Saturday, June 30, 2007

khóc

Cô gái mảnh khảnh đứng ở quầy tính tiền kế bên bỗng khuỵa xuống, đầu va vào khu kệ đựng kẹo một tiếng "cộp" khô khốc. Bà khách đứng trước cô xoay lại đỡ cô dậy, bình tĩnh lên tiếng, "Chắc phải cần gọi cấp cứu, có ai gọi giùm không?" Tôi đứng phía bên này, tay chân run rẩy, tim đập loạn xạ. Cô gái gượng đứng dậy, đưa tay xoa đầu, gượng cười, "Tôi không sao, không sao đâu." Hai phút sau, cô lại ngã dụi xuống quầy tính tiền. Bà cashier la làng, "Trời ơi, có ai không, giúp gọi 911 đi." Cô gắng gượng đứng lên, nói "Không sao, chắc tại cái nóng gay gắt mà tôi bị thiếu nước, cho tôi ngồi xuống một chút là tôi khỏe ngay thôi." Bên này, nước mắt tôi đã lăn dài, vẫn đứng run lập cập. Anh thường bảo trong những tình huống như thế này, tôi như con người gỗ, nếu không hoảng sợ chạy loạn lên thì cũng đứng như trời trồng. Tôi không cãi lại, chỉ mong tôi không phải chứng kiến những chuyện xảy ra ngoài cái bình thường. Người ta đưa cô gái miếng nước. Nhấp miệng xong, cô lảo đảo đứng lên, xốc lại quần áo rồi mở cửa bước ra ngoài không quên quay lại bắt tay và cám ơn bà khách đã giúp cô tự nãy giờ. Dáng cô liêu xiêu băng qua bãi đậu xe trong nắng chiều gay gắt. Cô làm hầu bàn ở tiệm ăn nhỏ phía bên kia khu shopping. Hẳn đồng lương ít ỏi của cô dành dụm cho những điều cần thiết như tiền nhà, tiền điện nước, lấy gì để trả cái bill tiền ambulance khổng lồ. Chắc vậy nên cô gượng hết sức của mình để bước đi. Cô ơi, tôi mong cô về đến nhà an toàn.
Tôi ngồi trong góc tối. Cổ họng nghẹn đắng đến ngộp thở. Giá như mà khóc được lúc này, sẽ thấy nhẹ nhàng hơn. Kể từ cái đêm mưa gió tháng bảy năm nào, khi những tiếng khóc của tôi bị tiếng mưa gió át đi. Nước mắt theo nước mưa chảy tuột theo dòng. Tôi tự dặn mình sẽ cứng rắn lên, không khóc trước mặt người ta nữa. Bởi vậy, những lúc buồn tủi, nước mắt cứ ứa lên rồi biến mất.
Nhưng đêm nay, tôi muốn khóc và cần được phải khóc. Nước mắt theo lệ, cứ đọng trên mi, mắt cay xè nhưng không thể nào khóc được. Tôi bó gối, đầu óc trống rỗng. Cửa mở, con nhỏ tuôn vào, vuốt tóc tôi rồi nói,"Con thương mẹ nhiều nhiều nghe" rồi chạy ào ra ngoài. Nước mắt tôi được thể, tuôn trào. Từng giọt nóng hổi lăn tròn trên má.
Giọt này, cho những muộn phiền chất chứa trong lòng bấy lâu.
Giọt này, cho những lạnh lùng, ích kỷ.
Giọt này, cho những ngày không nắng.
Giọt này, cho những lúc lực bất tòng tâm.
Giọt này, cho những vội vã, đơn điệu của ngày thường.
Giọt này, cho tiếng cười thơ ngây của con.
Giọt này, cho những nếp nhăn trên mắt ba.
Giọt này, cho bàn tay gân guốc của mẹ.
Giọt này, cho người thân ở xa diệu vợi.
Giọt này và giọt này nữa, tôi khóc giùm cho ngày mai.
Thế thôi, đứng lên, lau khô nước mắt.
Mai lại bắt đầu một ngày mới.

Friday, June 29, 2007

Lifes boo boos

Đứt tay, té đau, gọi chung là boo boos, có band- aid là hết ngay.
Lifes boo boos? Choc-aid tới cứu liền. Hàng độc đấy!Chỉ có điều ăn xong, lifes boo boos vẫn còn.

Thursday, June 28, 2007

Open House

Kenneth is showing Jasmine his classroom.
Kenny is dancing the American Square Dance. He's such a good sport. So focus on his dance, he forgets to smile for the camera.

Jasmine, there are some hotdogs afterward. Yum!!!!

Wednesday, June 27, 2007

ngồi không, không làm gì

Tôi là bi. Bi lăn tròn theo ngày tháng. Lăn qua những khe hở của ngày hối hả. Lăn qua những muộn phiền, sầu khổ. Lăn theo vòng xoáy của cuộc đời.

Bi lăn theo chân anh và con trên đường đời khúc khuỷa. Bi tròn trịa, hay tủi hờn trong góc tối. Lăn qua lăn lại thấy trầm cảm nhỉ? Thật ra bi đơn giản hơn thế nhiều.

Số là ngày xưa, anh hay gọi tôi là bay-bi. Lâu dần, bỏ mất đâu phần đầu, chỉ còn bi. Chắc tại cái mũm mĩm, dễ nựng biến mất tiêu nên người tròn lũm, kêu bi cho tiện. Một đá bắn tới hai chim mà. Hihihi.

Chưa hết, anh là ni. Từ ho-ni mà ra. Ở lâu lâu, mật biến đâu mất tiệt, chỉ còn ni.

