Wednesday, August 29, 2007

tiếng anh cười

em thương tiếng anh cười
mơn man
như sóng biển vỗ về
những bước chân của mình
vô định
...
khi yêu
em hóa thành ích kỷ
đem tiếng anh cười
dấu kín ở một góc trái tim
để những trưa hè, ngân vào lòng mát rượi
để những nhớ thương, không đong bằng chiều dài năm tháng
để những ngày không nắng, đem hong lại những ký ức buồn
...
anh ơi,
ngày trống vắng
chợt muốn nghe tiếng anh cười!

Tuesday, August 28, 2007

dấu chấm hết

Tiền bối gởi tặng tập truyện “Chung Một Niềm Đau” của bác NHC hôm nọ. Chuyện văn chương của những người đi trước, không dám đem ra “bình lựng”, chỉ có một điều duy nhất khi gấp quyển sách lại mà vẫn còn thấy lãng vãng trong đầu, không quên được. Đó là cái dấu chấm hết (./.) Dễ có mười mấy năm nay không thấy và dùng đến cái dấu này. Nay thấy bác dùng dấu chấm hết sau tất cả những bài viết của mình, tôi ngồi nhìn nó lạ lẫm như lần đầu mới gặp. Theo văn phạm, mỗi khi hết bài đều phải dùng dấu chấm hết. Nhưng hỏi có mấy ai nhớ đến chuyện này? và không biết có ai còn dùng đến không nhỉ? Hết bài. Chấm. Nhưng chưa hết. Tôi lại ngồi lẩn thẩn nghĩ sang đến đời con. Khi nó lớn lên, tập cho nó tiếng Việt, liệu cái dấu chấm hết có còn ai dùng nữa không? Biết đâu chừng, khi đó tôi làm “đại văn hào” dùng dấu chấm hết cho các bài tùy bút của mình để con cháu có dịp ngồi trố mắt ra nhìn cái dấu kỳ cục của lão bà bà. Chấm hết./.

Monday, August 27, 2007

monday again

Một tuần mới lại bắt đầu. Không phấn chấn lắm. Có lẽ tại gần hết hè? Lại sắp đổi neighbor? Trời hầm mưa? Kiến bò đầy nhà bếp? Budget season? Mất ngủ triền miên? Lười chạy bộ? Đi thang máy thay vì leo ba tầng lầu? Chiều nay nấu món gì? Mai gởi con đi đâu? Anh hậm hực chuyện gì? Mang giày cao đau lưng? Mua vé số hoài không trúng (đã lên đến gần 300 triệu)? Hay chỉ đơn giản là Monday blues?

Sunday, August 26, 2007

biết bao giờ nguôi

Nghiệm thấy những cuộc tình buồn thường rất đẹp. Cô quen người bạn tri kỷ của mình trong một đám cưới. Từ đó, họ quấn quít bên nhau, chia bùi sẽ ngọt, cho đến một ngày, người bạn tri kỷ đã bỏ cô ra đi, sau những năm tháng vật lộn với bệnh tật. Những hồi ức vui buồn, và có cả tuyệt vọng được cô ghi lại trong tập hồi ký "Biết Bao Giờ Nguôi" mà tôi tình cờ đọc sáu năm về trước. Ngày ấy và ngay cả bây giờ, tôi vẫn thán phục cô có lòng tin tuyệt đối vào tình yêu, cộng với lòng chân thành và sự tận tụy vô bờ bến. Hôm trước trao đổi với cô, chuyện riêng tư nên tôi không tiện hỏi, chỉ hy vọng năm tháng trôi qua, vết thương lòng kia cũng có phần hàn gắn. Mà cũng không biết chừng, vì "nhớ thương biết bao giờ nguôi"? (Cung Tiến)

Saturday, August 25, 2007

vu lan

...rồi một chiều nào đó
anh về
nhìn Mẹ yêu
nhìn thật lâu
rồi nói, nói với Mẹ rằng
Mẹ ơi, Mẹ ơi
Mẹ có biết hay không?
biết gì?
biết rằng, biết rằng
con thương Mẹ không? ...

(trích Bông Hồng Cài Áo- Phạm Thế Mỹ- TS Nhất Hạnh)

Anh ơi! cài đóa hoa này lên ngực để thấy mình còn diễm phúc có Mẹ bên đời!

Friday, August 24, 2007

tin vui và càm ràm

Sáng nay, nhận tin chị H. sẽ làm đám hỏi với anh D. nào đó qua...email. Phản ứng đầu tiên? La làng vì vui mừng, quay ngược lại reply email cho chị, chúc mừng. Phản ứng kế tiếp? Buồn năm giây.
Tôi quen chị H. khi vừa lơ ngơ vào đại học. Thấy chị được thầy "mời" lên bảng, lia lia, chép chép mấy bài toán, thấy ngầu đời gì đâu. Tôi chờ chị về tới chổ ngồi, giơ tay bái phục (dĩ nhiên là trong lòng thôi, ai mà giơ tay ra bái, bị gõ lũng đầu). Từ đó hai đứa quấn quít, đi đâu cũng đi chung, rình phim nào mới ra lò là y như rằng hai đứa cũng lò dò vào coi. Phải nói chị là người giúp tôi vượt qua những năm đầu khó khăn. Khi đó, tôi còn đi làm fulltime, ngày về thì ngủ gà ngủ gật, chị nhắc ngày nộp đơn học, ngày nào thi, ngày nào nộp bài, đến mùa thi thì tới nhà tôi "đóng đô" để học bài. Còn nhớ có một ngày lễ Valentine nào đó, chị gởi cho tôi cái thiệp, có ghi chử "I love you". "I love you" ở đây chỉ có nghĩa là "Chị thương em" thôi nghen.
Dĩ nhiên những chuyện riêng tư của tôi, đều đem tâm sự với chị hết. Nói sao nhỉ, mở lòng mình ra đấy! Đám hỏi, những khúc mắc thăng trầm giữa tôi và anh, hàn gắn rồi đến đám cưới, chị đều đứng bên cạnh, an ủi, vỗ về. Rồi một ngày, chị dường như biến mất khỏi cuộc sống của tôi. Không email, không đến nhà, không điện thoại, không ăn trưa chung ở trường. Tôi cứ loay hoay tự hỏi không biết mình đã làm gì tồi tệ đến nỗi chị không tha thứ, cũng chẳng nói ra để sữa lỗi, tự động biến mất. Sinh nhật, giáng sinh, tôi vẫn gởi thiệp mừng cho chị. Hỏi chị có giận tôi chuyện gì không, chị nói không có gì. Tôi hỏi dò bạn bè, có lúc lại lẩn thẩn hỏi anh, "Anh có làm gì hay nói gì để mích lòng chị H. không?" Anh nhăn nhó, "Em tào lao. Thì chắc chị bận học, thấy em đã có gia đình nên không muốn em phân tâm thôi." Tôi vẫn cố tin đó là lời giải thích duy nhất nhưng vẫn còn hoài nghi vì cái tật ăn nói có lúc hơi lung tung của mình.
Ba năm sau, tôi vẫn kiên trì hỏi cùng một câu hỏi đó với bạn bè của tôi và chị. Cuối cùng, có người tiết lộ nguyên nhân chị giận tôi. Tôi bật cười vì so với bề dày tình bạn của hai đứa tôi, chuyện ấy quá nhỏ nhặt. Nếu chị không nói ra, tôi không có dịp xin lỗi, (nếu đó là lỗi của tôi vô tình gây ra.) Tự nhủ với mình, thay vì cứ lẩn quẩn với những ngày cũ, sao không moving on?
Hey, nhìn lạc quan một chút, tôi đã có dịp bận cái áo dài mà Loan đã cắt củm đem từ Việt nam qua hôm Tết.
Happy Friday!!!

