Wednesday, October 29, 2008

mùa thiên di

mùa thiên di bay về phía nắng
d. về trời
có mỏi cánh giữa chặng đường dài mê mệt
rồi dõi mắt xuống trần, ngó nhân gian
đang lầm rầm khấn nguyện
thiên sứ đã về trời
d. về trời

một năm rồi d. nhỉ?
q. ước gì sáng mai gõ tên d. trên mạng
d. hiện ra đâu đó
facebook hay một forum nào q. chưa rõ
vẫn nói cười
rồi q. chờ đợi
sẽ có ngày d. chợt nhắc đến tên cha
đến sợi dây thâm tình mà mình vô tình lạc

trời trêu ngươi nên mùa thiên di bay về phía nắng
d. cũng bay về trời
để mùa đông biếng lười
không còn là nhịp cầu nối liền những gì đang vụn vỡ
ngủ yên, mùa đông
chim thiên di đã bay về phía nắng
thiên sứ đã về trời
ngủ yên,
d.
mùa đông
...
(hình từ net)

Monday, October 27, 2008

ganh tị

Tôi là người hay ganh tị!
Thật đấy! Nhìn bề ngoài xởi lởi là vậy, nhưng tôi luôn ganh tị với nó. Này nhé, tôi ganh tị bàn tay thuôn dài của nó. Những ngón tay thon thả, đốt tay không tròn lũm một cục như tôi. Khi nó ngồi lướt tay trên bàn phím, đôi bàn tay của nó làm cho tôi ganh đến tối mắt. Chân nó dài hơn tôi. Dĩ nhiên rồi, vì mỗi lần tôi vớ được cái quần jean vừa ý, tôi phải tốn công ngồi lên lai, lại phải độn thêm đôi guốc mới thấy chân dài như nó. Còn nó? Nó chỉ cần mua quần về, xỏ vào, mang đôi giày bệt hay đôi dép lệt xệt là xong.
Tại sao cái gì nó cũng hơn tôi mới được chứ? Mỗi lúc cười to, khi tôi khốn khổ che đậy hàm răng pen-ni-xi-lin của mình, nó lại cười hết cỡ khoe hàm răng trắng muốt của nó. Khi tóc tôi túm lại chỉ đúng bằng cái đuôi gà …mái xề thì tóc nó dày đen thấy ghét.
Đã vậy nó lại khéo tay, hay tỉ mẩn làm những thứ dễ thương làm người ta cứ xuýt xoa khen trước mặt tôi mới bực chứ. Đến cả khi gói quà, trong lúc tôi túm tó món quà trong khuôn giấy mua ngoài chợ, nó tỉ mỉ cắt hoa, làm nơ để khi nhìn gói quà của nó, chả ai nỡ xé ra. Con nít vây quanh nó vì nó có tài kể chuyện thu hút lại hay chìu chuộng, nhỏ nhẹ với tụi nó. Còn con nít chỉ đói hoài tới tôi vì những nhu cầu cần thiết như đói bụng hay buồn ngủ.
Đi bên nó, tôi bị cái niềm nở của nó làm lu mờ. Người ta bắt tay, trò chuyện với nó làm cho tôi thấy mình bị thừa thải một cách thảm hại. Không tin hả? Xem hình này thì biết. Ngay cả con vịt trong công viên cũng bị thu hút bởi vẻ nhu mì, dễ mến của nó.Nói túm lại, những điều tôi ganh tị với nó nhiều kể không hết nhưng tôi cũng thương nó muốn chết. Xem ra cũng giống như con vịt này, cứ lạch bạch đi theo nó hoài không thôi!
Đó! Đã bảo mà. Vừa gác điện thoại với bác Leo, bác gọi bảo chúc mừng ngày của tôi. Lớ ngớ một hồi tôi bảo, bác làm ơn xem lại đi, tên trên lịch không có "quờ", tên nó giống giống với tôi vậy, nhưng không có quờ là không phải tôi! Bác còn bảo thế cô với nó cách xa bao nhiêu, tôi nói nhỏ nhỏ trong điện thoại, "những mười năm bác ạ!" Bác chẳng an ủi câu gì hết, đại loại là "tôi chẳng thể nào nhận ra ngần ấy năm khác biệt giữa hai đứa" hay "tên gần giống người cũng gần giống nốt." Bác chỉ chào rồi gác phone. Bác lại làm cái cục ganh tị của tôi nó lồi ra tướng rồi này!