Tổng kết: ni và bi có nì (là ken-nì) và sì (là chác sì (short for Jasmine)).

Tuesday, June 26, 2007

my two cents

Ba nói, đời người sinh- lão- bệnh- tử, có ai tránh được. Tôi ngồi nghĩ ra cái vòng mới đáng hai xu của mình. Trong sinh- lão- bệnh- tử, sao không có sống vì có mấy ai sinh ra là hóa lão liền? Vậy nên thêm vô “sống” ở giữa sinh và lão. Vòng mới sẽ như thế này, sinh- sống- lão- bệnh- tử.

Chẳng là bác tôi đang lâm trọng bệnh và ba đang lưỡng lự có nên về thăm hay dành hết phí tổn của chuyến đi gởi cho bác điều trị. Ba bảo, bác mày đang hôn mê, về lúc này cũng chả làm được gì. Nhìn bề ngoài ông bình tĩnh, nhưng trong lòng, sóng dậy.

Hẳn ba có lý do riêng của mình. Tôi không biết nói gì cho phải nên dùng cái vòng luân hồi này để suy ngẫm. Bác ra đời trước ba nên dĩ nhiên, ba không ở đó khi bác “sinh” rồi.

Còn “sống”, có lẽ chỉ một phần. Khi anh em mỗi người, mỗi ngã lo cho cuộc sống gia đình riêng mình, ba và bác ít có dịp gặp nhau. Nhất là khi khoảng cách địa lý quá lớn, sự hiện hữu trong cuộc sống của nhau càng mong manh.

Và qua đoạn “sống” đó, bác dĩ nhiên lên “lão”, ba cũng bỏ mất khúc này vì mãi lo gây dựng cuộc sống từ con số không trên đất người.

Giờ bác đã đi đến hai đoạn cuối cùng. Nếu có dịp, sao ba không về bên bác?

Saturday, June 23, 2007

Nắng hè

Hoa khoe sắc ở vườn trước. Xem thêm hình bên này.

Friday, June 22, 2007

baklava và thứ sáu

Khi bạn làm chung sở nổi siêng, mình ngồi rung đùi thưởng thức "hoa thơm, cỏ lạ". Cô bữa trước làm 7 layers cookies ,bữa nay làm baklava. Buổi sáng đang đói bụng, cắn vào một miếng, thấy cả mùa hè bay qua trước mắt. Hớp thêm miếng trà nóng, tỉnh hồn. Cô này tỉ mỉ, có tài nướng bánh ngon nên hay thử nghiệm nướng nhiều loại bánh trên Food Network, chồng con nếm xong, phần còn lại đem cho bạn chung sở. Xơi xong một miếng rồi, có nên làm tiếp miếng thứ hai không?
redface
Trở lại chuyện ngày thường. Ông boss nghỉ làm hôm nay và không giao việc gì để làm gấp nên sau khi đi dạo một vòng internet, nấn ná thêm để tìm bà con đồng hương người Đà lạt. Chẳng phải gì, chủ nhật này có họp mặt đồng hương mình nên nhớ Đà lạt tràn trề đó thôi. Bấm qua bấm lại thấy cũng được vài cái blog về Đà lạt nhưng toàn là người ở xứ khác viết về ĐL thôi! Trùi ui, dân ĐL gió mưa đâu tuốt luốt hết rồi?
Đi vòng bên kia, gặp cái em này nói về tên phố núi thế này, "Ngày xưa vùng đất này có rất nhiều Lạc Đà (Nơi đây là vùng duy nhất tại Đông Nam Á có lòai thú dễ thương này). Sau đó người ta đọc trại ra là " Đà Lạt" và từ đó thấy hay hay và gọi tên đó luôn.” Coi có tức xì hơi không?
twisted
Happy Friday!!!!
À quên, Đà lạt- trong thời Pháp thuộc, các nhà thuộc địa dựa vào tên để tạo nên khẩu hiệu trong tiếng Latin "Dat Aliis Laetitiam Aliis Temperiem" ("Đem sung sướng tới một số người và đem tươi trẻ tới số khác"). Đó là theo định nghĩa của wikipedia.

Wednesday, June 20, 2007

mùa thu lá bay

Một ngày sống bên anh sẽ muôn đời
Dẫu cho mưa rơi đá mòn tháng năm
Lạy trời được yêu mãi nhau người ơi!
Đừng mang trái ngang chia lìa lứa đôi
Thế gian ơi ! sao nhiều cay đắng
Tình vẫn đắm say, người cũng xa ta rồi
Ngồi ôm vết thương lòng đớn đau
Nghe tình rên xiết trong tim sầu!
Mùa thu lá bay anh đã đi rồi!
Vỡ tan ôi bao giấc mông lứa đôi
Giờ đành lìa xa thế nhân sầu đau!
Hẹn anh kiếp sau ta nhìn thấy nhau!

Tuần rồi, vừa xem Trường Vũ hát xong bài Mùa Thu Lá Bay, tự nhiên thấy buồn muốn khóc. Nói tự nhiên vậy thôi chớ nỗi buồn nào mà không có nguyên cớ? Tôi đi lục loại tìm cho bằng được email của Nga vì nó là người duy nhất biết về cô.

Mười tám năm về trước, đám con gái tụi tôi tình cờ chứng kiến cảnh chú Tường ngồi đánh đàn cho cô Oanh hát bài này trong vườn mận đang trổ hoa trắng xóa sau trường. Đầu óc tôi có thể quên đi nhiều thứ, cả thứ không nên quên và nên quên, nhưng hình ảnh cô Oanh và chú Tường ngày hôm đó cứ mãi hiển hiện mỗi khi nghe ai hát Mùa Thu Lá Bay. Sau này khi lớn lên, trái tim có lúc bị đau đến nghẹt thở, mới thấy thấm thía những lời cô Oanh gởi gấm khi hát lên những lời này.