Thursday, August 23, 2007

lặt vặt thứ năm

Mommy: Jasmine, sao tới giờ cơm rồi còn ăn cookies?
Jasmine: Con đâu có ăn đâu. It's my mouth that keeps eating.

***

Mommy: Jasmine, đưa móng tay mẹ coi.
Jasmine: No, how about you look at your own nails and I'll look at mine.

***

Jasmine: Mommy, sao mẹ mặc quần của ba?
Mommy: Huh? Sao nói vậy?
Jasmine: Vì ba mới mặc quần màu đen, mẹ mặc skirt thôi.
Guess who is wearing pants in our family? razz

***

Sáng nay Jasmine bị chích ba mũi thuốc. Không thèm khóc nhá, chỉ cắn răng, nước mắt lưng tròng thôi. Bác sĩ hỏi cái tật cắn móng tay đến đâu rồi. Thấy mẹ của nó thụng mặt xuống, bả an ủi, "Thôi, mày nên pick your battle wisely, nó muốn cắn thì cắn, muốn dừng thì dừng, đừng có mà cứ bám vào lưng nó hoài, không có ích gì đâu." Biết vậy mà nên không thèm la nữa. Lớn lên móng tay, chân cụt lủn đừng trách hồi xưa mẹ không khẽ tay con nghe chưa?

Tuesday, August 21, 2007

thôi không nhìn trăng nữa!

Viết cho chị.

Trăng lòn qua cửa sổ, sáng nhờ nhờ. Những đêm trăng sáng như thế này, tôi hay nhớ đến chị. Cố nhắm mắt lại, tôi tưởng tượng tấm màn đang phất phơ trong gió như bóng ai đổ dài. Mở choàng mắt. Nằm miên man nối lại những ngày cũ, tôi chợt nhận ra những kỷ niệm về chị đều gắn liền với trăng.

Lần đầu tiên mẹ cho chị dắt tôi về quê thăm dì là năm chị thi rớt đại học. Xe đò thả hai chị em xuống giữa mênh mông. Nhìn quanh quất, không có lấy một bóng người, chỉ có con đường đất đỏ quạch chạy dài trước mắt. Tôi lục tục cầm giỏ chạy theo chị. Hai bên đường thông reo rì rào. Cả đến một tiếng sau mới tới nhà dì. Dì đang ngồi trong bếp, thấy chị chỉ hỏi, “Mi thi sao?” Chị gãi đầu, “Đề bài năm nay khó quá, con làm trật đề, sang năm thi tiếp.” Dì hứ một tiếng nhỏ rồi đi thẳng về phòng. Nhà quê, tối đến chỉ có đèn dầu, dì bắt mấy chị em đi ngủ sớm để sáng theo dì lên rẫy. Nằm trong mùng, nghe mũi kêu vo ve, trăng dọi vào khung cửa sáng ngời, tôi nhớ mẹ muốn khóc. Chị nằm bên cứ thở dài thườn thượt. Tưởng chị buồn chuyện thi cử, tôi an ủi, “Chị thấy anh Tí không? Thi tới hai lần mới đậu. Thi không xong thì học trường bán công cũng được.” Bỗng đâu, có tiếng chim kêu ngoài hàng rào, chị bật dậy, vén màn cửa nhìn ra. Bên phòng bên kia, dì đập tay xuống thành giường thình thịch. Chị trở lại giường nằm. Lát sau, tiếng chim lại cất lên một lần nữa. Chị rón rén ngồi dậy, búi lại tóc, lay tôi, “Dậy em, đi với chị chút!” Tôi dụi mắt, lồm cồm bò dậy. Hai chị em băng qua dãy nhà trên, vòng ra sân sau, xuống đồi. Tôi giật mình thấy có bóng người thập thò sau nhà bếp của dì. Chị bỏ tôi đứng đó, lao lại ôm lấy cái bóng người kia. Tôi lãng vào góc bếp, đứng chờ. Tiếng dì ho khúc khắc trong phòng. Tôi nghe tiếng chị hối người kia về rồi kéo tôi chạy lúp xúp về phòng. Tôi lẳng lặng theo chị mà không hỏi gì vì trong đầu cũng đoán ra bóng người đó là anh Xuân theo lời thằng Na kể.

Nhà dì đông con, quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất, bán lưng cho trời với nương rẫy, ruộng vườn. Thấy chị ham học, dì gởi chị lên ở với ngoại để học tiếp trung học. Năm cuối bậc trung học chị về nghỉ hè, đi cùng chuyến xe với anh Xuân. Hỏi thăm mới biết anh là người cùng xóm, lên ở phố từ nhỏ rồi đi lính, giờ giải ngũ về lại nhà. Sáng sáng chị đi rẫy, thường đi ngang nhà anh. Anh Xuân thường ra đứng trước ngõ, gật đầu chào. Đi riết hóa quen, bữa nào không đi ngang thì thấy nhớ. Đến lúc thằng Na lách chách kể cho dì nghe chuyện anh bưng nước ra mời chị, dì dãy nãy, giọng lạc đi, “Không đuợc, mi không được qua lại với cái ngữ đó. Ngày xưa ba nó độc ác giết biết bao nhiêu là mạng người. Bắn người ta không thương tiếc. Máu nhuộm từ đời cha tới đời con, đời cháu. Mi mà qua lại với hắn, tau từ mi luôn.” Từ đó, chị hay lầm lũi khi đi ngang nhà anh Xuân. Không nhắc chuyện gì về anh nữa nhưng tôi biết anh vẫn lên thăm chị vì chị hay viện cớ đi ra ngoài vào buổi tối.