Friday, October 24, 2008

lan man phần tiếp

bỏ cái hẹn ăn trưa với anh, đi lên đi xuống tìm đồ hóa trang cho thứ sáu tuần sau. chả biết nên hóa trang làm ai. chợt nhìn xuống cái áo đang bận, xong. khỏi bận tâm nữa. con trai: check (công trình đang thi công). con gái: check. vợ: check. chồng: tạm check (cùng lắm lôi cái áo the bận đi chào bàn 8 năm trước làm thư sinh thời thập niên 50, 60 cũng tam tam.)
về ăn vội vã tô súp ở bàn lại tiếc cái gió biển thổi hiu hiu và mùi thịt nướng hấp dẫn. lần sau vậy!
hôm nay công ty có halloween party.

Thursday, October 23, 2008

không đầu cuối

hỗn độn…
không thể và có thể
lừa phỉnh những cơn mê
hình thể lộn nhào
không hình thù
đầu- cuối
nỗi đau khôn nguôi
biểu làm sao phủi tay là hết
biểu gào la định mệnh
chôn vùi niềm tin
này sinh linh
trong tận cùng thống khổ

ngươi đi lên bằng lòng tin mình có

ta cúi đầu nhượng bộ

mớ hỗn độn

hình thể lộn nhào

không hình thù

đầu- cuối

Tuesday, October 21, 2008

chuyện dài lẩn thẩn

Lần thứ một ngàn lẽ một, tôi tự dằn vặt, tra vấn mình... Chỉ một câu hỏi đó thôi mà nó cứ lẩn quẩn trong đầu tôi cả ngày. Hết ngày này sang ngày khác. Vô hình chung, nó đã trở thành cái bệnh mà tôi không tài nào bỏ được.
Tôi tập cho mình thói quen quay đầu nhìn lại mỗi lúc lái xe đi đến cuối đường. Một động tác mà tôi cho là khi bỏ mọi lo lắng lại phía sau, tôi sẽ bắt đầu ngày của mình thanh thản, không vướng bận điều gì.
Vậy nhưng có những ngày, tôi quên mất thói quen quay đầu nhìn lại lúc đi đến cuối đường. Và tôi lại tự hỏi. Rồi tự chất vấn mình. Có lúc dằn lòng không được, tôi phải quành xe trở về để lập lại thao tác mà tôi đã quên làm ban sáng để tránh được cảm giác bất an trong người. Dẫu biết rằng, một ngàn lẽ một lần, câu hỏi dằn vặt đó chỉ có một câu trả lời duy nhất: không có gì đáng để làm ầm ĩ.
Đáng trách hơn. Tự hỏi mình chưa đủ, tôi còn làm phiền lụy đến cả những người thân của mình. Những lúc tinh thần thật sự hoang mang, tôi gọi điện thoại nhờ người thân của tôi đi đến cuối đường và ngoảnh đầu nhìn lại chỉ để nói với tôi một câu: không có gì đáng để làm ầm ĩ.
Suy ra đủ điều, tôi thấy mình không tự tin vào chính mình để hôm nay là lần thứ một ngàn lẽ một, tôi ngồi đây, tự chất vấn mình với câu hỏi muôn thưở: Đã đóng cửa garage chưa???

group picture

Phục cô L. chụp được cái hình này có đủ cả 8 đứa. Tưởng tượng cô bốc từng đứa thả xuống, bảo, "You, ngồi yên đó!" "You, vô đây!" "Thằng này chạy đi đâu, ngồi đó!" "Rồi chưa? Cười coi!" Hahahaha. Giỏi, giỏi!!!

