Friday, May 30, 2008
baby
Choáng váng mặt mày tới nỗi nghễnh ngãng. Anh họ thấy bồng con nít người ta, dặn coi chừng gãy lưng. Nghe sao lại ngoái cổ bảo dạ em không có bầu. Anh họ lắc đầu, chắc nghĩ con nhỏ này thèm con nít người khác quá nên lãng vậy!
Thursday, May 29, 2008
chuyện hoài cổ
Nhớ chỉ có hai lúc gì đó trong mười mấy năm trời, nó dễ thương vô cùng tận. Đến nỗi tôi cứ tự biện minh rằng, tận cùng, hai cái lúc nó dễ thương mới đích thực là con người thật của nó. Những lúc còn lại, nó giả tạo. Mà giả tạo hoài sao không mệt nhỉ?
Lần đầu tiên là lúc nó mắt sáng môi cong kể chuyện người ta. Lần thứ hai là khi tôi sanh con trai đầu lòng. Ngày nào nó cũng qua nhà bắt ghế ngồi nhìn con nít mới sanh rồi cười tủm tỉm. Tôi lệnh khệnh đi ra đi vô chờ nó về để vạch vú cho con bú. Chờ hoài không được, phải đậy khăn trùm mền nó mới chịu lui ra.
Có hai lúc đó thôi, tôi phải lấy xài đi xài lại nhiều lần bù lại cho những lần nó không được dễ thương như trong hồi ức.
Nhiều lúc bức xúc, muốn biểu nó đừng khoác lên cái sự khinh bạc tài tử hoài vậy. Hay chỉ vì sự có mặt của tôi, nên nó mới vậy. Anh lại la tôi lẩn thẩn.
Dĩ nhiên, tôi không thích la.
Nên hoài cổ.
Wednesday, May 28, 2008
fast car
You got a fast car
I want a ticket to anywhere
Maybe we make a deal
Maybe together we can get somewhere
Any place is better
Starting from zero got nothing to lose
Maybe we'll make something
But me myself I got nothing to prove...
...
Trưa chở Út qua Pacific Hall xong quay lại công ty, nghe bài này trên 94.1. Âm/giọng dư thừa của Tracy Chapman tự nhiên làm nhớ lại ngày đó, cũng không rõ chính xác ngày đó ở khoảng nào trong cuộc sống của mình...
(ủa, sao imeem cho nghe có một khúc khi embedded qua nhà mình vậy huh?)
tim đau
Kẻ nghe lén giương đôi mục kỉnh gần năm độ lên nhìn thử có ai thấm thía được lời trần tình lâm ly bi đát của Thủy Tinh không? Phình phường, chắc là không ai hiểu nỗi được cái nổi đau khi bị ai đấy lấy tay bứt tim đỏ thành hai mảnh.
Trời, nhớ khi mình bị người khác quay lưng, đau quắn lòng cũng chỉ chực chun vô góc tối mà khóc thôi chớ được cơ hội diễn tả cái “nỗi đau” như đoạn phim quay chậm như thế này!
Hà hà, học con nít, ngày sau bị đau tim, hỏi sao anh nỡ nào vò nát trái tim em vụn vằn ra trăm mảnh, rồi đem ghép lại, may vá chằng chịt, làm sao sống nỗi đây? Hu hu hic hic…..
Tuesday, May 27, 2008
Thursday, May 22, 2008
for whom the bell tolls
bài viết của Trịnh Hội
Và đúng như lời nhắn gửi của nhà thơ John Donne của gần nửa thiên kỷ trước, hôm qua chuông đã đổ. Đổ cho một người Việt
Nhưng Tiến đã chết.
