Thursday, May 31, 2007

bạo lực

Thấy nó loay hoay vẽ vẽ xóa xóa, tôi đòi xem thử “tác phẩm” của nó. “Đây là mẹ, đây là con, đây là em, còn đây là Andrew, còn Lily đang rớt xuống biển.” Nhìn xuống cái gọi là biển của nó, thấy một đàn cá mập đang hả miệng toác hoác. Hỏi, “Sao con vẽ kỳ vậy? Sao để cá mập ăn thịt Lily?” “Mẹ không thích hả, con sửa lại.” Nó lại loay hoay bôi xóa, vẽ thêm một cái cây ngay dưới chân đồi, “để Lily không bị rớt xuống nước”, nó giải thích.
Những giây phút này đây, tôi không biết làm sao làm mẹ người ta. Chuyện gì đang diễn biến trong cái đầu nhỏ xíu của nó? Sáng đưa nó tới trường, tôi lấy tập vở trong ngăn kéo của nó coi thử. Cũng những hình tương tự, lần này với những con khủng long trong đó có một con đang chuẩn bị ăn thịt một người, phía dưới có tựa đề, “Khủng long T-rex đang ăn thịt Mr. Woods.” Hình khác, nó vẽ một chú mập ú, ghi phía dưới là, “Mr. Woods uống nhiều nước quá nên mập thù lù.” Giật mình, tôi cầm xấp giấy lên hỏi thầy, ông cười ha hả bảo không có gì. “Tôi xem đó chỉ là trò đùa”, ông nói. “Nhưng ông có thấy có chút gì bạo lực không? Một đứa con nít năm tuổi có nên vẽ những hình về chết chóc, ăn thịt như thế này không?” Tôi hỏi lại ông. “Cô bảo những cái này là bạo lực à? Tôi không cho là như vậy. Chừng nào tôi thấy có máu me, có ai đó làm đau đớn ai đó, tôi sẽ cảnh giác.” Nghe ông nói xong, tôi cười mình có lẽ quá cẩn trọng, lo xa. Nhưng phần làm mẹ, tôi không muốn nó lớn lên coi chuyện làm đau ai đó, cả thể xác, lẫn tinh thần là chuyện bình thường. *sigh* Lại một chuyện lẩm cẩm của một bà mẹ hay lo.

Wednesday, May 30, 2007

rảnh

Mấy năm trước, cô bạn ở Việt nam gởi cho tôi một tá truyện, trong đó có quyển Tôi Thương Mà Em Đâu Có HayTôi Hay Mà Em Đâu Có Thương của Đoàn Thạch Biền. Tôi ngồi ngẫm nghĩ ra được hàng tá tên đảo qua, đảo lại từ hai cái tựa đề này, có thêm thắt chút đỉnh. Giá mà tác giả “sản xuất” ra thêm những truyện ngắn có những cái tên ngộ nghĩnh này thì vui thật đấy.
Em Thương Mà Tôi Đâu Có Hay
Em Hay Mà Tôi Đâu Có Thương
Tôi Còn Thương Mà Em Có Hay
Em Hay Mà Em Đâu Có Thuơng
Tôi Cố Quên Mà Em Đâu Có Hay
Em Hay Mà Em Đang Cố Quên
Hay Em Thương Mà Tôi Quên
Em Không Thương Mà Tôi Nào Hay
eekHihihi, đọc hoài trẹo miệng quá, cuối cùng:
Tôi Quên Em Rồi, Em Có Hay?

Tuesday, May 29, 2007

Yellow

Một cuối tuần mệt mỏi. Thế mới biết làm hài lòng nhiều người (nhí) cùng một lúc mới mệt làm sao. Thêm vào đó là những suy nghĩ và dự định cứ bám víu, xoay vần trong đầu. Những điều mà tôi biết mình không thể nào thực hiện một mình được vì cần có sự hổ trợ và ủng hộ hết mình từ người khác- cái khó khăn là đây. Tôi nhìn mọi chuyện đi qua trước mắt tôi, chậm rãi như thách thức. Tôi giơ tay bịt tai, nhắm mắt, hiện thực lại kêu tôi trở về, dương mắt đối diện với thực tế.
Chả làm gì được ngoài chuyện ngồi lo lắng hão huyền. Tôi quay sang đọc sách. Cái thú vui nhàn hạ mà tôi gạt bỏ khỏi danh sách phải/nên làm mấy năm nay. Đọc kỳ hết tập truyện ngắn Yellow của Don Lee. Những nhân vật trong truyện của Don là hầu hết là người Mỹ gốc Á nhưng ăn nói và hành xử như người Mỹ chính gốc. Tuy vậy, phảng phất đâu đó là ranh giới của những nền văn hóa hội nhập. Cách viết của Don làm tôi liên tưởng tới ông Gordon, một người Nhật làm ở sở cũ, có lúc ông thật dí dõm, có lúc thì trầm lặng- cái trầm lặng của một người quá tin tưởng vào bản thân mình.

Monday, May 28, 2007

busy weekend

Ngồi nhìn lại lịch trình năm ngoái, thấy dầy đặc những cuộc du ngoạn ngoài trời mới thấy mình năm nay lười thê thảm. Đổ lỗi tại thời tiết, hết May Gray rồi lại June Gloom, trời mờ mịt, lúc nóng lúc lạnh nên cũng chẳng muốn đi ra ngoài.Nhìn mặt như thế này thì có từ chối được cái gì không? Thế là lên lịch cho cuối tuần dài ngày. Ba mẹ con dành cả ngày thứ bảy đi Zoo.
Một góc của Balboa Park nhìn từ sở thú.
Jasmine ở Poway Lake
Kenneth với Lily và Andrew
Hậu quả của hai ngày bận rộn? Jasmine mũi dãi lòng thòng. Nghĩ đến một ngày "lực bất tòng tâm" như cụ ông này tôi thấy trong sở thú, buồn nhỉ?