Cô Oanh sống với mẹ và chú Tường trong căn nhà nhỏ phía sau trường tôi. Tôi gặp bà cụ đâu khoảng hai lần trong cả năm học. Lần nào gặp, tôi cũng co rúm người, khoanh tay lí nhí chào bà. Bà bệ vệ đi qua, khẽ nhếch miệng, “Không dám, chào cô!” Hồi tưởng lại, nghĩ bà giống những bà phán, bà cử trong những phim cổ ở Hà Nội. Bà có sạp bán vải ngoài chợ nên sáng sớm, ngồi trong lớp tôi hay thấy bà băng ngang qua sân trường. Tóc bà vấn thành cái búi hình bầu dục có quấn khăn nhung sau ót. Ra tới đường cái, bà phủi đít, ngồi lên yên chiếc xe đạp chú Tường đang chống chân chờ sẵn. Chú rướn người đạp đi và mất hút phía sau cổng trường.

Cô Oanh làm chủ nhiệm lớp 9A4 tôi học, kiêm thêm phần phụ trách văn nghệ vì cô đàn giỏi, hát hay. Người cô nhỏ nhắn, nhưng có giọng hát hay đến mê hồn. Theo lời cô Oanh kể thì chú Tường là người cùng làng với bà. Thấy chú long đong vào Nam một mình, bà đem về nuôi. Hàng ngày, ngoài việc đưa đón bà, chú Tường còn giúp cô Oanh may đồ cho khách. Tụi tôi hay ngồi phá lên cười mỗi khi thấy chú Tường tay chân to xềnh xoàng cầm cái kim bé tí lên lai áo dài giúp cô Oanh. Miệng chú bậm lại làm cho hàng râu quai nón như rậm thêm lên. Cứ thế, miệt mài, ngày này sang ngày khác.

Những buổi chiều đi học thêm, tụi tôi hay ghé nhà cô chơi. Cô vừa thoăn thoắt may áo, vừa hát cho tụi tôi nghe. Thấy mấy đứa con trai xán lại tán dóc, chú Tường hay ló đầu vào hỏi, “Oanh ơi, cuộn chỉ trắng Oanh để đâu? Tôi tìm hoài không thấy!” hay “Oanh à, Oanh ra cho tôi nhờ tí!” Những lúc rảnh rang, chú Tường hay đánh đàn cho cô hát. Tụi tôi ngồi há hốc mồm ngưỡng mộ.

Một hôm, đã vào học hơn mười lăm phút nhưng cô Oanh vẫn chưa lên lớp nên vài đứa rủ nhau xuống nhà cô xem thử. Vừa đến cửa, đã nghe tiếng bà bên trong, “Anh chị có lấy nhau thì cứ tự nhiên. Tôi xem như vô phúc không có con vậy” rồi từ tốn xách giỏ đi ra ngoài. Tôi liếc vào, thấy cô Oanh đang bưng mặt khóc. Trong góc phòng, chú Tường đứng bặm môi làm thinh.

Cô Oanh trở nên trầm lặng hẳn đi sau biến cố đó. Tụi tôi cũng ít dám đến thăm cô. Sau khi thi tốt nghiệp, mỗi đứa chuyển đi một nơi, ít có dịp về thăm cô. Chỉ có Nga ở gần trường nên nó là cầu nối giữa cô và tụi tôi.

Nga trả lời thư tôi, nó nói cô Oanh trách mày lâu quá sao không viết thư thăm cô lấy một chử? Chú Tường đã bỏ đi biệt tăm mùa xuân năm đó vì cô không nỡ làm bà buồn. Cô vẫn ở vậy với bà. Chừng nào thì mày về thăm?

Ừ! Cần gì chờ đến mùa thu, lá mới bay?

Tuesday, June 19, 2007

thứ ba

Hôm nay xin về sớm để "hộ tống" anh đi cắt cái "sừng" trên trán ("sừng" này không phải tôi cắm à nha). Về đến nhà còn sớm nên nằm dài coi TV rồi đánh một giấc đã đời. Cái cảm giác này mới sướng nhé, trong khi mọi người đang còng lưng làm việc, mình được nằm dài ngủ trưa. Mẹ gọi hỏi có cần mẹ làm gì không, ngáp ngắn ngáp dài bảo không cần gì, gần tắt phone mới thắc mắc mẹ hỏi cần gì là cần gì? Lúc này mới sực nhớ có nói với mẹ chiều nay mua cá salmon về nướng, cuốn bánh tráng để "tiêu thụ" cho hết rổ rau to đùng còn dư bữa chủ nhật.
Nghĩ lại mấy năm còn đi học, cứ mong học cho xong để tìm việc làm nên chẳng thấy quý ngày rộng tháng dài gì cả. Muốn đi đâu, làm gì cũng dễ hơn (chỉ có điều không có "xìn" thôi). Ôi giời, cứ đứng núi này trong núi nọ cả đời thế sao?
2am: Nằm xoay đủ kiểu vẫn không tài nào ngủ được. Bên kia, người ta ngấm thuốc, ngủ ngáy tưng bừng. Chỉ "đánh" một tiếng giấc chiều thôi mà đổi lấy cả hơn nửa đêm. Chừa chưa?
Hình: mít sui gia má bên AZ gởi qua.

coi chút chơi


Nghĩ gì về hai cuộc chiến?