Tôi vẫn còn nhớ rõ lần đầu tôi gặp Tiến. Đó là những năm tháng đầu tiên tôi bước chân sang Phi Luật Tân vào cuối thập niên 90. Lúc ấy tôi phải lập danh sách cho tất cả những người con lai bị kẹt lại để xem mình có thể giúp được gì cho họ hay không. Nhưng sau khi trại tỵ nạn đóng cửa và tất cả mọi người đều phải tự đi tìm cho mình một nơi mưu sinh cầu thực thì hầu như không ai biết rõ cuộc sống của những người con lai, ai còn, ai mất. Theo lời kể của một số người thì họ bảo Tiến đã chết. Mặc dù không ai có một bằng chứng nào rõ ràng hoặc khả dĩ có thể điều tra được. Cho đến một hôm một người con lai khác đến tìm tôi và bảo rằng Tiến chắc chắn vẫn còn sống vì anh vừa mới đi thăm Tiến ở trại giam trước đó.
Ngặt nỗi người con lai này lúc ấy lại bị cho là một trong những người có bệnh tâm thần, đi đâu cũng cầm một cuốn thánh kinh, vì vậy tôi không nên tin. Nhưng ngày này qua ngày khác anh vẫn kiên quyết xin gặp tôi chỉ để thông báo cho tôi biết là Tiến vẫn còn sống. Và nếu như tôi không tin thì anh có thể dắt tôi đi. Cuối cùng thì tôi đã xiêu lòng và đồng ý đi thử một chuyến. Trại giam lúc ấy không xa văn phòng tôi ở là bao, vả lại lúc ấy tôi nghĩ rất đơn giản, nếu không gặp được thì thôi, cứ coi như là đi thăm một trại tù ở Phi Luật Tân xem như thế nào.
Chỉ trong vòng khoảng 15 phút sau khi tôi xin phép trại giam, tôi đã gặp được Tiến. Tiến lớn hơn tôi 2 tuổi nhưng lúc ấy trông phải già hơn trên 10. Mũi Tiến bị những người tù Phi ở chung đánh nên bị gãy lệch sang một bên. Cả hàm răng trên chỉ còn khoảng 2, 3 cái. Mắt Tiến bị cận nặng cộng thêm sự đánh đập vì là người Việt duy nhất bị nhốt trong trại giam nên nói chuyện với tôi cứ lâu lâu là chớp liên tục, hoặc chỉ nhìn tôi chằm chằm. Nhưng cảm giác đầu tiên tôi thấy có ở nơi Tiến là sự chịu đựng và hiểu biết anh là ai, và đang cần gì. Anh không là một người hoàn toàn bình thường, trông như là một người vừa mắc bệnh trầm cảm. Chưa nặng nhưng có một cái gì đó tôi thấy rất mong manh và dễ bị dao động.
Sau khi lập hồ sơ cho anh và đặc biệt là sau khi nói chuyện với người trại giam trưởng, tôi được biết thêm là Tiến đã bị giam cầm trên 2 năm. Vì tội duy nhất là anh không có bất cứ một giấy tờ chứng nhận gì trong người. Và cũng không có bất kỳ một ai vào thăm hỏi, ngoại trừ một anh người Việt lai Mỹ trông có vẻ cũng bị bệnh tâm thần giống như Tiến. Hôm đó trên đường về nhà tôi nhớ là tôi đã tự hỏi tôi: có chắc là những người bình thường như chúng ta biết rõ là chúng ta đang làm gì hay không? Và biết đâu trong sự điên loạn của tâm hồn vẫn tồn tại những tình cảm thương mến dành cho đồng loại mà ở một số người bình thường chúng ta sẽ khó mà tìm thấy?
Không ít lâu sau khi làm đơn nộp cho trại giam thì Tiến được thả ra.
Nhưng với điều kiện là văn phòng của tôi lúc ấy phải cam kết lo cho Tiến chổ ăn, chổ ở, và đặc biệt là phải lo cho sức khỏe của Tiến. Trong vài tháng đầu, mọi việc xem có vẻ ổn thỏa. Tiến được Linda một thiện nguyện viên từ Úc sang làm việc trong văn phòng cho tiền mua kính cận đeo, làm lại một hàm răng giả, và được uống thuốc đều đặn. Tòa Đại Sứ Mỹ cùng lúc tái cứu xét hồ sơ của Tiến, cho Tiến đi khám sức khỏe lại để chuẩn bị sang Mỹ định cư nếu mọi việc ổn thỏa. Lúc ấy vào khoảng cuối năm 2000.