Đêm sau, ngày rằm, dì chất cả nhà lên chiếc thuyền nhỏ, bơi ngược lên hướng bắc của con sông Đại Ninh để thắp nhang bên gốc cây trăm tuổi. Tôi thắc mắc tại sao phải đi thắp nhang đèn ở đây mỗi bận rằm thì dì gạt ngang, chuyện dì tin, nói ra không linh đâu con. Trăng sáng vằng vặc, tiếng chim kêu rung rúc hai bên bờ. Tôi ngồi thu lu ở giữa, nhìn dòng nước chảy lờ đờ đen thui hai bên mạn thuyền, níu chặt lấy chân chị. Tôi rùng mình khi thấy dì cho xuồng ghé vào cái gốc cây già. Cái cây này không biết có từ bao giờ, tán rộng che cả khúc sông, bên gốc cây, nhan nhản những đèn nhang, bông chuối. Trăng dọi qua kẻ lá, lung linh. Khúc sông này, mặc dù gần bờ nhưng nước sâu hoăm hoắm, trong veo. Đầu xuồng, dì đang lầm rầm khấn vái. Tôi thấy chị nhoài người ra mạn thuyền, vục nước lên rửa tay. Rồi như trong mơ, chị trượt tay, lăn tòm xuống sông. Tôi nhoài người theo, la thất thanh. Tôi thấy rõ ràng đôi mắt chị mở lớn, miệng há ra, từng chùm bong bóng thi nhau nổi lộc xộc lên mặt nước. Chị vùng vẫy, níu kéo. Tôi trên bờ tuyệt vọng, kêu tên chị vang cả khúc sông. Ngay lúc đó, anh Châu nhảy xuống, nắm lấy mái tóc đen dài của chị kéo lên. Hoàng hồn, tôi ngồi ôm chị khóc rưng rức. Dì không nói gì suốt cả đường về, môi mím lại làm những vết nhăn trên má như sâu thêm.

Những ngày sau đó, tôi đi theo dì và chị vô rẫy, trong lúc mọi người đi làm, tôi hết đi ra rồi đi vào ngôi lều của dượng. Mấy quyển truyện mẹ mua cho trước khi về quê, tôi đã đọc hết trong mấy ngày đầu. Có hôm, dì biểu tôi ở nhà chơi với thằng Na. Chiều về thấy tôi ngồi khóc, dì cầm gậy rượt nó vòng quanh nhà vì đã dám bỏ con trùn vào lưng áo tôi. Thấy tôi cứ lủi thủi chơi một mình bên gốc mít, dì xoay qua biểu chị, “Mai mi chở nó ra chợ huyện chơi, mớ bắp đó tau với thằng Na hái được rồi!” Tối đó, chờ dì ngủ say, chị lại kéo tay tôi nhón nhén ra sau vườn. Anh Xuân đã chờ sẵn ở đó. Tôi căng mắt cố nhìn cho rõ gương mặt của anh. Dưới ánh trăng bàng bạc, dáng anh to sừng sững, khuôn mặt chử điền sáng láng, hiền từ. Thấy tôi khoanh tay chào, anh chỉ cười vuốt tóc tôi. Cả ba ngồi bệt xuống một khúc cây mục. Chị tựa đầu vào vai anh. Tôi ngó quanh quất, thấy mình thừa thải vô cùng. Hai người chỉ ngồi bên nhau không nói gì đến khi tôi khúng khắng ho vì sương xuống, ướt cả tóc.

Sáng hôm sau, chị kêu tôi dậy sớm, nhét vô tay một khúc bắp rồi dắt xe ra ngõ, dì tựa cửa nhìn cho đến chiếc xe đạp của hai chị em khuất sau rừng thông. Đi được nửa đoạn đường thì thấy anh đang chống chân chờ bên đường. Chợ huyện nhỏ xíu, đi loanh quanh một chút đã hết chợ. Trên đường về, anh đèo tôi, cùng chị đạp xe song song trên con đường đất. Đi được một đoạn, bỗng chị loạng choạng ngã chúi vào xe anh. Tôi còn nhớ rõ ràng cái cảm giác bị bay bổng lên rồi miệng bị va vào chiếc yên xe đạp của chị. Cả ba lồm cồm ngồi dậy. Anh và chị xúm lại đỡ tôi lên. Nước mắt vắn dài, tôi bám vào người chị, chiếc răng cửa dưới lung lay sắp rớt ra ngoài, máu chảy ướt cả vạt áo. Chị ôm tôi vỗ về. Đến khi nhìn xuống cánh tay chị, thấy nổi lên một cục u rồi sưng to dần. Chị bắt đầu nhăn nhó. Không biết phải làm gì giữa khu rừng vắng vẻ này, anh và tôi tháo đồng hồ của mình đeo chặt vào chổ tay sưng của chị. Chị loạng choạng đứng lên, chiếc quần bị rách toạt một mảng ngay đầu gối, máu thi nhau tuông chảy. Chiếc xe đạp của anh gãy làm đôi, bỏ chỏng chơ bên vệ đường. Ba anh em dắt díu nhau về.

Đoán giờ này dì còn ở trong bếp nên cả ba nán lại trong rừng thông đến khi mặt trời xuống rồi mới chia tay, ai về nhà nấy. Chị sai tôi nói với dì chị bị say nắng nên không ra ăn cơm tối. Tôi có thể dấu chiếc răng lung lay của mình nhưng chị không thể dấu cái tay đang sưng phồng và tướng đi khập khiễng vì vết thương ban chiều. Tối đó, chị nằm cắn răng chịu đau. Tôi ngồi thu lu trong góc phòng nhìn chị vật vã rồi thiếp đi lúc nào không biết. Khi giật mình choàng tỉnh thì nghe tiếng dì la lớn sau hè, “Làm sao ra nông nổi này?” Tiếng chị lí nhí, “Hồi tối con ngủ quên ngoài phản, nửa khuya bị rớt xuống, tay chống xuống đất trước nên chắc bị bong gân.” “Cái phản bằng nửa người mi, làm sao mà té nặng vầy được. Chắc hôm qua đi chơi bị té, may là nó không sao, lỡ có chuyện gì làm sao ăn nói với dì dượng mi đây?” Không nghe tiếng chị trả lời. Tôi thè thẹ leo xuống giường, vòng cửa trước ra sau nhà múc nước rửa mặt. Thấy tôi lò dò đi vô bếp, dì nhìn khắp người tôi rồi dúi vào tay tờ giấy bạc, sai, “Con chạy qua bên quán ông Cường, mua cho dì một xị rượu rồi về đi với chị tới nhà ông Sáu để ổng mằn tay.” Cũng may là chị chỉ bị bong gân. Nhìn ông Sáu uống từng ngụm rượu rồi phun vào tay chị, hết nắn rồi bẻ, chị chốc chốc lại la oai oái, nước mắt chảy ròng ròng, tôi thấy người mình cũng đau nhoi nhói. Tối tối, chờ dì giăng mùng đi ngủ, hai chị em mới loay hoay sức thuốc, băng bó lại vết thương trên chân chị. Anh Xuân hay đón đường hai chị em, lúc thì đưa cho mấy trái dưa ngọt, lúc thì đưa hủ cơm nếp, xong lại lầm lũi đi về.