Sunday, June 17, 2007

ngày mười bảy tháng sáu


bao năm lưu lạc xứ người
ba tôi vẫn thế- miệng cười, lòng đau
làm thơ để dấu nỗi sầu
chử trôi, chử đọng- bể dâu, thăng trầm...
Mừng Ngày Tạ Ơn Ba- những người ba mà tôi biết/có trong đời.

Thursday, June 14, 2007

chuyện dài nuôi con

Nó vốn nổi tiếng vì cái chuyện cái gì cũng bỏ vào miệng từ hồi còn nhỏ xíu. Bác sĩ bảo trẻ nhỏ học hỏi bằng cách “nếm” những đồ vật chung quanh mình, không cần phải lo lắng nhiều. Chỉ ngại nó cũng “nếm” nhiều thứ vi trùng/ vi khuẩn vào người bằng cái tật bạ đâu gặm đó của mình. Chả trách người cứ ốm teo, dài ngoằng. Anh an ủi, “Ốm vậy, lớn lên làm người mẫu (?)”

Bẳng đi một thời gian, nó bỏ cái thú tiêu khiển tai hại này đi làm cho anh và tôi mừng muốn khóc. Ngờ đâu, chưa kịp khóc vì mừng, cỡ chừng tám tháng nay, nó lại “trổ tài” gặm móng tay. Mười ngón tay của nó thấy thảm thương quá chừng. Móng nào cũng cắn gần tới nửa. Da hai bên tróc ra, có lúc chảy máu. Nó vẫn kiên trì cắn- ngày này sang ngày khác.

Tôi dọa sẽ thương chút chút nếu cứ tiếp tục gặm, nó khóc lóc, nài nĩ, “Mẹ ơi, bé bỏng tội nghiệp, thương con nhiều nhiều không?” Ai mà giận cho đành? Hôm sau đi học về hỏi nó đưa tay cho mẹ xem, nó thâu tay lại dấu trong áo. Chắc biết làm sao mẹ cũng thương nhiều nhiều nên không sợ. Tôi quay sang dọa bán cho chú Mễ (cái này không phải kỳ thị, chỉ tiện miệng thốt ra coi thử nó có sợ không thôi), ra garage ở với…chuột, đem bỏ ra ngoài đường làm con hàng xóm. Đủ kiểu, đủ cỡ. Móng tay vẫn cụt lủn, xơ xướt.

Rồi tôi đem nó vào gặp bác sĩ gia đình. Nghe người ta bảo chắc là nó bị chuyện gì tác động đến tâm lý nên cắn móng tay. Bà bảo lo gì, tự nhiên nó hết. Tôi an tâm về chờ “tự nhiên” hoài không được. Mười đầu móng tay vẫn tróc da, chảy máu. Xót ruột quá chừng. Rồi thử trét chanh vào, lát sau thấy nó ngồi mút ngon lành. Đã quên mất nó là “Nữ hoàng trái cây” rồi sao?

Tôi thử bỏ băng keo hết mười đầu ngón tay thử xem sao. Nó lọng cọng không dám cầm đồ rồi ngồi khóc tức tưởi. Hai tuần sau, móng cũng không có để mà cắt. Vô dụng.
Tối tối anh hay đứng rình ngoài cửa, canh chừng. Đặt vào giường, tu hết bình sữa, quay qua, quay lại là đã nghe nó thở đều đều. Đoán nó chỉ cắn lúc ngủ trưa ở trường nên tuần trước, tôi dắt nó vào lớp, nhờ cô giáo khuyên nhủ giùm, biết đâu lại nghe lời cô hơn ba mẹ. Cô giáo sau khi nghe tôi trình bày, chỉ cười rồi chìa tay cho tôi xem. Hỡi ôi, mười móng tay của cô, móng nào cũng bị khới lĩa chĩa. Khỏi cần phải thắc mắc con bé học cái tài cắn móng tay từ đâu ra.

Nhiều lúc cầm bàn tay con, thấy tuyệt vọng gì đâu. Hôm kia, ngồi cắt tỉa, sơn vào cái màu hồng đậm này rồi bỏ bông hoa lên vì nghĩ con gái mê đẹp nên không cắn móng tay nữa. Hai ngày trôi qua, móng tay vẫn còn nguyên, sơn cũng không tróc. Mừng quá trời.


Tối qua về tắm cho nó, lau đến móng chân thì thấy như vầy. Điệu này mẹ nó chỉ còn có nước chổng mông kêu trời.

Bà con có cách gì khác, chỉ giùm em nghe.

Update: Bữa trước, cả nhà đi thăm nha sĩ. Tôi kéo cô nha sĩ ra dặn cô làm ơn nói giùm nó đừng gặm móng tay nữa. Cô chần chừ vì làm nha sĩ ai mà không muốn con nít thích mình, sợ cái vụ làm răng mà khóc lóc thôi. Chắc tại thấy cái mặt mẹ nó thuỗn ra, thấy ghét quá nên cuối cùng cô đằng hắng bảo nó không được cắn móng tay, nếu cắn thì cô đem nhổ cả hàm răng. Nghe nó ậm ừ, cứ hy vọng tràn trề nó sẽ nghe lời cô nha sĩ. Nào ngờ nó về nhà "tâm sự" với anh rằng, cô biểu con đừng cắn móng tay, cắn thì cô nhổ răng xong con đem về, để dưới gối, tối bà tiên răng cho con tiền mua đồ chơi nè. eek

half

Kenneth: Yay, today is half day!!!
Jasmine: What is half?
Kenneth: Uhhh, half is when I cut my hand in halves. I'd give you one half and I keep the BIGGER half to myself.
Jasmine: Ohhh.
Mommy: ???