Monday, October 20, 2008

lâu ngày gặp lại

Mũi Nì xẹp lép à!

Sunday, October 19, 2008

breast cancer strides

Dự đoán khoảng 23,000 người tham gia, tính đến hôm qua thì tiền ủng hộ lên gần đến 1 mill., còn hôm nay chưa tính kịp. Chắc thì cũng đâu đó như năm ngoái.
có người già không thể đi được phải ngồi xe lăn nè.
con nít chạy lăng quăng nè.
người mới bệnh xong nè.
người yếu phải chống gậy nè
người hoàn toàn không bệnh gì nè.
và cả chó cũng tham gia nữa!

Friday, October 17, 2008

đoản khúc từ giấc mơ a

Nó giằng tay ông, lao ra khỏi đám đông rồi đứng sựng lại nhìn chị. Trong khoảnh khắc, tim chị như ngừng đập. Người chị tê cứng, ngúc ngắc hoài cũng không thoát ra khỏi cái gọng kìm của bóng tối. Rồi nỗi đau xé toạt từ lồng ngực, tràn lên mi mắt, chị hụp đi, chơi vơi.

Giữa rừng người đang di chuyển ngược xuôi, nó đứng đó. Bộ đồ xô trắng xộc xệch làm cho dáng nó đơn côi đến cùng cực. Cả ông và chị đều điếng người, sợ nó buột miệng gọi tên chị. Chị nhìn nó chờ đợi. Một giây. Hai giây. Nước mắt vẫn thánh thót rơi trên gương mặt ngơ ngác của nó. Rồi nó gật đầu, buồn bã chìa tay ra cho ông nắm. Chị nhìn ông van lơn, nấc nghẹn không thành tiếng, “Cha bảo bọc nó giùm tụi con, dẫn nó đi thiệt xa. Hồi thái lai, tụi con tìm cha. Cha đi đi. Cha…đi…đi…i...i...”

Monday, October 13, 2008

a wandering soul returns home

Chuyện bắt đầu đơn giản, cảm động và đong đầy tình người. Rằng có người cựu chiến binh kia trong thời chiến đã bắn chết một người lính bên kia chiến tuyến. Hối hận dày vò, 39 năm sau, ông đem di vật của người lính kia trả về cho gia đình người đã khuất. Toàn bộ chuyến đi của ông được ông ghi lại giản dị và cảm động.
Song, mọi chuyện lại không đơn giản đến vậy. Google "Linh Hồn Việt Cộng" thử xem!

Friday, October 10, 2008

cười!

"Làm sao định nghĩa được nụ hôn?" :
Hôn lính gọi là "Hôn Quân"
Vừa hôn vừa ngửi là "Hôn Hít"
Hôn người đang hấp hối là "Hấp Hôn"
Hôn tử tế là "Hôn Lễ"
Hôn chậm chậm mê ly là "Từ hôn"
Hôn mỏng mỏng ngoài da là "Ngọai Hôn"
Hôn hai môi dính vào nhau là "Đính Hôn"
Hôn bẩy lần là "Thất Hôn"
Hôn nhau trên cầu là "Cầu Hôn"
Vua hôn là "Hoàng Hôn "
Hôn bậy chổ nào cũng được là "Hôn bạ"
Hôn cuốn sách là "Hôn thư"
Hôn tập thể là "Hôn phối"
Biết nghe lời
Hôm qua, đọc báo thấy uống bia có hại cho sức khoẻ, thế là bỏ uống bia.
Hôm qua, đọc báo thấy hút thuốc có hại cho sức khoẻ, thế là bỏ hút thuốc
Hôm qua, đọc báo thấy ăn bánh bao có nhân làm từ giấy carton, thế là bỏ ăn bánh bao
Hôm qua, đọc báo thấy ăn nước tương có chất gây ung thư, thế là bỏ ăn nước tương
Hôm qua, đọc báo thấy tình dục có hại cho sức khoẻ, thế là.... bỏ … đọc báo...
There you go, L. Happy Friday!!! razz