Khi vết thương trên chân chị vừa khô thì tôi cũng phải về để chuẩn bị vào học. Dì sai anh Châu chở tôi ra đường cái, gởi gắm chủ xe đò vì chị phải ở lại giúp dì. Mẹ đón tôi ở bến xe với Út. Tôi bật khóc, dụi đầu vào ngực mẹ. Kỳ lạ, khi về quê với chị, tôi nhớ mẹ quay quắt, giờ gặp được mẹ, lại quay sang nhớ chị. Những ngày tháng sau đó, tôi cứ thơ thẩn mong chị về lại phố để chuẩn bị ôn thi. Cái đàn guitar cũ chị treo trên vách đã đóng một lớp bụi dày. Tôi vẫn hay viết thư cho chị. Thư cuối chị viết, ngắn gọn, “Tháng sáu này, anh Xuân làm đám cưới.” Mẹ nói, chị không thi nữa đâu, bây giờ đã bỏ đi buôn, đem hàng lên mấy khu người ta đãi vàng để buôn bán. Tôi biết chị vẫn lên phố lấy hàng nhưng tuyệt nhiên không ghé thăm. Tôi đâm giận chị, đem cây đàn của chị cất vô nhà kho của ngoại.

Chị đột nhiên xuất hiện trước cổng nhà tôi một buổi tối mùa đông. Tôi mừng cuống lên, lăng xăng đi ra đi vào. Chị xin mẹ đem tôi đi chơi. Xuống hết dốc thì thấy một người đàn ông đang chờ ở đó. Chị xoay qua tôi nói, “Anh này là anh Tài, bạn của chị.” Tôi gật đầu chào anh. Nếu đem so anh Xuân với anh Tài, thì cả hai người khác nhau một trời, một vực. Anh Tài người khô quắt, da đen và ít nói. Tôi lặng lẽ leo lên cái dàn ngang của chiếc xe anh đang chống chân chờ, chị ngồi phía sau. Cả buổi tối như thế, trôi qua trong lặng lẽ. Đêm đó, nằm bên, tôi hỏi chị một câu rất ư là “người lớn”, “Chị có còn nhớ anh Xuân không?” Chị im lặng một hồi rồi nói, “Chuyện anh Xuân đi lấy vợ, cho dù ảnh không nói ra nhưng chị hiểu đó là sự xếp đặt bên gia đình ảnh. Chị không trách ảnh nhiều đâu em. Mà nếu ảnh không lấy vợ, chị không biết tụi chị đi về đâu vì ba mẹ chị sẽ không chấp nhận ảnh.” Tôi dấm dẳng, “Em vẫn thích anh Xuân hơn mà.” “Em đừng nói vậy, anh Tài cũng tội lắm. Ngày chị bỏ đi buôn, lơ ngơ đâu biết gì, cũng nhờ anh ấy bảo bọc, che chở mới đứng nổi đó em. Anh Tài làm lơ xe cho chiếc xe chị hay đi. Ảnh thương chị lâu lắm mà không nói ra. Có hôm xe bị hư, nằm giữa đường, chị ngồi chờ trên xe. Nửa đêm trăng dọi sáng quá, chị ngồi tủi thân khóc, anh mới đến ôm lấy chân chị mà khóc theo, hỏi sao anh theo chị lâu rồi mà không ngó ngàng gì đến anh.” Chị kể. “Chị không biết nói gì, kéo tay anh đứng dậy. Anh tứ cố vô thân, không nơi nương tựa nên chị đưa về nhà thưa với dì dượng, tháng sau tụi chị chỉ làm tiệc ra mắt bà con bên mình là xong.” Sáng sớm, khi tôi còn ngủ, chị đã đón xe đò về lại quê. Đám cưới chị, tôi không được theo ba mẹ về dự vì đang trong năm học. Hôm Tết, thằng Na lên chơi, kể lại, tối hôm trước khi đám cưới, trong lúc cả nhà nhộn nhịp giết heo làm thịt thì phía bên kia đồi, anh Xuân cứ hết đứng, lại ngồi lang thang trong rừng thông cho đến gần sáng. Tôi hỏi, “Sao mày biết đó là anh Xuân?” “Sao không biết, dì giao cho tao đi xuống suối múc nước, thấy tao ảnh còn hỏi thăm chị mà!” Nó trả lời một cách trịnh trọng.

Một hôm, đi học về, tôi thấy mẹ đang thu xếp đồ đạc như chuẩn bị đi đâu đó. Khi tôi hỏi, mẹ nói, “Mẹ phải chạy lên bệnh viện với dì, chị bị sốt rét nên dì đưa vô bệnh viện huyện. Ở đó không biết người ta truyền thuốc thế nào lại bị sốc thuốc nên phải chuyển lên bệnh viện tỉnh may ra mới cứu được cả mẹ lẫn con.” “Cả mẹ lẫn con?” Tôi tròn mắt hỏi lại mẹ. “Ừ, chị có bầu đã gần bảy tháng rồi!” Khỏi phải nói, cả buổi chiều tôi cứ tha thẩn trước cổng nhà, mong mẹ như chưa từng mong bao giờ. Chập tối, mẹ ào vào nhà, mắt đỏ hoe. Linh tính có chuyện chẳng lành, tôi đứng lặng trong góc nhà nhìn mẹ. Mẹ xoay qua dặn dò, “Con ở nhà với ba, đồ ăn mẹ nấu hồi trưa, để dành ăn dần. Mẹ phải đi theo dì đem chị về quê.” Sao lại đem chị về quê? Chị còn phải nằm điều trị mà! Khi chị hết bệnh, chị có thể về nhà mình ở như trước giờ vẫn vậy, cần gì về quê? Thấy tôi vẫn đứng tần ngần, mẹ lại nói, “Con ơi, chị không còn nữa, khi người ta đưa chị tới bệnh viện thì đã quá muộn, người ta không cứu nỗi hai mẹ con chị. Dì đau đớn quá, chạy từ phòng cấp cứu ra đến nửa sân bệnh viện, quỳ xuống rồi gào thét đến khản cổ.” Tôi đứng như hóa đá, mặc cho nước mắt chảy ràn rụa trên mặt. Đến nhiều năm sau, khi mường tượng cảnh dì chạy như điên cuồng ra sân gào thét, tôi vẫn thấy tưng tức ở ngực. Không hiểu sao, hình ảnh đau thương đó lúc nào cũng đi đôi với ánh trăng huyền hoặc.