Tuesday, June 12, 2007

bà con

Anh chị họ mời tới ăn mừng thôi nôi đứa con trai đầu lòng. Nhà có tiệc mời hẳn một ông hề tới mua vui cho bầy con nít (đâu chừng cỡ ba, bốn chục đứa (!)). Hết vẽ mặt đến thổi bong bóng, kéo co và đủ thứ trò chơi hấp dẫn. Hai đứa từ lúc leo xuống xe là biến mất tăm. Thoắt ẩn, thoắt hiện, chạy từ bên này tới bên kia sân, rồi nhảy vô jumper, quên cả ăn. Vui chơi, đùa giỡn cả ngày. Đến tối, đánh răng xong, thằng con hỏi, “Mẹ ơi, who’s A.?” Ui da. Sực nhớ, hôm qua bắt con gói ghém món quà, ngồi cặm cụi viết thiệp mừng sinh nhật, hôm nay mang quà đến nhà cho A., chạy nhảy, vui đùa cả ngày mà chưa hề gặp mặt A.- the birthday boy. Lỗi tại mẹ hay con? Chắc phải chờ đến sinh nhật năm sau mới có dip “diện kiến” A vì anh chị họ làm luôn cả cuối tuần, hiếm có dịp gặp nhau trong những lần họp mặt.

Monday, June 11, 2007

chú Châu

Bài học vỡ lòng của tôi khi đặt chân tới Mỹ?
“Tụi Mỹ nó e-ni-mồ lắm con ơi!” chú Châu hay chắc lưỡi nói. Anh em tôi gặp chú Châu khi đến xin việc làm ở một shop may gần nhà. Vì chẳng biết may vá gì nên người ta xếp hai đứa vào khâu bỏ bịch với chú Châu. Mới qua nhớ nhà, nhớ bạn bè muốn chết, chả biết nước Mỹ “e-ni-mồ” tới mức nào mà nghe chú Châu nói chắc chắn dữ vậy, anh em tôi chỉ biết thở dài nhìn ra ngoài trời mưa tầm tả, thấy rầu đủ mười phương.
Làm được mấy tháng,chú Châu bỏ shop may đi bưng phở cho nhà hàng. Mỗi bận anh em tôi rồng rắn vào nhà hàng, ngại gặp chú Châu gì đâu. Nghĩ cảnh chú bằng tuổi ba mình, phải bưng phở hầu con cháu, tôi hay đứng ké né chờ chú đặt tô phở xuống rồi mới dám ngồi. Cái màn chú đi dọn bàn mới thấy đau khổ triền miên. Chú liệng chén bát vào chậu ầm ầm, đũa muỗng, đồ ăn dư có lúc văng tung tóe lên bàn, lên cả quần áo khách hàng. Chắc nhà hàng sợ phiền khách hay con chú muốn chú an hưởng tuổi già nên không thấy chú làm ở đó nữa.
Ở đây cũng đã mười mấy năm, những chuyện đầu cua, tai voi gì cũng đã thấy, đã nghe, chỉ không biết có liệt được vào loại “e-ni-mồ” của chú Châu không thôi.
Chiều chiều tôi đi làm về, dừng xe chờ đèn đỏ ở ngã tư, hay thấy chú Châu đi nhà thờ phía bên kia đường. Chú đi ngược hướng mặt trời nên quanh năm, suốt tháng chú đều đội mũ. Mùa nóng thì mũ lưỡi trai, mũ rộng vành. Mùa lạnh thì mũ len có vành.
Hôm thứ Sáu, đang đứng chờ đèn. Quen mắt nên nhìn qua đường tìm chú Châu. Trời đầu tháng Sáu mà còn lạnh, gió thổi vù vù. Phải mất một hồi lâu mới nhận ra được chú. Hôm đó, chú đội một cái nón cao bồi rộng vành màu trắng pha xanh. Trời lại gió nên chú cắm cúi đi, tay giữ khư khư cái nón trên đầu. Đến giữa đường, trống trải, gió trêu người, thổi cái phù, cái mũ trên đầu chú bay lăn lóc xuống đường. Theo phản xạ tự nhiên, chú xoay người chụp lấy cái mũ làm cho mớ tóc giả trên đầu chú cũng theo đó mà bay xuống. Trong vòng mấy giây, chú đứng phân vân giữa đường, chắc không biết lượm cái nón hay mớ tóc lên trước.
Rồi chú chạy lại, lượm cái nón lên, miệng lầu bầu câu gì đó. Phía bên kia đường, tôi giả bộ quay về hướng khác, đạp ga cho xe chạy thẳng. Không biết chú lầu bầu cái gì, chắc lại chửi ai đó “e-ni-mồ”.

Friday, June 8, 2007

con nhỏ "Cô ơi!"