Thursday, October 9, 2008

canh bầu râu tôm

Hôm qua, gọt bầu nấu canh. Tôi sực nhớ tới có lần dượng Phú lên thăm nhà tôi về, viết một cái thư dài cho ba, có ghi luôn cả một câu ca dao cải biến lại để tặng ba mẹ, rằng “Râu tôm nấu với ruột bầu, anh chan chị húp gật đầu khen ngon.” Tôi, lối chừng 8, 9 tuổi đọc được dòng đó, lây luôn cách bày tỏ chân thành của dượng và cái nỗi hân hoan của ba nên nhớ hoài tới bây giờ.
Đến khi nhà tôi ở Mỹ được vài năm, ngày kia chị Hồng gọi điện lại bảo hôm qua chị Phương, bạn chị đi xem phim ngồi sau lưng ba mẹ em trong rạp, phim không xem mà cứ ngồi lắng nghe hai người nói chuyện. Chẳng cần bày tỏ tình cảm kiểu “man rợ” như người nước ngoài nhưng cách nói chuyện đằm thắm và lối nhìn nhau của hai người làm chị Phương cảm động quá nên không kịp chờ tới sáng, gọi cho chị Hồng kể liền. Tôi ngờ ngợ vì không chắc hai người ngồi trước mặt chị Phương trong rạp phim buổi tối hôm đó là ba mẹ tôi nhưng trong dạ cũng thấy vui vui và nghĩ tới nó hoài.
Cái cảnh ba mẹ tôi cắm cúi xì xụp húp nước canh bầu với vài cọng râu tôm hay hai người bỏ tiền ra mua hai cái vé coi xi nê chỉ để vào rạp hỏi anh làm trong phòng lạnh có lạnh lắm không hay em đứng bán hàng cả ngày, chân có phù nề không nghe có vẻ lãng mạn ra phết đấy chứ? Vậy, có con đường nào mà trải đầy hoa hồng?
Tôi đâm nhớ qua cảnh anh em tôi ôm nhau ngồi khóc tu tu vì ba mẹ cãi nhau liên hồi kỳ trận. Dưới con mắt trẻ thơ, chuyện người lớn cãi nhau là to tát lắm, cứ sợ một trong hai người mà xách gói bỏ đi thì lũ con bơ vơ phải biết. Vậy nên có lúc cứ khóc rống lên coi như là nguyên nhân hòa giải.
Lớn tuổi chút thì hiếm khi thấy cãi nhau ra mặt nhưng chuyện ông nói gà bà nói vịt cộng lại hơi nhiều. Cứ cho là càng sống lâu càng tìm ra đủ nguyên nhân để khắc khẩu cũng được. Ba hay lắc đầu than thở mẹ mi càng lớn càng giống mụ Lào. Mẹ thì càm ràm ba mày càng già càng giống ôn Cai. Tưởng gì đâu, đem ôn Cai bỏ chung nhà với mụ Lào biểu sao không có chuyện! Vậy chớ mỗi chiều thứ sáu không thấy ai ở nhà là biết hai người lại rủ nhau đi ăn mì vịt quay giải hòa! Mặt trận nhà ta lại yên tĩnh!
Nói thì nói vậy, tôi cũng mừng là ba mẹ tôi bộc lộ đủ cả mọi mặt hỉ nộ ái ố trong cuộc hôn nhân của mình để con cái thấy được những điều xảy ra là những điều tất yếu, bình thường trong hôn nhân, chứ nếu họ là cặp đôi kiểu mẫu suốt đời chỉ húp canh bầu với coi phim như một bức tranh màu hồng hạnh phúc thì chắc tôi đã lớn lên trở thành đứa không bình thường (ừ, mà mình có bình thường không nhỉ?)
Tự nhiên vì mớ canh bầu mà nhớ tùm lum chuyện, ba mẹ có mắng nhiếc tôi vạch áo cho người xem lưng xem chừng cũng đáng lắm.