Năm sau đó, tôi theo ba mẹ về thăm dì. Anh Tài lầm lũi dắt tôi ra thăm mộ chị. Tóc anh dài rũ rượi, người tàn tạ không còn nhận ra. Bên mộ chị, cây chuối dì trồng đã héo khô. Anh không nói gì trên suốt đường đi. Tôi muốn hỏi anh có thấy cây chuối trổ hoa không mà mãi không dám mở miệng, sợ anh lại đau lòng. Tối đó, cơm nước xong xuôi, trăng sáng nên dì kéo tấm phản ra ngoài hiên ngồi uống trà. Anh Tài biến đâu mất hút. Dì thở dài, nói, “Từ hồi con Ly chết tới giờ, nó nửa điên, nửa tỉnh. Cứ cầm cái tập hình đám cưới mà đi lang thang từ ngày này tới ngày khác. Có hôm lên xe đò rồi để quên trên đó, tìm không ra, nó ra sông ngồi cả mấy ngày không về.” Gió lạnh ùa về, tôi nép vào người mẹ, căng mắt nhìn qua khu đồi trước mặt, thấy có một bóng người đang lầm lũi đi, xa quá nên không nhận ra đó là ai.

Monday, August 20, 2007

vài hình ảnh Việt nam

Người dân tộc đang lãnh gạo tại chùa Liên Hoa, Di Linh.
Người bị bệnh phong cùi ở trại cùi Di Linh.
Các bé trai tại chùa Liên Hoa
Trời mưa bão nên đồ cứu trợ cũng bị tả tơi.
Phát gạo
Các bé gái tại chùa Liên Hoa
Chờ phát gạo.
Thanks Loan, các dì, cu Bim for making things possible.

phải lấy người như anh

không phải tui, người ở Việt nam mới sang đem giùm hai quyển "Phải lấy người như Anh" của Trần Thu Trang với "Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời" của Haruki Murakami trong cái list dài ngoằn tui gởi hôm nọ, cộng với "Chuyện tình New York" của Hà Kin in ra hôm trước, phải tranh thủ "ngốn" cho hết không tuần sau nữa là thằng khủng long con vào học. Tối tối lại phải gò lưng làm homework. Nghĩ tới thôi đã thấy ngán!

Saturday, August 18, 2007

ngày nắng

Trời cuối tháng Tám nắng hanh. Đến khoảng trưa là cái nóng đã tràn hết căn nhà, ngồi đâu cũng thấy bức rức, khó chịu. Ba mẹ con dắt díu nhau đi trốn nóng ở thư viện. Loay hoay tìm được một chồng sách, cả mẹ lẫn con ra nhà kính ngồi đọc. K. bò lăn ra sàn đọc với nhỏ bạn mới quen. Rành rẽ chỉ từng tên con dinosaurs, từng thời kỳ khủng long sống, từ Cretaceous đến Jurassic. Cô nhỏ bị hai cái canker sores to tướng trên lưỡi nên lười nói. Muốn gì cứ chỉ chỏ rồi khóc tướng lên. So với cái nóng hầm hập ngoài trời, bên trong thư viện là thiên đường, máy lạnh chạy rù rù, yên tĩnh hoàn toàn.
Lật mấy tờ đầu của quyển "All Whom I Have Loved" ra đọc thử, mới đọc tới phần ba thì bên phía bên kia phòng, bà kia đọc sách cho cháu lớn hết cỡ, giọng sang sảng, lên bổng xuống trầm. Không thể nào tập trung đọc được nữa, tôi gấp sách, nhìn ra ngoài trời nắng. Những tán cây khuynh diệp khẽ lay động, không có lấy một cơn gió. Cái hồ trước mặt gần cạn nước, rong rêu đóng xanh rì. Con nhện bên góc cửa kính vẫn miệt mài bò ra bò vào mặc cho cái nóng đang hun đốt. Bóng ai đó quen quen bỗng thoáng đi qua phía bên kia bờ hồ. Tôi sửa lại kính, không thể nào! Tôi nhón chân nhảy xuống ghế, bảo con ngồi yên chờ rồi phóng theo cái lưng áo trắng đang đi xa dần. Tôi muốn kêu tên người đó nhưng sao không thành tiếng. Cố nhoài người chạy nhưng không thấy mình chuyển động. Rồi tôi vấp ngã, té xuống và thấy mình rơi vào khoảng không. Giật mình choàng tỉnh. Thấy cô nhỏ đang tròn mắt nhìn mẹ, không nói gì. Thì ra chỉ là mấy giây chợp mắt giữa trưa hè! Sửa lại điệu bộ, đọc tiếp quyển truyện mà đầu óc còn lẩn vẩn cái giấc mơ kỳ lạ vẫn hay thấy bữa giờ. Hư thực lẫn lộn, khó lường.
K. vẫn còn kiên nhẫn giải thích đến thời Late Jurassic.

một ngày như mọi ngày

...một ngày như mọi ngày/anh trả lại đời tôi
một ngày như mọi ngày/ta nhận lời tình cuối
một ngày như mọi ngày/đời nhẹ như mây khói
một ngày như mọi ngày/mang nặng hồn tả tơi
một ngày như mọi ngày/nhớ mặt trời đầu môi
một ngày như mọi ngày/đau nặng từng lời nói
một ngày như mọi ngày/từng mạch đời trăn trối
một ngày như mọi ngày/đi về một mình tôi
một ngày như mọi ngày/quanh đời mình chợt tối
một ngày như mọi ngày/giọng buồn lên tiếp nối
một ngày như mọi ngày/xe ngựa về ngủ say
một ngày như mọi ngày/anh trả lại đời tôi
một ngày như mọi ngày/xếp vòng tay oan trái
một ngày như mọi ngày/từng chiều lên hấp hối
một ngày như mọi ngày,
bóng đổ một mình tôi...

~TCS, Ý Lan hát~

Friday, August 17, 2007

trường tồn, vĩnh cửu...

... là như thế này đây! wink

cutcutcutcutcutcutcut

Còn đây: giới thiệu chị Cap và OX nào đó ba mươi năm tới! Vẫn còn đẹp và "loãng moạn" đáo để!

Wednesday, August 15, 2007

làm xui

Lúc mang thai cô nhỏ, sáng sáng đi làm gặp anh Martin, người Mễ cứ hay đưa tay sờ bụng hỏi khỏe không. Dĩ nhiên là không khỏe rồi. Cả company mười mấy người phải dùng chung một cái bathroom. Sáng nào chàng cũng vào đó “chiếm cứ” đến cả tiếng đồng hồ. Hết tỉa tóc đến cạo râu rồi ngồi “nghiên cứu” lâu lắc, đến khi anh ra khỏi thì không ai dám bước vào. Chỉ tội bà bầu tôi đây nhịn không nổi phải nín thở đi vào, đến lúc đi ra thì chỉ ngồi ôm cái thùng rác cả ngày. Bị dị ứng với đồ ăn Mễ từ đó. Sau này có người kể lại, anh Martin ngày đi làm văn phòng, chiều về đi tẩm liệm xác chết. Nghe xong thì hoảng hồn muốn xỉu. Khoảng đó, tôi còn nếm nước mắt nhiều hơn ăn cơm, ốm o gầy mòn nên chỉ cầu mong có vía nào láng cháng theo ảnh thì nhẹ nhẹ một chút để còn chổ thở. Không biết vía cao, vía thấp thế nào nhưng từ hồi có cô nhỏ, tôi có số được làm xui.