Tôi vẫn còn nhớ như in ngày Tiến bị đuổi ra khỏi văn phòng. Nó là một giây phút, một khoảnh khắc trong đời của tôi mà hầu như đã bị đông lại và được khắc sâu vào tâm khảm mỗi khi tôi nghĩ về Tiến. Lúc ấy tôi ở văn phòng (và cũng là nhà của tôi) với Tiến và một số đồng bào tỵ nạn, anh em thiện nguyện khác. Vì phải sống chung với nhiều người nên văn phòng đã có một số điều lệ bắt buộc mọi người phải tuân theo như không được chửi thề, đánh lộn, lấy đồ ăn của người khác, v.v. Hôm đó Tiến bị một người thiện nguyện viên nam trong văn phòng bắt gặp là đã tự động lấy đồ của người khác ăn mà không hỏi trước. Không hiểu sao hôm đó bỗng nhiên Tiến lại lớn tiếng cãi lại. Và chửi thề làm cho người thiện nguyện viên nổi giận. Vì cả hai đều nóng nên chỉ sau ít phút lời ra tiếng vào, cả nơi chúng tôi đang ở ai cũng dòm ngó. Lúc ấy tôi mới bước từ văn phòng sang nhà bếp để can thiệp. Tôi có bảo là thôi cả hai nên nói nhỏ lại và đặc biệt là Tiến không nên chửi thề, la lối om sòm. Nhưng rất tiếc là lúc ấy lời nói của tôi không thấm vào đâu, nhất là sau khi người thiện nguyện viên kia lớn tiếng đuổi Tiến ra khỏi văn phòng. Hình như trong Tiến bỗng nhiên mất hẳn đi sự nhẫn nhục, kềm chế mà tôi thường thấy. Người kia càng có hành động cương quyết đuổi Tiến đi bấy nhiêu, thì Tiến lại càng vùng vẫy, cố gắng bám víu lấy lại cánh cửa của văn phòng, miệng chửi luôn hồi cho là người đó không có quyền đuổi Tiến.
Có thể Tiến đúng. Nhìn lại quá khứ và nếu biết trước là Tiến sẽ chết trong tuyệt vọng, ai trong hoàn cảnh đó dám dùng quyền đuổi Tiến? Lúc ấy tôi đã im lặng đứng yên để cho Tiến bị đẩy ra khỏi văn phòng không cho ở lại. Như vậy tôi đã làm tròn bổn phận của một người thiện nguyện viên hay chưa? Lỗi cuối cùng là ở Tiến hay là lỗi của tất cả chúng ta đã không cố gắng hết sức giúp cho những người kém may mắn hơn mình? Tôi vẫn còn nhớ vài năm trước khi tôi đi xin chính phủ Mỹ nhận những Việt tỵ nạn ở Phi Luật Tân, một nhân viên Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã nói thẳng với tôi là ‘well, they are not dead yet, right?’. Thì ra đôi khi trong xã hội hiện tại có một số người họ phải đợi đến chết mới cứu. Nếu ai cũng như vậy thì quả thật không biết đến khi nào chúng ta mới có thể cứu giúp được hết nhóm 160 người Việt tỵ nạn hiện đang sống lây lất vô tổ quốc tại Phi Luật Tân. Trước khi họ đành phải cam tâm với số phận như Tiến.
