cả dọa nạt. Họ lôi hết hai cái va li đồ của người ta gởi ra bàn, hỏi có phải vợ chồng nhà này đi buôn không? Buôn bán gì chú, đồ người ta gởi. Chỉ mấy gói đồ bọc kín, hỏi cái này là cái gì, ai mà biết, người gởi đã dán kín, chả nhẽ mở ra coi. Lại thuyết giảng. Mệt mỏi quá, ức quá nên bảo ông hải quan, chú có đốt, có giữ hàng, có vứt rác thì vứt đi, tới bây giờ tui mệt quá rồi, chỉ muốn về nhà rồi đứng khóc tồ tồ giữa sân bay. redface
Ai bảo nước mắt đàn bà không lợi hại, quê thì quê thiệt chớ mà được thả cho đi liền vì lần đầu vi phạm! Vậy đó mà Nì cũng sợ xanh mặt, đi ra khỏi cửa cứ gặng hỏi mẹ tại sao chú giữ mình lại, tại sao chú biểu mình qua chổ khác thay vì đi chung đường với những hành khách khác, tại sao chú lôi hết đồ của mình ra bàn? Vậy thì lần sau cho không đi travel đường dài đâu, con mệt rồi.
Ừ, mẹ cũng mệt!

Thursday, August 28, 2008

tạm biệt!

Ngày 21.
Sáng ra đi ăn sáng ở quán Cõi Riêng với anh họ. Từ lúc về lại Sài gòn, được đi ăn liên miên. Tối qua lại nhà chồng của L. cho bà nội của Kh. coi mặt cháu dâu, được đãi cà ri gà :-)
Gọi điện cho bà bảo con không về ăn cơm trưa, bà bảo thế thì chết bà con ơi, bà ôm đống đồ ăn này tới cả tháng cũng chưa hết. Chẳng nỡ để bà năn nỉ hoài nên đón taxi về với bà, bỏ lỡ chầu bún bò Huế của chị Hạnh.
Bà đây- chiến sĩ lão thành, răng bây giờ rụng còn một cái trên, chìa xuống đâm hàm dưới, vẫn còn bị vướng vào những tranh giành hơn thiệt của người đời. Có đứa nào lớn mà ít nhiều không nhờ tay bà? Hỏi giờ có ai còn nhớ không nhỉ? Tối qua tự nhiên cô nhỏ sốt li bì. Nì bị con ruồi gì cắn mà sưng vù, nhức nhối nhiều lắm lận. Tất cả dồn tới ngày cuối. Chạy long nhong!
Chạy ra chợ mua thêm cái giỏ để dồn đồ của chị Hai gởi cho má. Lúc về đi có 3 vali, đi thì lên tới 7 cái, toàn là của người khác gởi. Vừa đóng cái khóa cuối cùng thì bé Ti ào vô, có quyển "như chẳng hề quen" cho chị rồi nè chị ơi. Tội nghiệp, lặn lội đi hết hiệu sách này tới hiệu sách khác tìm cho đủ sách chị yêu cầu, rồi còn chạy ngược chạy xuôi lấy sách cho chị. Nếu bé Ti không nhắc chị về chưa uống nước mía rồi tất tả đi mua thì chắc cũng quên cái màn nước mía siêu sạch của L. giới thiệu quách rồi.
Lày quày rồi cũng tới giờ bay, đi ăn với anh chị họ xong là chuẩn bị lên đường. Vậy mà bà cũng lặn lội ra phi trường, chắc sợ đi buổi tối, chả ai đưa nên cháu tủi.
Gởi hành lý xong rồi, chờ năm phút thấy không ai gọi tên chắc mẳm là đã đầu xuôi đuôi lọt. Bịn rịn chia tay người nhà xong, vô tới hải quan thì lạc đâu mất tờ khai hải quan của J. Chắc chê tiền ít nên bị hành tỏi hơi nhiều. Nói nặng nhẹ đủ điều rồi cuối cùng cũng lòi ra tờ khai để khai lại. Lật đật điền tên vào, tên con không điền, điền tên cha. Vậy là bị la thêm một thôi một hồi. Cuối cùng rồi cũng cho đi, 5 phút nữa là máy bay khởi hành. Anh họ gọi hỏi mọi chuyện có xuôn xẻ không, tắc phone xong là bao nhiêu buồn, bực, ấm ức được dịp trào ra, ôm con ngồi khóc luôn một dòng sông. redface