Mở đầu là con nhỏ làm chung. Nó có đứa con trai sanh trước Kenneth đúng một tháng. Lúc đi siêu âm, nó chờ tôi vừa bước ra cửa phòng khám, đã gọi điện thoại hỏi, “Con trai hay con gái?” “Con gái” “Tốt rồi, tui “đặt cọc” rồi đó.” Tới hôm sanh, nó lên bệnh viện, cởi hết đồ cô nhỏ ra, “khám xét” từ trên xuống dưới, xong nựng, “Con dâu tương lai của “chui” nè!” Nó còn đem hình của cô nhỏ dán chung với hình con trai của nó đầy tường, ai hỏi cũng nở mũi ra khoe con dâu tui đó. Tôi chắc mẳm chuyện làm xui chỉ là “sản phẩm” của trí tưởng tượng người lớn vì mỗi lần gặp nhau, thằng cu này toàn kêu cô nhỏ bằng Jennifer. Đến cái tên còn không nhớ thì còn trông chờ gì chứ?

Bữa trước rủ nhau đi chơi, trong lúc hai gia đình đang bận ăn uống, ngoảnh qua, ngoảnh lại thì đã thấy thằng cu này kéo cô nhỏ đi qua phía đồi bên kia. Hai đứa đi tha thẩn, vừa đi vừa nói chuyện có vẻ tâm đắc lắm. Đi mỏi rồi thì ngồi xuống, thằng cu nói gì mà hoa chân múa ta tứ phía, cô nhỏ thì cứ gật gù. Tôi ngồi rũ rượi, cái cảnh này tôi chưa chuẩn bị tinh thần vì ngỡ đến mười mấy năm nữa mới có (tôi thấy loáng thoáng hình ảnh mẹ tôi đâu đó). Bên kia, anh cười phì nhưng chắc cũng đang vẽ vời cái viễn ảnh tương lai. Tối đó, tôi hỏi cô nhỏ, “Con nói chuyện gì với Kyle vậy?” “Hả? Mẹ thấy con hả? Con chỉ hỏi Kyle tại sao vẽ hình castle cho con thôi.” “Rồi Kyle nói sao?” “Kyle nói vì con là princess nên Kyle vẽ hình castle cho con thôi.” Hmmm, khá khen con ai đó sớm biết “cua” gái!

Hai hôm sau, cô nhỏ phụng phịu nói với tôi, “Mẹ ơi, con không thích Kyle nữa đâu?” “Sao vậy con?” “Kyle chơi đá banh mà đá nhằm con đau quá nè.” Biết nói sao đây hả con. Cái này thì để ba của Kyle dạy thêm cho nó bài học vỡ lòng về chuyện chìu và nhường nhịn phái đẹp, phải biết lúc nào cương, lúc nào nhu. (ahem, giống như lúc nào cần phải nói lời xin lỗi, dù khó nói ra lời).

Chưa hết, hai tuần trước đi sinh nhật cu J.. Ba nó hỏi cô nhỏ đang học trường nào xong rồi than vãn, “Chắc phải đổi trường cho J. học chung với Jasmine cho có bạn quá!” Chuyện này tôi không “ủng hộ” cho lắm nhưng có người vui vì nhiều lẽ, mà lẽ chính là chuyện “hy sinh đời bố, củng cố đời con” í mà. Vô hình chung, tôi lại thêm một mối làm xui.

Còn ý của riêng tôi hả? Tôi mong con “về nguồn”, để ý cu Chó bên quê nội để tiếp nối những giấc mơ của mẹ. Nói thì nói vậy, thời bây giờ làm gì có chuyện bưng đâu đặt đấy. Phía trước là bầu trời nên sau này con chọn đường nào để đi, tôi cũng đứng ở bên con. "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ" mà.

“Hủ mắm” này, tôi gói ghém kỹ càng đem treo đầu giàn. Đến lúc “mắm” tới, hẳn có người vừa ý giở đem về. Đó là nói chuyện mười mấy, hai chục năm sau lận.


forwarding emails

It's Mom's first day of vacation. She sent me a whole bunch of emails, mostly this sort of mails. It says if I don't forward this to certain amount of people I know, I'll have ill lucks rolleyes . Guess this way is better than forwarding emails.
Did you know that those who appear to be very strong in heart, are real weak and most susceptible?

Did you know that those who spend their time protecting others are the ones that really need someone to protect them?
Did you know that the three most difficult things to say are:
I love you.
I’m sorry.
Help me.
Did you know that those who dress in red are more confident in themselves?

Did you know that those who dress in yellow are those that enjoy their beauty?
Did you know that those who dress in black, are those who want to be unnoticed and need your help and understanding?

Did you know that when you help someone, the help is returned in two folds?
Did you know that it's easier to say what you feel in writing than saying it to someone in the face? But did you know that it has more value when you say it to their face?

Did you know that if you ask for something in faith, your wishes are granted?
Did you know that you can make your dreams come true, like falling in love, becoming rich, staying healthy, if you ask for it by faith, and if you really knew, you'd be surprised by what you could do.

Tuesday, August 14, 2007

cho anh

em muốn phá đi những quy luật nghiệt ngã

để được ở bên anh

trường tồn

vĩnh cữu

như vó ngựa đường xa

miệt mài

đây đó

như con thuyền no gió

giăng buồm đến bến bờ của ngày đêm

cho những thương nhớ vẫn vơ

những đợi chờ

bâng quơ

và những lời anh chưa viết tỏ

gom lại thành những nỗi niềm chung.

Monday, August 13, 2007

!!!

Bước ra từ văn phòng bác sĩ, nghe nhịp chân rã rời. Dù đã biết không trầm trọng như người ta vẫn nói. Dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng sao vẫn thấy hụt hẫng. Vì dù sao đi nữa, không có chuyện gì cũng tốt hơn là có chuyện, dù nhỏ. Lần thứ nhì trong vòng hai năm, lại phải đi ra đi vào cánh cửa chết tiệt này. Leo vào xe, việc đầu tiên là cầm lấy cái phone, lần lượt gọi hết những người thân thiết. Chỉ muốn nói chuyện với một ai đó để thấy nhẹ nhàng một chút. Cũng may là giờ này ai cũng bận làm việc, nếu không cũng chả biết nói gì. Đi vô tiệm bánh mì, đặt một lô một lốc bánh để ăn trưa, trả tiền xong, lại đi thẳng ra xe. Bà bán bánh mì phải chạy theo kêu ơi ới. Bình thường tưởng mình mạnh mẽ, những lúc như thế này mới thấy mình yếu đuối ghê lận. Cần quá một bờ vai để khóc lúc này.