Kể từ lúc không sống chung với văn phòng, Tiến từng bước đi vào ngõ cụt. Vì văn phòng không có tiền cho Tiến uống thuốc, không đủ tiền mướn nhà cho Tiến ở, và vì Tiến không có cơ hội sống gần gũi với tình bằng hữu, nghĩa đồng bào, trong tuyệt vọng, Tiến đã phải một lần nữa lao vào vòng tù tội, vì những xung đột tranh chấp trong hoàn cảnh ngặt nghèo. Thiếu thuốc điều trị lại phải vào tù nơi tất cả những gì tồi tệ nhất giữa người với người có thể xảy ra, căn bệnh trầm cảm của Tiến ngày càng nặng hơn.
Lần cuối tôi gặp Tiến cách đây gần một năm, tuy Tiến vẫn có thể nhận ra tôi và hiểu là văn phòng vẫn đang cố gắng giúp hồ sơ cho anh, hình như có một cái gì đó đã hoàn toàn chết trong Tiến. Anh đã không còn nhanh nhẹn như ngày xưa. Và hình ảnh cuối cùng của Tiến mà tôi ghi nhận trước khi chia tay trong trại giam là đôi tay run rẩy của Tiến. Run không phải vì yếu sức mà vì không có thuốc để uống cho bớt đau.
Đêm nay sau khi chia sẻ với vợ tôi về cái chết sáng hôm qua của Tiến ở
No man is an island, entire of itself;
Every man is a piece of the continent, a part of the main;
If a clod be washed away by the sea, Europe is the less.
Any man’s death diminishes me, because I am involved in mankind;
And therefore never send to know for whom the bell tolls; it tolls for thee.
Wednesday, May 21, 2008
kiêu sa
595 tiền là giá ban đầu, bữa nay có half year sale, được 40% off, vị chi là xuống tới 356 tiền, cộng thêm thuế của tiểu bang, lên đến 383.59 tiền. Vẫn còn ngất ngưỡng đâu trên trời ấy.
Để coi 383.59 tiền, mua được cho hậu sanh 127.86 bình sữa; hay mua được 63.93 tô phở tái ở Lucky Seafood (mỗi lần mua hai tô, về đổ thêm nước, luộc thêm bánh phở, làm thành một bữa thịnh soạn, thêm một bữa bới xách, vị chi là được 63 bữa ăn, còn lại .93 tô đó trừ tiền hao mòn như là dính vô nồi, vô tô, vô hộp đựng và bị bốc hơi lúc hâm đi hâm lại); còn không uống, không ăn thì quân bình một lần đổ xăng cũng ngốn mất 65 tiền, vậy thì đổ được 5.9 lần đổ xăng.
Cái ngữ cao ngất ngưỡng này, mang vào tổ đau lưng!
Nói vậy, trưa này lẻn ra ngoài rờ em một tí.
Chờ nhá, mai này trúng số, mười em tớ cũng rước về!
Tuesday, May 20, 2008
Monday, May 19, 2008
đi chơi ký sự
cuối tuần ăn gì nè?
Cám ơn ông bà chủ nhà nhiều nhiều lắm nhá!
À, quên, còn món thịt K.C. nữa, bảo đảm thơm ngon không chổ nào tìm thấy. :-)
Friday, May 16, 2008
ngã nghiêng
Thursday, May 15, 2008
Wednesday, May 14, 2008
con gái
Tròn mắt, không phải, lồi mắt nhìn con nhỏ kể lể. Thiệt tình! Có nên mắng là ranh con không đây.
Tự nhiên trời cứ đổ nắng rồi sụp buồn, kiến bò vô tới nhà trong. Soạn sành tủ áo quần coi con có giấu đút đồ ăn dư vô góc tủ không mà để kiến “chiếu cố” vô tận trong phòng. Lôi cái áo nào ra con cũng thử rồi dặn để dành cho con hết, cả giày và giỏ nữa.
Đầu tuần dẫn con đi nộp đơn xin học. Thấy điệu bộ con chững chạc, dạn dĩ hơn cả anh K. Nhưng sao vẫn lo quá, thấy con gái vẫn còn nhỏ xíu, lại cứ bám víu vô mẹ đủ thứ. Ăn cũng phải đút nè, tối phải chờ mẹ chải răng nè, đi bathroom xong mẹ phải nhắc rửa tay nè, còn nhiều thứ nữa, chắc con là đứa út ịt nên cứ tự đánh lừa mình, để con không vuột khỏi tầm tay sớm đó thôi.