Ngày đầu năm học, nó giật áo tôi, ngữa đầu nói, “Cô ơi, con cũng là người Việt nam nè!” Hẳn nó nghe tôi nói chuyện với con bằng tiếng Việt. Tôi quay lại nhìn, con nhỏ vẫn đứng đó, ngữa cổ nhìn tôi chờ đợi. Đôi mắt chợt cay xè, tôi muốn ôm chầm cái thân hình bé bỏng kia vào lòng quá đỗi. Thật ra, không cần nó chạy lại nắm áo tôi giữa chốn xa lạ và đông người như thế này, khẳng định nguồn gốc của mình bằng tiếng mẹ đẻ, tôi cũng đã để ý tới nó ngay từ phút đầu tiên bước chân vào lớp. Khi cả lớp xếp hàng, từng người đi vào lớp để thầy giáo có dịp chụp hình học sinh và phụ huynh của mỗi đứa, nó lọt thỏm vào dòng người rồng rắn- nhe răng cười cho thầy chụp hình- không có ai đi cùng.
So với lũ trẻ năm tuổi cùng lớp, nó dạn dĩ vô cùng. Nhiều đứa trong lớp còn nghệch mặt ra khi thầy kêu đến tên mình, nó dường như rành rẽ mọi chuyện. Nó lăng quăng làm quen, nói chuyện với bất cứ ai trong lớp.
Mấy tháng trôi qua, tôi vẫn thấy nó lủi thủi một mình. Những lần họp phụ huynh, những chuyến đi dã ngoại ngoài trời, và ngày cả lần con bé đi nhận phần thưởng cuối học kỳ, tôi tuyệt nhiên không thấy ai đi cùng với nó. Những lần như thế, nó lại đến kéo áo tôi và nói, “Cô ơi, cô nhớ chụp hình cho con nghe?” Rồi nhe hàm răng với chiếc răng cửa mới thay, cười làm dáng.
Bữa học cuối năm, nó chạy lại hỏi tôi, “Cô ơi, cô có muốn tới nhà con chơi không? Số nhà con là 222 đường zzz, còn số phone của con là yyy-xxxx.” Tôi ngồi thụp xuống, bịt miệng nó, “Con ơi, con đừng đọc số nhà với số phone của mình cho người lạ nghe, con phải hỏi ba mẹ con trước chớ.” “Mẹ con cho con mà, không sao đâu cô” nó trấn an tôi. Sau ba tuần nghĩ lễ, tôi đưa con trở lại trường học, nó chạy ào tới, trách móc, “Cô ơi, sao cô không dẫn hai đứa tới nhà con, con chờ cô hoài.” Tôi ngớ người. Chợt thấy hổ thẹn với nó quá chừng. Hôm nó hỏi tôi đến chơi, tôi chỉ ậm ừ cho qua chuyện, ngờ đâu nó chờ tôi suốt cả ba tuần. Thấy nó lầm lũi đi vô lớp, cái dáng sao mà nhỏ nhắn, đơn côi làm cổ họng tôi nghẹn đắng.
Hôm qua, khi cả lớp đang rộn ràng chuẩn bị đi ra bến xe bus để đi dã ngoại, nó ào vào lớp, kéo tuột theo một phụ nữ mà tôi đoán là mẹ nó. Trái với vẽ liếng thoắn của nó, chị rất rụt rè. Chị đi lại phía tôi, gật đầu, “Chào chị, chị cho em gởi cháu đi với chị nghe, em không bỏ làm để theo nó được.” Rồi không đợi tôi phản ứng, chị buồn buồn kể với tôi như một người đã quen từ lâu lắm, “Tội nó lắm chị ơi. Em qua đây không bao lâu là chia tay với ba của nó. Hai mẹ con em một mình dọn ra ngoài. Tiếng Anh em không rành rẽ. Có nhiều lúc giấy tờ ở trường về em không làm sao điền được, phải chờ đến cuối tuần, đưa hết sang bên nội để họ làm giùm. Em phải đi làm nên con em gởi từ sáng sớm đến khi họ đóng cửa trường.” Tôi lặng yên đứng nghe mà không nói lời nào. Tôi sợ những câu an ủi của tôi lúc này trở nên thừa thải. Vả lại, tôi chỉ là một người lạ mới găp chị năm phút trước đây. Những vui buồn mà tôi nếm trải chắc gì đã sánh được những gì chị và con bé đã trải qua.
Đến hơn mười lăm phút, cả tôi và chị không nói gì với nhau. Đầu óc tôi miên man nghĩ về những ngày "không nắng" của tôi và anh, về chuyện đặt con lên trên những bất đồng trong cuộc sống, về lời hứa sẽ đem lại cho con những thiếu thốn mà hai đứa nếm trải khi còn nhỏ (dĩ nhiên là trong khả năng của mình), và rồi trong đầu tôi cứ lởn vởn hình ảnh chị ôm con bé trong căn hộ tối tăm, khóc không thành tiếng. Còn chị, chị đang nghĩ gì?
Tôi định bụng sẽ hỏi chị nếu cần tôi giúp điền giấy tờ, đơn học cho con, tôi sẽ giúp nhưng lại thôi, hẳn lòng thương hại là thứ mẹ con chị không cần trong lúc này. Tôi quay sang bảo chị,"Thôi chị đi làm đi kẻo trể, em lo cho cháu được rồi.” Chị không nói gì, chỉ cười rồi đưa tay vén tóc. Chị chờ đưa con bé lên xe, rồi đứng nhìn cho đến chiếc xe khuất cuối đường. Ngồi ở hàng ghế phía trên, con nhỏ lại quay xuống gọi, “Cô ơi, con đau bụng…”

Thursday, June 7, 2007

chuyện tào lao

Phải có "tiền mua tiên cũng được không?" Đôi lúc cũng không đúng lắm nhưng đối với họ nhà Hilton thì là vậy. Nếu một ngày, một mạng tép riêu như tôi đây lỡ bỏ qua một phiên xử của mình vì mãi lo chuyện cơm áo gạo tiền, vào tù thì mấy ai để ý? Tôi nào có dịp để lên báo xụt xịt rằng tôi sợ quá hay ăn diện thật đẹp đi dự một buổi lễ lớn để buồn buồn nói với thiên hạ rằng, tôi sẽ coi lại mình trong thời gian bị giam cầm. Liệu bộ đồ tù tôi mặc có ai bỏ công đem vào ebay bán đấu giá? Hình ảnh chụp tôi để làm hồ sơ sẽ có tóc nối dài bay bay và mắt môi trang điểm kỹ càng như cô nàng họ Hilton không? Tiếc thay, tôi chỉ là một tiểu dân bình thường đi cày sáng chín chiều năm, không thừa hưởng được mớ tài sản kết xù (dù là trong tưởng tượng) từ đời ông cha.
Nếu có tiền, cán cân công lý chắc cũng bị bẻ cong. (Chuyện hiển nhiên nhưng ít ai công nhận)