Friday, August 10, 2007

i just don't know...

I just don't know what to do with myself
I'm so used to doing everything with you
...
I just don't know what to do with my time
I'm so lonesome for you, it's a crime
Going to a movie only makes me sad
Parties make me feel as bad
When I'm not with you,
I just don't know what to do
Like a summer rose needs the sun and rain
I need your sweet love to beat all the pain I
just don't know what to do with myself...
(Burt Bacharach/Hal David)

Definitely, not a T.G.I.F. song. (Nhớ Kate Moss pole dancing bài này không?) Sáng ra bật The Tube coi trong lúc chạy bộ, thấy bộ dạng của Costello hát thấy thảm quá, tắt máy chạy, ngồi coi. Tối qua, đến gần sáng mới chợp mắt được mấy tiếng, định gọi vào cáo bệnh lại nghĩ đến mớ reports làm dang dỡ mà thứ hai là hạn chót phải giao nộp nên lọ mọ chuẩn bị đi làm. Cuối tuần này lại đầy "sự kiện". Bắt đầu từ chiều nay, rehearsal dinner, liên miên tiệc tùng cho hết ngày chủ nhật. Áo cũng chưa có mặc. Tính trưa nay giờ lunch chuồn đi Macy's, biết đâu giờ chót, lại tìm được cái ưng ý.

P.S. Chuột ơi, it hurts way too much and I still don't know what to do with myself.

Thursday, August 9, 2007

happy thoughts

Anh lia bút, mây mưa vần vũ. Dẫu trời nắng thế này, tôi chẳng cần mưa. Mặt đang buồn thiu, con bỗng phá lên cười. Hỏi sao con cười? Không gì mẹ ạ, con chỉ đang nghĩ đến happy thoughts như mẹ dạy con làm lúc buồn. Tôi lại loay hoay pha màu, cầm cọ lên vẽ những bông hoa biết cười để mong con luôn có happy thoughts phòng những lúc trời giăng mây xám.

Tuesday, August 7, 2007

ngàn dặm biệt ly

M. nhìn tôi thiểu não, nói, “Bà ngoại tao mới mất ở quê nhà!” Nó không khóc, nước mắt khóc đêm qua chắc cũng đã cạn rồi vì đôi mắt nó vẫn còn sưng húp. Tôi chợt thấy hụt hẫng. Mất người thân đã buồn, mất người thân ở cách xa nghìn trùng càng buồn thêm. Tôi nhớ Ngoại. Tôi nhớ nỗi đau đè nặng trong tim năm nào khi nghe tin Ngoại mất. Tôi nhớ cái cảm giác ngộp thở lúc coi đến khúc người ta bỏ Ngoại về đất. Tôi thấy nỗi mất mát của tôi trong M.

M. ơi, xin chia buồn!

***

Ngàn Dặm Biệt Ly

con quỳ lạy Mẹ, con đi

nước non ngàn dặm biệt ly xót lòng

Mẹ nhìn mờ nhạt dáng con

đôi môi mấp máy mà không ra lời


bàn tay muốn níu chẳng rời

hai hàng nước mắt thay lời tiễn đưa

ngoài hiên trời đỗ cơn mưa

nước mưa-nước mắt trộn vừa xót xa


con đi quá nửa địa cầu

Mẹ nằm chăn chiếu nát nhàu nỗi đau

rồi đây biển rộng sông sâu

sớm hôm bên mẹ còn ai bây giờ !


ai người dỗ Mẹ giấc mơi

thay cơm đỗi cháo lựa lời Mẹ vui

lò than ai quạt mỗi chiều

đêm đêm thức giấc Mẹ nhìn thấy ai !


chỉ là một cõi đêm dài

một thân hiu quạnh chiếu chăn lạnh lùng

nước non xa biệt nghìn trùng

con không về để lót đường Mẹ đi


bể dâu nên cảnh biệt ly

lòng con quặn thắt mỗi khi nhớ về…

Trần Huy Sao

em tôi

Mây buồn giấu nắng ở đâu?
Để mưa nặng hạt em lâu chưa về…

Mây buồn giấu nắng ở đâu?
Để mưa nặng hạt em lâu chưa về…

Ước gì là gió mùa hè
Xua mây mưa, để nắng về em tôi
Ước gì gió thổi mây trôi
Để cho tôi ngắm mặt trời em tôi

Để cho tôi ngắm mặt trời em tôi…

Nhạc và lời: Thuận Yến
Hát bởi: Thanh Lam
Không có thì vô you tube nghe cũng được.
Nghe tiếng đàn bầu dạo đầu bài, lòng chùng xuống, não nề. Bài hát giản dị, chỉ có thế nhưng chuyên chở được nhiều biết bao nhiêu.

Monday, August 6, 2007

sumo

Đầu tháng, lại họp hành. Nói túm lại là được đi ngắm mấy anh đang vật sumo này. Chả là trong phòng họp trên lầu ba có gắn hình các đô vật sumo chung quanh tường. Ngồi họp mà chán, quét mắt một vòng, chỉ toàn thấy mênh..."mông" kiểu này. Hỏi sao phòng họp sang trọng lại để cho khách với chủ ngồi ngắm kiểu lộ liễu như vậy, ông chủ giải thích tại vì một trong những ông chủ- sáng lập ra công ty có lần đi coi đấu sumo, mấy cái hình này có ổng ngồi đâu đó ở hàng ghế đầu. Vinh dự mà. Cho dù ổng đã "dông" tuốt về Japan nhưng vẫn chưng hình đấy, nếu có dịp ổng đáo lai, thấy cũng hài lòng. Chỉ tội đám nhân viên như tôi, mỗi lần ngồi họp không dán mắt dán mũi vào đống giấy tờ, thì cứ phải nhìn mông người khác!
P.S.hình này mượn ở internet.

Sunday, August 5, 2007

có những niềm riêng

Có những niềm riêng làm sao nói hết
Như mây như mưa như cát biển khơi
Có những niềm riêng làm sao ai biết
Như trăng trên cao cách xa vời vợi.

Có những niềm riêng lệ vương khóe mắt
Như cây sau mưa long lanh giọt sầu
Có những niềm riêng làm tim thổn thức
Nên đôi môi xinh héo hon nụ cười.

Này niềm riêng như nước vẫn đầy vơi
Đâu đây vang vang tiếng buồn gọi mời
Ôi nỗi sầu đong chất ngất
Như một ngày như mọi ngày
Như vạn ngày không thấy đổi thay.

Có những niềm riêng lòng không muốn nhớ
Nhưng sao tâm tư cứ luôn mộng mơ
Có những niềm riêng gần như hơi thở
Nuôi ta cô đơn nuôi ta đợi chờ.

