Tôi ngồi trong góc tối. Cổ họng nghẹn đắng đến ngộp thở. Giá như mà khóc được lúc này, sẽ thấy nhẹ nhàng hơn. Kể từ cái đêm mưa gió tháng bảy năm nào, khi những tiếng khóc của tôi bị tiếng mưa gió át đi. Nước mắt theo nước mưa chảy tuột theo dòng. Tôi tự dặn mình sẽ cứng rắn lên, không khóc trước mặt người ta nữa. Bởi vậy, những lúc buồn tủi, nước mắt cứ ứa lên rồi biến mất.
Nhưng đêm nay, tôi muốn khóc và cần được phải khóc. Nước mắt theo lệ, cứ đọng trên mi, mắt cay xè nhưng không thể nào khóc được. Tôi bó gối, đầu óc trống rỗng. Cửa mở, con nhỏ tuôn vào, vuốt tóc tôi rồi nói,"Con thương mẹ nhiều nhiều nghe" rồi chạy ào ra ngoài. Nước mắt tôi được thể, tuôn trào. Từng giọt nóng hổi lăn tròn trên má.
Giọt này, cho những muộn phiền chất chứa trong lòng bấy lâu.
Giọt này, cho những lạnh lùng, ích kỷ.
Giọt này, cho những ngày không nắng.
Giọt này, cho những lúc lực bất tòng tâm.
Giọt này, cho những vội vã, đơn điệu của ngày thường.
Giọt này, cho tiếng cười thơ ngây của con.
Giọt này, cho những nếp nhăn trên mắt ba.
Giọt này, cho bàn tay gân guốc của mẹ.
Giọt này, cho người thân ở xa diệu vợi.
Giọt này và giọt này nữa, tôi khóc giùm cho ngày mai.
Thế thôi, đứng lên, lau khô nước mắt.
Mai lại bắt đầu một ngày mới.