Wednesday, June 6, 2007

old town

Adriana: Kenneth, Mr. Woods said you have to hold my hand.
Kenneth: I know, I know. Grrrr, I want to change partner.
Adriana: Kennethhhhh, you hurt my feelings.
Kenneth: Okay, give me your hand.
Adriana: Ouch, you hold me too tight. My hand is hurting.
Kenneth: I don't like girl. I want a boy partner.
Adriana: You hurt my feelings again.
Lần đi field trip này, Kenneth đi chung với Adriana, cô princess của lớp K-11. Suốt dọc đường, toàn nghe hai đứa cãi cọ.Thiệt không ra dáng gentleman chút nào.
Bà già này làm tay chân nổi da gà vì hồi tưởng lại những chuyện ma ở phố cổ.
Tôi đứng gần hai chục phút để đoán cho ra người thợ rèn này là đàn ông hay đàn bà. Chú/cô thợ rèn có gương mặt của đàn bà,tay nhỏ và mềm như đàn bà, giọng nói hơi trung tính nhưng râu rua, lông tóc mọc tua tủa. Tò mò tí thôi chớ đàn nào cũng được.
Một góc nhà cổ
Ngôi nhà kiểu cổ và cô hướng dẫn viên mặc trang phục cổ.
và ai muốn Jackass Mail delivery?

Tuesday, June 5, 2007

tưởng

Khi đã ở với nhau đủ lâu, người ta hay ki cóp mang về những thứ assumption kỳ quặc. “Anh ơi, tắm con chưa?” “Anh tưởng (assume) em về rồi mới tắm cho nó mà!” hay “Anh à, em mới coi lịch, hôm qua sinh nhật má của anh đó? “Ờ, anh biết mà, anh tưởng (lại assume) em có mang quà cho má rồi chớ!”. Những thứ “tưởng” như thế này ngày mới về với nhau còn cười cười lượng thứ. Ngày tháng chồng chất nên những chuyện “tưởng” càng ngày càng dầy lên. Phải có người rớt cái “bịch” xuống đất để những cái “tưởng” trở thành hiện thực. Đoán đó là ai?

Monday, June 4, 2007

viện hải dương học

Andrew, Jasmine, Kenneth, và Lily đi chơi ở Birch Aquarium at Scripps.
Yes, Mr. Eel, you were saying?
"Jasmine, I'll save you from the shark. Mommy, help me!!!!!" and what did Mr. Eel say anyway?

uhh???

seven layers cookies


Trời tháng Sáu sao mà mù mịt. Nghĩ phải đi qua hết tháng này và không chừng thêm vài ngày tháng sau với thời tiết giở hơi như thế này, sao mà ngán ngẫm. Cô làm phòng bên nướng một vĩ bánh bảy tầng (seven layers cookies) mang vào. Thần tiên! Buổi sáng trời lạnh lạnh như thế này, ngồi nhâm nhi bánh ngọt, uống trà nóng thì còn gì bằng? Thế là chén liền bốn miếng. Thói thường ăn ngọt xong rồi thì hăng hái nói cười nhưng trái lại bây giờ ngồi khật khờ tới trưa vì lượng bơ, sữa nặng nề làm cho người như tăng lên mấy ký. Đây là ingredients của loại bánh này:
  • 1/2 cup unsalted butter
  • 1 1/2 cups graham cracker crumbs
  • 1 cup semisweet chocolate chips
  • 1 cup butterscotch chips
  • 1 cup chopped walnuts
  • 1 (14 ounce) can sweetened condensed milk
  • 1 1/3 cups shredded coconut.

Khiếp không? Gởi cái email tổng kết tiền mang vào trong tháng nhầm email của anh nào lạ hoắc. Hy vọng bên kia, nó cũng ăn nhằm bánh ngọt giống mình nên ngu ngơ, khật khờ hủy đi cái email gởi nhầm địa chỉ.

not ready to make nice

by the Dixie Chicks
Forgive, sounds good
Forget, I’m not sure I could
They say time heals everything
But I’m still waiting

I’m through with doubt
There’s nothing left for me to figure out
I’ve paid a price
And I’ll keep paying

I’m not ready to make nice
I’m not ready to back down
I’m still mad as hell and
I don’t have time to go round and round and round
It’s too late to make it right
I probably wouldn’t if I could
‘Cause I’m mad as hell
Can’t bring myself to do what it is you think I should

I know you said
Can’t you just get over it
It turned my whole world around
And I kind of like it

I made my bed and I sleep like a baby
With no regrets and I don’t mind sayin’
It’s a sad sad story when a mother will teach her
Daughter that she ought to hate a perfect stranger
And how in the world can the words that I said
Send somebody so over the edge
That they’d write me a letter
Sayin’ that I better shut up and sing
Or my life will be over

I’m not ready to make nice
I’m not ready to back down
I’m still mad as hell and
I don’t have time to go round and round and round
It’s too late to make it right
I probably wouldn’t if I could
‘Cause I’m mad as hell
Can’t bring myself to do what it is you think I should

I’m not ready to make nice
I’m not ready to back down
I’m still mad as hell and
I don’t have time to go round and round and round
It’s too late to make it right
I probably wouldn’t if I could
‘Cause I’m mad as hell
Can’t bring myself to do what it is you think I should