Wednesday, October 8, 2008

nếu đi hết biển

"... Thím ơi! Cháu thương thím, vì cho đến lúc chết, thím cũng không đi hết biển là đến đâu. Bây giờ cháu biết rồi thím ạ. Nếu đi hết biển, qua các đại dương và các châu lục, đi mãi, đi mãi thì cuối cùng lại trở về quê mình, làng mình thím ạ..."(Trích Nếu đi hết biển, Trần văn Thủy)
Mẹ đưa "Nếu đi hết biển" biểu ông này viết đọc được. Tối qua cơm nước, học hành xong, leo lên ghế đọc một mạch hết 222 trang, hết sách. Không cần phải đi theo thái cực nào trong hai thái cực giữa trong và ngoài, giữa bạn và thù, giữa quá khứ và hiện tại, lối viết ông trung dung, ôn hòa. Trung dung không hẳn phải vo tròn con chử để làm hài lòng người đọc (mà ông cho là bạn). Ôn hòa là ông cũng nói tới những điều nhạy cảm nhưng không quá khích, bằng chứng là sách đã lưu lại ở thư viện công cộng đã lâu mà không có một dấu viết mực bình luận của người đọc nữa. (Giờ thấy chuyện này đã đỡ, vài năm trước, khi mượn sách ở thư viện, dị ứng nhất là những dòng viết bình luận, chỉ trích, thậm chí cả chửi bới của những người đọc mà không thích một đoạn nào đó trong quyển sách, an nhiên tự tại như sách của mình.)
NDHB chưa hẳn là một quyển truyện vì nội dung là những đoạn phỏng vấn của ông Thủy với những nhà văn, nhà báo, hầu hết không ở Việt nam :-). Có những nhận xét thấy vừa tâm trạng, có những đoạn cảm động đến cay mắt.
Đọc xong, tìm được "Chuyện tử tế" cho mẹ đây, mà chỉ được phần 2 thôi!

Monday, October 6, 2008

luật mới

Chỉ mới áp dụng ở California: phải có nutrion facts trong những quán ăn! Vài năm nữa, không chừng sẽ có luật bỏ luôn cái cân trên mỗi bàn ăn luôn!

Sunday, October 5, 2008

blue angels

Ở gần base nhưng đây là lần đầu mới đi coi air show. Lúc mới qua, mấy anh chị em thường leo lên mái nhà coi cũng thấy được. Đó là nói chuyện mười mấy năm trước, khi đứa nào đứa nấy vẫn còn thon thon, còn bây giờ mà rồng rắn leo lên mái nhà thì không lường trước được chuyện gì sẽ xảy ra, không chừng air show xảy ra ngay trong nhà mình. :-) J. lái xe chở lính. "Mẹ coi con có oai không?" Máy bay há mồm, chứa cơ man nào là người trong đó.
Chú cho con nhấc thử cái súng này coi! Cây súng này nặng tới mười mấy pounds, chú lính này nói mỗi lần đi combat, phải bồng cây súng này thêm cái ba lô đựng đồ cá nhân gần tới cả trăm pounds, chưa kể đường đi đầy bụi rậm hay sa mạc đầy cát. Nghe xong, Nì hỏi mẹ, nếu con đi lính, mẹ có buồn không? Biết nói sao bây giờ? Thôi, lớn rồi tính hả con?
Nì lái trực thăng đây!
Máy bay kéo máy bay
Đội Blue Angels. Thấy ai cũng có máy chụp hình ống dài ống ngắn, máy mình chỉ chụp được vầy, dòm mấy cái máy bay nhỏ như con kiến. :-)

Friday, October 3, 2008

tiểu thuyết đàn bà

“Thoa?”