Có những niềm riêng một đời dấu kín
Như rêu như rong đắm trong biển khơi
Có những niềm riêng một đời câm nín
Nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi.
Nhạc và lời: Lê Tín Hương

Ahhhhhhh, he's killing me softly...

vườn nhà

Humming bird trên cội hoa đào (hết bông)!
Chuồn chuồn trong vườn sau.

Aren't they cute?

I mean these crocs shoes? Cô Bảy mua cho hai đứa hai đôi tuần trước và từ đó đến giờ, đi đâu, làm gì cũng xỏ vào. Ban đầu đi còn cứng đơ, bây giờ quen rồi. Lướt xèn xẹt.

cuối tuần

Anh đi câu cá ("đem về cho má em nấu canh chua"). Ngồi chờ cửa, tôi coi kỳ hết phim Little Children. Từ hồi có con đến giờ, ít có dịp theo dõi mấy chuyện phim phiết, thấy cái tựa đề, tưởng là phim gia đình nên bấm lên coi thử. Ui da, my eyes, thấy mấy cái cảnh nóng tưởng mình bấm lộn phim. My God, may mà chưa rủ hai đứa lên ngồi coi TV với mẹ. Kết cục phim hơi vô lý và lãng xẹt. Sáng thứ bảy, đi thư viện, mượn phim Little Women về để "wash out" cái phim Little Children ban tối. Bây giờ mới nhớ Christian Bale đóng phim này, lúc đó Christian còn trẻ măng, dễ thương hết cỡ. Coi đi coi lại đã mấy lần rồi nhưng lần nào cũng ngồi khóc. Bây giờ, người ta không làm mấy cái phim tình cảm nhẹ nhàng nhưng thấm thía như vậy. Thời thế đảo điên, Little Women là phim gia đình, Little Children cấm cho con nít xem.
À, không có cá nấu canh chua, không biết đi "câu" gì đây! smile
***
Chuyện ở thư viện:
Mommy: Ai da, mẹ mệt hai đứa quá, mượn sách lúc nào đi trả cũng tìm không ra, lần này chỉ cho mỗi đứa mượn một quyển sách thôi.
Kenneth: Mommy, con cũng đang nghĩ vậy đó. (Mommy, I'm thinking the same thing)
Kenneth sau một hồi nghĩ ngợi, lại hỏi: Mẹ có biết sang năm con lên lớp một không?
Mommy: Lên lớp một với mượn một quyển sách có liên quan gì tới nhau?
Kenneth: Có chớ, lên lớp một thì phải đọc nhiều sách hơn!
Thấy mẹ không nhân nhượng, Kenneth lẳng lặng đi tìm sách. Một lát sau, thấy cu cậu khệ nệ đem quyển "Walking with Dinosaurs" dầy gần ba trăm trang. Mượn một quyển cho đáng một quyển mà. Ôi, cái thằng Tiểu (Khủng) Long của tôi!

Thursday, August 2, 2007

khoảng vắng em chờ

Anh là bài thơ không chép được
Mà đành lòng em phải thuộc từng câu
Thuộc bằng ngày nghe và đêm âm thầm hát
Thuộc bằng hè mưa và thu mơ màng nắng

Anh là màu xanh trái đất này
Ngày từng ngày nên biển mặn gừng cay
Là mắt, là tay, là giọng buồn em hát
Là mưa, là nắng, là khoảng vắng em chờ

Ôi tình yêu, tình yêu là gì?
Mà suốt đời ai đã một lần qua
Trần Thu Hà hát
Nhạc: Việt Anh

Chết rồi, bữa giờ cái bài hát này "nhập" luôn vô trong đầu, đi đâu cũng lảm nhảm. Lục đục hoài mà sao không upload lên được Multiply cho dù đã rip thành mp3 file.confused

Wednesday, August 1, 2007

Ba

Tiếng chị khóc trong điện thoại, "Chú ơi, con sắp sửa mất ba rồi!" Dáng ba còm cõi, lưng khòm xuống, nuốt nghẹn. Tôi ngồi bên kia, cũng nghẹn ngào, thấy cây đại thụ của đời mình rũ cành mà không biết phải làm gì, nói gì cho phải.
Khi ngồi viết lách lung tung, tôi ít có khi nào viết về ba, chỉ viết về mẹ. Chuyện này không phải là "nhất bên trọng, nhất bên khinh". Cũng dể hiểu thôi, vì khi đứng trước mẹ, "phát ngôn" thế nào, mẹ cũng cười bỏ quá cho. Trái lại, đứng trước ba, đầu cúi, tay vòng, nói câu nào cũng phải uốn lưỡi ba lần. Nói vậy không có nghĩa ba lúc nào cũng là "bức tường thành". Những khúc mắc trong đời tôi, ba đều giang tay tháo gỡ. Bờ vai ba sẵn sàng cúi xuống để đón nhận những buồn đau của con trẻ.
Tôi đi qua sáu năm đầu đời không có ba bên cạnh. Trong cái đầu non nớt của tôi lúc bấy giờ, ba chỉ là người đàn ông xa lạ bước thấp bước cao xuất hiện trước cổng trại mà mẹ hay đẩy dúi vào, bảo: “Gọi ba đi con.” Hình ảnh của ba lại có lúc gắn liền với những xác người bị bắn đổ gục bên những nắm xôi và nửa con gà chưa nuốt vội của những người tử tù mà ba được phái đi đào huyệt. Nếu để mất sáu năm hiện hữu trong cuộc đời của một ai đó, người ta sẽ ra sao? Cũng chả biết nữa. Chỉ biết đứa nhóc con sáu tuổi- là tôi đây, đá ba văng ra khỏi giường sau bao nhiêu năm gặp lại, bảo, “Ba về nhà ba ở đi!” Chuyện này đã trở thành “lịch sử” vì mỗi khi kể chuyện đi tù, y như rằng có khúc tôi đuổi ba đi. Lúc đầu nghe còn tủi thân, riết rồi cũng quen, chỉ nhe răng cười.
Tôi có một người quen không có diễm phúc thấy được mặt cha. Cha anh mất khi anh chỉ là bào thai bảy tháng tuổi trong bụng mẹ. Vậy nên mỗi năm đến ngày giỗ cha, anh lại thấy lòng mình u uất. Cổ nhân hay nói, “Con không cha như nhà không nóc” nhưng anh học hành đổ đạt và có một gia đình yên ấm.
Hỏi sao tự nhiên “phá lệ”, viết về ba. Không có gì, hôm qua mẹ bảo ba đang đau răng, những món ăn ba thích không tài nào nhai nỗi. Hai hàm răng qua những năm tháng tù đày thiếu thốn đã bắt đầu xô lệch.
Nghiệm thấy trên đời, tôi vẫn còn may mắn hơn nhiều người đó chứ?