Wednesday, August 27, 2008

bếp ăn

Ngày 20.
Những bếp ăn này, thường nằm gần các bệnh viện. Bếp ăn chùa Bảo Vân nằm gần bệnh viện ung bứu và nhân dân Gia Định.
Một lần nấu mấy ngàn xuất cơm nên những lò nấu cơm giống như thế này.
Bảng phân phối cơm cho các nơi của chùa.
Cô Yến, sư cô và các hội viên thiện nguyện.
Vào thăm nhằm giờ phát cơm...
Bệnh nhân của trung tâm ung bứu.
Bà có lấy đường không?

Tuesday, August 26, 2008

về lại Sài gòn

Ngày 19.
Rời Đà Lạt sáng nay. Ráng thu gom lại những hình ảnh cuối cùng của góc phố thân yêu qua cửa kính xe. Tối hôm qua, nhà xe gọi lại bảo không đi được, phải tìm cho được chiếc xe khác thế chổ. Anh tài xế là người Đà lạt chính thống, nói năng nhỏ nhẹ, lịch sự vừa phải.
Ở Việt nam, ai cũng là Ninja, ngay cả ở Đà Lạt mát mẻ. Da trắng được tôn vinh trong khi mình cứ đi phơi cho da dòn.
Trên đường về, dù đã được báo trước nhưng xe vẫn bị bắn tốc độ, ngốn luôn gần hết số tiền công anh tài xế ngày hôm đó, đã vậy còn bị phạt treo bằng luôn một tháng. Quá nửa đường về tới Sài gòn, đứa nào cũng ngồi tiu ngỉu, không nói cười gì nữa.
Đến hôm nay, ai cũng đã thấm mệt. Nì đòi về real home của mình.
Tối, bé Ti qua chở hai mẹ con đi ra tiệm sách (lại sách). J. ngồi ở giữa, che chắn bởi dì Ti và mẹ, ngủ một giấc ngon lành, tới nơi giật mình dậy còn nói, "Con đâu có biết là mình ngồi xe máy cũng ngủ được vậy đâu!" Chị em lâu ngày gặp lại mà chả có giờ hàn huyên. Lại phải trao đổi với nhau bằng chit chat với email, chán không?

Monday, August 25, 2008

thăm Nội

Ngày 18.
Tối qua vợ chồng Q` chở về khách sạn đi ngang nhà cũ. Nếu không nhìn trước chắc sáng nay đã đi vuột mất rồi.
Ghé thẳng lên mộ. Mộ Nội, Ngoại đều quay quần gần nhau nên tìm ra không khó. Mộ này là mộ Nội, phía sau là mộ Ngoại. Hai bà sui gia nằm gần nhau, dễ mắng vốn con chị con tui.
Hai đứa lạy bàn thờ ở nhà Ôn Cố. Rồi đi bộ xuống ngã tư thăm Mệ. Mệ hỏi chứ bi chừ con đẻ xong, mập ra Mệ dòm không ra. Hai đứa vòi vĩnh được hai lon trà bí đao là taxi cũng vừa trờ tới. Vậy là thôi, tạm biệt số Bốn, tui đi à!
Về tới phố thì trời đổ mưa tầm tả cho đến tối. Ngồi trong quán ăn chờ mưa tạnh không được nên cả nhà bồng nhau đội mưa chạy về khách sạn, lại ôm mền nằm ngủ, mà có ngủ được đâu!