Những cái lắc đầu nhè nhẹ, những ánh mắt trớt qua. Anh vịn vào tường đi lần trở vào những hành lang u ám.

“Thoa ơi?”

Khi ánh mắt anh lần đầu tiên chạm vào mắt chị, cả hai cùng lúc nhận ra nhau ngay.

“Thoa!”

Chị không còn sức để thốt lên âm thanh nào cả. Hai chân chị sưng phù. Hai bàn tay chị ghẻ lở rỉ mũ vàng giữa kẻ các ngón tay. Anh cầm hai bàn tay đó. Chị cảm thấy rõ tay anh run run và cả thân hình anh rúng động. Chị cảm nhận lần đầu tiên trong đời nỗi ngất ngây trong vòng tay ôm run rẩy đó. Chị nhận ra lần đầu tiên cơn ham muốn căng da thịt cả hai người. Lúc đó chị nghĩ chị không cần gì khác nữa, sống chết cũng không thành vấn đề nữa. Chị đã nhắm mắt lại, phó thác mình cho anh.

“Tự do.”

(trích đoạn của Tiểu Thuyết Đàn Bà)
Đọc xong Tiểu thuyết Đàn bà của Lý Lan. Nói là tiểu thuyết cho xôm tụ vậy chứ dài như truyện vừa thôi. Diễn biến câu chuyện cũng tạm lôi cuốn để thức đọc cho bằng hết thay vì giở trang cuối ra đọc kết cục.
Đọc cũng có cái thích, cái không thích nhưng mà thôi, người ta viết được quyển truyện cũng đã gởi gắm tâm huyết nhiều trỏng rồi! Chê khen chi nhiều chuyện. Truyện xoay quanh cuộc đời của những người đàn bà từ trong chiến tranh cho đến bây giờ. Thấy lùng bùng, cùng quẫn quá. Vì là tiểu thuyết về đàn bà lại do đàn bà viết nên những nhân vật nam trong truyện mới thấy chán chường làm sao!
Tức cái, nhân vật Không Bé lăn lóc nhiều vậy mà chả gai góc gì cả, lạnh lùng, cứng rắn nửa mùa rồi cuối cùng lại lăn xả về với Ted, một trong những nhân vật nam chán chường trong truyện. Chắc là tại được dạy dỗ rồi lớn lên vậy rồi nên cho dù có được cái quyền cầm bút định vị cho số phận nhân vật cũng chả qua được cái vòng lẩn quẩn lễ giáo dù đã cố vùng vẫy thoát ra!
Ấy, lại vậy rồi!

Wednesday, October 1, 2008

tự khúc

của Pensee
bỏ lại những khát khao
em lao mình phía ngày chông chênh nắng
phía giấc mơ vắng lặng
im ắng những nỗi buồn.
run run úp mặt ngón tay suông
lòng có tan thành biển?
sao thét gào
chìm lấp giữa bình yên.
có những ngày
quay quắt đợi mùa lên
em vẫn cố để không nhìn hướng khác
giấu giấc mơ để đôi chân khỏi lạc
để đến cùng
vẫn lối về phía anh.
em chẳng thể, dù một chút mong manh
quay lưng lại ngày đã xanh thăm thẳm
chiếc neo - anh giữ em - con tàu đắm
để hành trình sao cứ mãi chông chênh.
em chẳng thể cầu xin anh lãng quên
đừng níu giữ trái tim em đầy gió
em biết chẳng thể nào anh từ bỏ
em- thói quen, ký ức, cuộc đời.
và đêm nay
…có một vì sao rơi
em tiễn biệt những giấc mơ khắc khoải
đi bên anh với bình yên trống trãi
giấu xót xa trên những phiến môi cười…
(lượm về từ nhà của hiddenlittleworld, thank you smile )