Không biết tại sao mà hôm qua con gái chạy đâm sầm vô tường, sưng bầm luôn cả mắt trái. Trưa nay, y tá trường con trai gọi, làm sao lại để đồ chơi đâm vô mắt trái. Làm sao vậy nè?
Monday, May 12, 2008
cảm ơn anh!
Em đã từng nghi ngại vào sự vĩnh hằng của tình yêu
mơ hồ với những dấu hỏi to tướng cuộn tròn vọng tưởng tím
than ủ giấc ngủ con gái
về một tình yêu trọn vẹn
về một người đàn ông dẫu chưa hoàn hảo nhưng sẽ mãi là bờ
vai em tựa.
Cảm ơn anh!
đập nát những nghi ngại trong em
vọng tưởng vỡ bung
tay em đã rất run với khối hoài nghi nhiều tháng nhiều năm trĩu
nặng
tay em càng run rẩy khi rứt nó khỏi thân thể mình
đau.
Cảm ơn anh!
sau anh
em sẽ biết quẳng đi nhiều thứ mà không nuối tiếc
sự tàn nhẫn cần thiết
cuộc sống rất vui
anh cứ thế nhé,
cứ khôn khéo sống
cứ lưu manh tình
và cứ vô tư hất đổ những nghi ngại hiền lành
Cảm ơn anh nhiều!
sau cuộc vui ồn ào
sau nỗi buồn ồn ào
em không khóc đâu
những giọt máu chảy từ hốc mắt
sẽ không dành cho bất kì gã đàn ông chết tiệt nào nữa!
Friday, May 9, 2008
Thursday, May 8, 2008
tình cờ không?
tự nhiên đi- đến, không lời chia xa
nghĩ không duyên nợ ruột rà
người dưng ngoảnh mặt mà ray rức buồn
Wednesday, May 7, 2008
con nè,
Rồi mẹ quay sang nhớ con. Giữa đống số lùng nhùng, mẹ đâm nhớ con quá đỗi. Nói nhớ để mà lấp liếm lòng ân hận của mẹ thôi nè. Tối qua, mẹ đành hanh quát tháo con đi ngủ. Mẹ biết mẹ nhìn giống bà phù thủy trong mấy quyển truyện con hay đọc. Bà phù thủy- mẹ xề của con giận cá chém thớt. Vô lý vô cùng hả con?
Mẹ đứng trong phòng nghe con kể lể với em rằng không hiểu tại sao mẹ lại la lớn vậy. Mẹ thấy mẹ vô lý thiệt đó nên ôm con xin lỗi. Mẹ giải thích nhì nhằng, không biết con có hiểu hết lời mẹ nói không. Mẹ nằm vuốt tóc, chờ con ngủ. Thấy con nhắm mắt, chắp tay lầm rầm rồi nói với mẹ, con cám ơn rồi, còn xin thêm một điều ước nữa. Mẹ cố hỏi con xin điều ước gì, có khi nói ra, nó lại là sự thật. Đến khi nghe con nói xong điều ước của mình. Mẹ chỉ biết hôn con thật lâu, tắt đèn rồi ôm gối ra sofa ngồi.
Cu Nì nè, chuyện con bọ cam nằm kẹt giữa bàn phím ở công ty chẳng ăn nhập gì với chuyện mẹ làm bà phù thủy bất đắc dĩ. Dĩ nhiên rồi! Mẹ chỉ thấy nhớ con quá đỗi, thằng sún của mẹ!
nợ nần
chẳng nợ nần gì nhau....
Nợ nần gì chớ. Bảo hiểm trả tới 80%, trâu què đền trâu hơi lành. 20% kia chắc waive vì chổ thâm tình 12 năm đi lại. chắc tại thấy bệnh nhân nằm quằn quại trên ghế khóc hu hu...chồng ơi...là chồng...đau quá chồng ơi...tới đem em về...chồng ơi đau quá...huhuhu....