chợ đêm Đà lạt

Em làm dáng bên bờ hồ nè. Nằm chờ hoài mà mưa không chịu ngớt. Nhớ bánh bèo bà Hường tính bắt xe ôm chạy vô làm một dĩa thì chị Giác đem bánh nậm nóng ra cho ăn. Tối, nhờ ba Nì xuống chợ đêm mua giùm ly sữa đậu nành nóng với hai cái bánh tiêu. Đi một chập thì thấy mang về mười mấy cái trứng vịt lộn, cộng thêm hai tô phở gà nóng hổi. Cả nhà bu vô thâu thập, trời lạnh, ăn đồ nóng mới thấy lâm ly. :-)
Bên kia là Thủy Tạ. Về Đà lạt rồi, tự nhiên phát hiện ra câu nào mẹ Nì nói cũng bắt đầu bằng, "Ngày đó, mẹ cũng..." Con coi tivi có phim Na tra, Tây Du Ký, Đô Rê Mon, Hãy đợi đấy!..., mẹ nói ngày nhỏ mẹ cũng thích coi mấy phim, đọc truyện này lắm. Hai đứa tròn mắt nhìn như là mẹ tồn tại đâu như từ thế kỷ trước vậy.
Dắt về nhà cũ, nói nhà này ngày nhỏ mẹ ở, khoảng sân này ngày trước mẹ chơi rải chuyền, trường này ngày xưa mẹ đi học, cái bậc thang ở chợ này, hồi nhỏ mẹ theo bà cố đi chợ, leo hoài không thấy tới. Vậy đó, góc nào, chổ nào cũng gợi nhớ lại ngày cũ, mà ngày cũ dù có gì đi nữa cũng đẹp. Loay hoay đào đất trước cái am trước nhà. Ba Nì hỏi đào gì? có gì đâu, tranh thủ lấy nắm đất, mai mốt có gì còn có miếng đất nhìn đỡ nhớ. Anh cười lắc đầu, trời, có người đi về vài bận đất chưa đòi được, mình mới về có mấy mươi phút đã nắm được đất trong tay.
Ngày mai rời Đà lạt rồi. Ngày về lần này, dường như tất cả đều vụn vỡ. Thấy mình cứ loay hoay hoài với chuyện Nội dù trong ký ức người ở đây, chuyện Nội đã lùi thật vào dĩ vãng rồi, điểm nóng bây giờ là giá nhà, giá đất, ai có, ai không, thực tế bao giờ cũng chiếm phần hơn cả. Đêm cuối ở phố núi, thấy Nội ngồi trước cửa phòng khách sạn, mỉm cười nhưng vẫn không nói gì.

Sunday, August 24, 2008

Đà Lạt

Ngày 17.
Chia tay Nha Trang sáng ngày 24 để về Đà Lạt. Từ trong thâm tâm, chỉ muốn cuộc hành trình dừng tại đây, không đi tiếp nữa. Lời hứa tám năm rồi, bây giờ có gì cũng phải về thực hiện. Nghĩ cho cùng, mình là hạn tép riu, chả bỏ công chài kéo nên cũng chả sao, xẹt đi xẹt về cho lòng nhẹ đi chút đỉnh.
Đường mới quanh co quặt quẹo, có khúc làm chưa xong, anh tài xế lo tranh thủ lái cho kịp giờ về trả xe nên lên tới đỉnh đèo là người ngầy ngật. Cũng may là hai đứa ăn sáng xong, leo lên xe là ngủ một mạch đến khi tới nơi. Vô tới khách sạn là cơn buồn ngủ ập tới. Chợt nhớ cái cảm giác năm xưa, khi còn là con gái mới lớn, trời lạnh cứ thích quấn mền nằm ngủ vật vờ. Sướng gì sướng lạ. Q` không gọi chắc cũng đã ngủ đến sáng. Dậy tắm rửa chạy về Thánh Mẫu. Q` hỏi cũng là 53, sao lại chạy về 53 này trước, chả biết trả lời sao. Còn gì để mà về? Nì tìm được em lâu ngày thất lạc nè, em này được bơ sữa kỹ càng nên thua Nì những một tuổi mà bự con hơn Nì nhiều lắm.
Chợ Đà lạt
Xa xa là nhà thờ Con Gà.
Dốc Lê Đại Hành này. Đồi Cao thắng. Miệng vẫn hay nói nhớ quê. Nhớ là nhớ tổng thể, nhớ núi, nhớ đồi, nhớ thông reo, nhớ những gì không làm tổn hại tới tâm tư của mình. Nói trắng ra, tôi không nhớ người Đà lạt. Rứt áo đi được rồi, tôi có lần thề không muốn nhìn lại những cái góc tối tăm, cùng khổ- nơi những khó khăn, nghèo nàn, cố chấp làm cho con người như bị bào mòn đi bởi những vòng xoay của cuộc sống. Có đến ngàn năm sau, vất vưởng tới quá nửa địa cầu, tôi vẫn nhớ Đà lạt đến mê muội, duy người Đà lạt chắc vẫn không làm tôi nhớ lâu đến vậy!