Forgive, sounds good
Forget, I’m not sure I could
They say time heals everything
But I’m still waiting

Saturday, June 2, 2007

mắm bồ hóc

Mẹ ứa nước mắt nhìn sang ba. Phía bên kia bàn, ba thản nhiên như không có chuyện gì, bỏ cọng rau thơm vào miệng, rồi xụt xịt lấy giấy hỉ mũi. Mấy đứa con cùng dâu, rễ, mỗi đứa một góc, cắm cúi ăn, thỉnh thoảng lại lấy tay lau nước mắt. Tiếng mấy đứa cháu vô tư, la hét, cãi cọ trong phòng mà không ai buồn đứng lên để đi phân giải. Im lặng hoàn toàn, chỉ có tiếng chiếc quạt trần lóc cóc xoay đều phía bên trên bàn ăn. Hahaha, tưởng gia đình đang trong cơn "dầu sôi, lửa bỏng" hả? Không phải đâu. Tại mắm "brohoc" đó.
Nhìn sơ qua, đây chỉ là một dĩa thịt nướng đơn giản của người mình, ăn với xôi và rau ghém.
Mục này mới ác liệt, mắm brohoc đấy. Làm tăng mùi thơm của thịt nướng, cay tê đầu lưỡi. Nên khi ăn, ai cũng lo sụt sùi lau mắt, mũi, thời giờ đâu cãi cọ?Chưa nói hết, phải ăn bằng tay mới ngon. Món này được chị Samath "trình làng" để ra mắt ba mẹ chồng, chắc vậy nên mới được chấm điểm cao đây.

Friday, June 1, 2007

mắt buồn

Bữa trước, gặp K. trong chợ, chợt nhận ra một điều mà trước giờ không để ý. Cặp mắt K. nhìn mới u buồn làm sao. Cái thứ u buồn không phải chỉ mới đọng ở đó hôm qua hay hôm kia. Nhớ lại những lần đi học chung, ngồi ăn cơm trưa vội vã, mắt K. đã buồn như thế. Nghĩ hoài không ra vì hình như đã thấy nỗi u buồn đó ở đâu rồi. Chuyện này nói ra cũng là lặt vặt đàn bà vì chẳng lẽ về nhà hỏi anh, "Anh ơi, có biết nỗi buồn trong mắt K. từ đâu ra không?" Nghe tưởng như người bệnh tâm thần.

Mấy hôm nay đổi chổ nằm vì anh nghe ai đó chỉ vẽ bảo nên nằm nghiêng bên phải để tim khỏe hơn, chắc dành phần tôi có thêm thời gian sống để cố nhớ cho ra nỗi buồn trong mắt K. có từ đâu. Trằn trọc suốt ba đêm vì lạ chổ (?) dù chỉ đổi từ bên trái qua bên phải trên cái giường của mình. Sáng hôm thứ ba, rũ rượi đi vào buồng tắm, định xăm xoi cái quầng thâm dưới mắt. Giật mình giụi mắt vì chợt thấy trong gương nỗi buồn của K. trong đôi mắt của mình. À, hèn nào thấy quen quen. Hóa ra trong ba đêm không ngủ, người ta có thể nằm nhớ lại từng khúc quanh nhỏ nhất của cuộc sống đã đi qua. Một trong những khúc quanh đó, có Tâm.

Tâm vẫn hay nói với tôi, “Từ lúc tao ra đời tới bây giờ, cuộc sống lúc nào cũng bình lặng đến chán chường. Tao chưa bao giờ chứng kiến được một sự kiện nào trọng đại trong gia đình như là đám cưới, hay thậm chí một cái đám ma.” Tôi đập vai nó, “ Bình lặng đôi khi cũng tốt chớ, mày không muốn cuộc sống cứ phải thay đổi liên tục, có gì mà vui.” Tâm sở hữu một cặp mắt đẹp, to và đen láy nhưng lúc nào cũng buồn rười rượi, ngay cả lúc Tâm cười. Tôi không thể nào giải thích nỗi cái vẻ u uẩn trong mắt Tâm. Nó có thể bỏ hàng giờ trong phòng tắm để kỳ cọ, chà xát đến tróc da, chảy máu. “Xá gì, Tâm vẫn thấy mình dơ bẩn làm sao đâu,” nó lấp lững.

Có lẽ Tâm không đủ nhẫn nại chờ có một chuyện gì đó xảy ra trong đời nên lẵng lặng tạo ra một sự kiện mà nó là nhân vật chính. Tâm tự cắt tay mình rồi nằm nhìn máu chảy cho đến khi lã người và lịm đi. Vậy đó, cả cuộc đời Tâm vẫn luôn là một dấu hỏi lớn.

Ngày người ta đưa Tâm đi, tôi ngồi trong phòng nhìn chiếc xe có gắn đầy kèn hoa chầm chậm lăn bánh đi ngang nhà. Tôi giơ tay chào vĩnh biệt Tâm, vĩnh biệt tuổi thơ của mình mà lòng chợt xót xa đến nghẹn ngào. Đâu đó trong tiềm thức, tôi hy vọng nỗi buồn trong mắt Tâm đừng quay về bám víu, lẩn quẩn trong tôi.

Hóa ra tôi vẫn đi qua ngày tháng mang theo nỗi buồn u uẩn của đôi mắt Tâm.Thật ra, cần gì phải nhìn vào mắt K. mới ngờ ngợ ra nỗi buồn quen thuộc. Nó vẫn ở đấy thôi, chỉ có tôi vẫn luôn nhắm mắt lại mỗi khi soi gương, sợ phải đối diện với chính mình. Khó hiểu nhỉ?

viết giùm Tâm- tuổi thơ tôi