điên
Lục đục đi gởi con chổ khác, đi làm rồi thì phone gọi liên tục bảo về lại trường đi học đi, ba đời cũng không dám đưa con lại, lỡ có gì chạy sao kịp. Khủng bố cái con khỉ khùng nhà nó, mới học tới middle school thôi mà bày đặt.
Điên! Điên! Điên!
Tuesday, May 6, 2008
lại chuyện con
Thấy ba mẹ cự nự dành chổ trên bếp, K. chạy ù từ nhà dưới lên, hỏi toáng, “Chuyện gì, cãi nhau hả? Who wants kisses?” rồi chu mỏ đứng chờ.
J. chạy lên phụ họa, “Mommy, is daddy bossing you around again?” Thấy mẹ gật đầu quạu quọ, nó còn gật gật đầu bồi thêm, “It’s ok. My friends are bossing me around ALL –THE -TIME and I’m ok with it.”
Mẹ lắc đầu, xua tay, “Mời ra khỏi kitchen của tui lẹ giùm đi!”
Tới giờ đi ngủ, thấy hai đứa chun vô buồng tắm hơi lâu, ba đứng rình ngoài cửa coi hai anh em làm trò gì. Thấy thằng anh thì một tay cầm bàn chải đánh răng, tay kia bịt mũi. Con em đang ngồi trên toilet mần công chuyện, miệng liên hồi hỏi, “Are you sure, K.? Are you OK? Can you handle it?”
Computer của K. bị freeze, mẹ phải reset lại. Cu cậu khoái chí chạy lên khoe với em, “Cái máy nó bị đau, mẹ cho nó uống thuốc, hết bệnh rồi!” Chắc tại nghe mẹ than máy bị nhiễm virus.
Ôi, cái sự ngây ngô của con, nghĩ tới là thương!
Monday, May 5, 2008
Saturday, May 3, 2008
gió
- Mommyth, thoday ath lunchth thime,...uhm...uhm..I eathe pitha anth...uhm...anth...uhm my thooth felth offth...anth...anth ith wouthn't come outh. So, so, Carloths thooth me tho the nurths, she tooth ith outh and...and she puth ith in the evelopeth!
Nó lập phập một hơi không kịp thở, còn mẹ nó cứ lăn ra cười, hỏi, "Gió nhiều quá hả con?"
Răng cửa trên rụng hồi trưa nên trống trải, gió ra vô điệp trùng, nói chuyện nghe lạ tai mà dễ thương lắm kìa.
Friday, May 2, 2008
watching
Nhớ hồi đi làm công ty cũ, có thím H. bị bệnh hoang tưởng. Suốt ngày cứ cầm cái bình nước thơm mà xịt tứ lung tung. Ai nói chuyện mà có chử "mùi" trong đó hay lỡ xầm xì là tiêu đời. Thím đang nói chuyện lầm rầm với khách trên phone, tự nhiên quay qua hét như tàu tới sân ga, "Cha mẹ đứa nào kêu tao thúi!" Có bữa, bả nức nở nói, "Tụi nó chê thím hôi!" hỏi tụi nó là ai, thím chỉ đại thằng/ con nào đứng gần đó. Cả công ty toàn dân ăn mắm với sầu riêng, có lỡ bị hôi thiệt, đố thằng nào dám than!
Lâu lâu tui cũng tưởng tui bị bệnh hoang tưởng vì chuyện thật/ hư không biết đường nào mà rờ. Đó, đó, are you watching me again, huh? Huh? Huh?
Théc méc tui càm ràm cái gì hả? Giống bị chạm mạch quá hả? Hả? Hả?
Hông biết, đổ thừa cho cái viên painkiller uống sáng nay đi. Thấy đom đóm bay trong mắt.
Đồ tàm xàm!