Saturday, August 23, 2008

tắm bùn

Ngày 16.
J. và chị Ly La ở chổ tắm bùn. Lúc gặp Ba ở Sài Gòn, Ba dặn đi dặn lại giá nào con về Nha Trang cũng phải đi tắm bùn. Trước khi lên máy bay, chú gọi nhắc về Nha Trang nhớ đi tắm bùn, còn nói thêm tao biểu mày đi mà tao cũng chưa thử nữa. Nghe tắm bùn chả biết đầu cua tai nheo thế nào tưởng ai cũng nhảy ùm vô cái ao đầy bùn, sao thấy rợn rợn. Tới hồi vô thấy họ làm từng cái hồ nhỏ rồi xả nước bùn loãng có pha herbal vào. Hai đứa ban đầu thấy sợ, sau thì khoái chí lắm, nằm hoài không chịu ra. Đi lần đầu không biết nên bỏ máy hình vô locker, không dám đem theo. Có cái anh kia đi chụp hình dạo, chụp cho nhà mình hai kiểu, hỏi chụp nữa không, em đưa tới tận khách sạn cho. Nghe nói đang ở nhà bà con, anh đứng lên phủi đít đi cái rẹt, chả quay lại đưa hình cũng chả nói lấy hình ở đâu. Việt kiều bị chê! hic hic.
Đúng 45 phút là họ "đuổi" ra, dội sạch bùn rồi qua hồ tắm khoáng. Tắm khoáng thì được tắm vô thời hạn. Ngồi trong nước nóng một hồi thì có nước mà tự bò ra chứ không thì đỏ như tôm luộc rồi người cứ bổi hổi bồi hồi, khó chịu. Có người còn té xỉu, phải bồng chạy đi cấp cứu. Về mà thấy người như nhẹ tới 10 ký. :-) Buổi ăn nem nướng tối đó sao mà ngon lạ kỳ!
Hẹn với gia đình anh Hoàng, chị Loan, anh Lữ ra Bốn Mùa. Thời gian eo hẹp, anh chị em chỉ gặp nhau mấy tiếng rồi lại chia tay, mỗi đứa một phương, hẹn lần sau gặp lại không phải đi thăm thú nhiều nơi, chắc ở riệt ở Nha Trang tắm biển cho đã.

Friday, August 22, 2008

VinPearl

Ngày 15.
Ăn sáng xong là khởi hành đi VinPearl. Từ lúc đến Việt nam tới giờ, cứ lôi hai đứa hết đi thăm họ hàng, đi thăm danh lam thắng cảnh với tâm trạng bất đắc dĩ thấy cũng tội nên dẫn qua đảo cho chơi luôn một ngày.
Nì đang ở trên cáp treo nhìn xuống biển.
Cưỡi cọp đi vòng vòng nè.
Trời nóng lên thì cả nhà vô nhà lạnh này, có đủ trò chơi mà không phải trả thêm một khoảng tiền nào cả, ngoài tiền vé mua bên kia biển.
Chơi đến trưa thì đi vòng xuống bến tắm biển. Nì này thiệt tình lắm, mỗi lúc đi tắm biển, từ Vũng Tàu, Lăng Cô, Nha Trang, giờ qua đến đảo vẫn đi lượm rác đưa cho mẹ. Còn cằn nhằn sao người ta xả rác xuống biển làm hại thiên nhiên, làm dơ biển. Mới đầu còn phì cười khen con giỏi, riết hồi nổi quạu biểu đi tắm đi, thấy rác thì quặt qua hướng khác mà bơi. Hình này Nì đang lượm rác vứt vô bờ cho mẹ đây.
Kịp coi xiếc khỉ. Thấy mấy con khỉ đạp xe đạp bị bổ chổng càng, rồi lồm cồm bò dậy, hai đứa cười lăn cười bò. Cười xong thấy tội vì mỗi lần ngã, mấy con khi cứ lấm la lấm lét nhìn người huấn luyện, chắc khi tập bị ăn đòn dữ lắm.
Ở trong viện hải dương. VinPearl rộng lớn nên cả nhà cứ tha thẩn đi hết cả ngày, ngay cả lúc nghỉ trưa, khi hàng quán đóng cửa nghỉ ngơi, khách đi thăm nằm vật vạ trên cỏ, trên băng ghế tranh thủ ngủ giấc trưa.
Lúc đi xe về, Nì kết "lựng" mình có một ngày vui quá, còn cám ơn ba mẹ nữa. Cảm động wá trời. Sau hai tuần ở đây, tiếng Việt hai đứa khá lên nhiều, nói còn ngọng nhưng hiểu và trả lời mau hơn so với lúc mới về.

Wednesday, August 20, 2008

nhà O

Ngày 14.
Ông Phú gọi Nì là Ca li. Cả ngày đi theo Nì hỏi có thích chơi búp bê không? Nì nổi giận quá, khóc đã rồi vô phòng ngồi khóc, than với mẹ, giận giận quá. Vậy chớ tới khi ông chở đi chơi, cũng ôm thắm thiết vầy nè. Về ở nhà ông bà, nhà rộng mà nóng quá, ba Nì mở cửa cho thoáng, nào ngờ đàn muỗi tưởng được mời vào chén thù chén tạc, bàn tay của cô nhỏ bị đốt tới gần hai chục mũi, sưng chù vù.
Phần muỗi, phần bọ chét từ em cún dễ thương này nè. Cả hai đứa thi nhau bồng em cún làm nó lừ đừ không đi nỗi. Biết là mười mấy năm qua rồi, mọi việc đều thay đổi, nhưng sáng sáng mẹ vẫn nằm chờ tiếng kẻng bên doanh trại bộ đội đánh leng keng, tiếng con gà trống Dượng nuôi trước vườn gáy inh ỏi, tiếng O quét sân xoèn xoẹt trước sân nhà. Một cõi bình yên giữa những bộn bề, tranh đua của cuộc sống.

Nha Trang

Ngày 13.
Chia tay Huế sớm nay. Đi xe ngược về Đà Nẵng để bay về Nha Trang. Gối chưa mỏi mà chân đã chồn. Sân bay dời ra tận Cam Ranh, đi taxi về Nha Trang, thấy đường xá, nhà cửa có khác đi những vẫn còn trật tự. Có lẽ dư âm của cuộc thi hoa hậu Hoàn Vũ vẫn còn .
Hình này là hình của Nì chụp từ trên máy bay, gần toàn cảnh vịnh Cam Ranh.

Tuesday, August 19, 2008

thăm Huế

Ngày 12.
Đại Nội Huế. Đi thăm được một cái lăng vua Minh Mạng là hai đứa thấm mệt chả chịu đi nữa. Hôm qua giờ cũng dám tin đại anh tài xế để hai đứa ngồi trong xe cho ba mẹ đi thăm thú lăng tẩm, cung điện.
Sợ mưa dầm nên từ sáng sớm đã bắt đầu đi, mưa ập tới khi vừa bước chân vô lăng Minh Mạng.
Cổng lăng vua Minh Mạng
Nì nè, xông xáo đi vô trước tiên. Tưởng gì, mót tiểu quá nên đi xăm xăm vô tìm chổ chứ giỏi gì đâu!
Lăng vua Tự Đức
Đại Nội đang được trùng tu.
Lăng vua Gia Long
Chùa Thiên Mụ
Đi thuyền trên sông Hương từ chùa Thiên Mụ về Đập Đá.
Cảnh sông Hương đứng trên chùa Thiên Mụ nhìn xuống. Thỏa mong ước mấy chục năm nay, ngày về thăm quê cha đất tổ. Như xa lạ, mà cũng như đã quen đâu lâu lắm rồi!

Monday, August 18, 2008

Mỹ Sơn

Ngày 11.
Ngủ một đêm ở Hội An, sáng sớm ra thăm Mỹ Sơn trước khi về Huế.
Chắc ngủ một đêm, tỉnh người nên Nì hăng hái đi trước dẫn đường. Chuyện cô nhỏ post sau kể lể dài dòng. Nói chung lại là lúc nào cũng đòi bồng trên tay, ngồi trên vai như vầy thôi.
Thành quách xưa điêu tàn như thế này. Anh Dũng cũng là một hướng dẫn viên du lịch nhưng khi từ Huế vào Đà Nẵng, chả biết vô tình hay cố ý mà nói để quên cái thẻ HDV ở nhà nên trên xe đi đến những điểm tham quan, anh tóm tắc những chổ nào cần tham quan, những điểm gì đặc biệt của nơi mình nên tới.
Nì đứng quan sát nhà gạch
Lối xếp gạch của người xưa thấy chắc chắn lắm, vậy nên thành quách mới tồn tại đến bây giờ để người đời chiêm ngưỡng.
Tấm cuối trước khi rời thánh địa.