Thursday, May 24, 2007

gởi tiền bối

Kính lão tiền bối,
Con (từ chối tự nhận mình là kẻ tiểu nhân nên xưng con cho thân mật) thật cám cảnh khi tiền bối bỏ công in đóng quyển sách gồm những bài viết linh tinh của con mà theo tiền bối, đó là niềm vui không giấu của tuổi về chiều. Con bỗng giật mình trăn trở vì những gì tiền bối nói về những bài viết của con “dù chỉ là viết những niềm riêng, nhưng, biết đâu, rồi sẽ viết (thêm) những niềm chung cho cuộc đời.” Quả là có lớn lao đấy tiền bối!
Con vốn không tự coi mình là kẻ cầm bút, phần vì thời buổi này, người ta chỉ ngồi đánh gõ cho ra chử thôi chứ bút viết thì cất vào kho, hiếm có khi nào được đem ra “múa”. Quan trọng hơn nữa, con coi chuyện viết lách lung tung của mình như là một hình thức giải tỏa những cung bậc lên xuống của cuộc sống có phần đơn điệu này. Con viết để thấy lòng thoải mái, khuây khỏa mà không sợ một ai đó khen chê, chỉ trích lối nhận thức, suy nghĩ hay sự cảm nhận về những điều xảy ra trong cuộc sống xung quanh mình. Nói tóm lại, đó chỉ là những lời “tự sự”, tâm sự cho riêng con, và của riêng con.
Xin tiền bối đừng vội vuốt râu, lắc đầu thở dài vì những điều con viết ra đây. Kẻ hậu bối này không có ý định mang chuyện viết lách vào làm cái nghiệp cho mình. Nhìn con đường tiền bối đi, con sợ phải vướng vào những tranh đua cao thấp của cái thế giới lẽ ra chỉ toàn là chử nghĩa và cảm xúc. Hơn nữa, những dấu chân tiền bối đi, con có chạy cả đời cũng không thể nào theo kịp.
Thôi thì tiền bối cứ để con trở lại với những vụn vặt đời thường của mình để mỗi lần ngồi gõ phím, con không phải bôi đi xóa lại vì không biết dùng từ này có đúng không, có sai lỗi chính tả không hay có làm phật lòng ai không? Cái góc yên tĩnh- là nơi con muốn ở lúc này.
Kính bút

Tuesday, May 22, 2007

hoax

"I am asking you all, begging you to please forward this email on to anyone and everyone you know, PLEASE. My 13 year old girl, Ashley F., is missing. She has been missing for now two weeks.It is still not too late. Please help us. If anyone any where knows anything, please contact me at..."
Đây là một đoạn trong một cái email mà một người bạn gởi tôi hôm nọ. Ai mà không đau lòng khi đọc những hàng chử này. Chắc cũng như tôi, hẳn nhiều người cũng vào address book của mình tìm kiếm, lục loại hết người quen, kẻ lạ để gởi chuyền cái email này mong những đóng góp nhỏ nhoi của mình có thể giúp tìm được Ashley F. Đừng vội nghĩ là mình đã làm một việc tốt- như tôi, email cầu cứu này, thật ra chỉ là một trò đùa đi quá đà. (Description: Email hoax, Circulating since: May 2006, Status: False)
Hẳn ai ở California cũng nhận được cái email về luật lái xe hồi đầu năm và hăm hở gởi đi cho gia đình, bạn bè. Well, đoán thử xem, cũng theo about.com, email này xếp vào hạng...dzỏm đấy (Description: Email hoax, Circulating since: January 2007, Status: False)
"1. Carpool lane - 1st time $1068.50 starting 1/1/07 NOT $271, posted on the highway is old). Don't do it again because 2nd time is going to be double. 3rd time triple, and 4th time license suspended.
2. Incorrect lane change $380. Don't cross lane on solid lanes or
intersection.
3. Block intersection - $485
4. Driving on the shoulder - $450
5. Cell phone in the construction zone. - Double fine
6. Passengers over 18 not in the seatbelts - both passengers and drivers get a ticket.
7. Speeders can only drive 3 miles above the posted speed limit.
8. DUI= JAIL"
Nhận được cái email này của tôi, anh cẩn trọng in ra một tờ, để cẩn thận trước tay lái. Có nên kể cho anh biết là phần lớn thông tin này là tin..vịt không? Chắc không nên, "an toàn trên xa lộ" được ngày nào hay ngày đó.
Hay gần đây có email bảo đừng đi đổ xăng vào ngày 15, "Don't pump gas on may 15th. On May 15th 2007, all internet users are to not go to a gas station in protest of high gas prices. Gas is now over $3.00 a gallon in most places." Ôi dào, mình có đổ hay không đổ xăng ngày 15 thì cũng chẳng chết thằng Tây nào. Có gì khác biệt đâu? Bên cung, bên cầu. Bên cầu hao tốn bao nhiêu thì bên cung giàu bấy nhiêu, khi nào thế giới đi ngược lại cái định luật này thì đừng đổ xăng vào ngày 15 tháng năm nhé.

Friday, May 18, 2007

sinh nhật ba

Đứng trước ba, con bao giờ cũng thấy mình bé nhỏ. Trăm ngàn câu chử không trang trải được nỗi lòng con trẻ những lúc này. Chúc ba đi qua sáu mươi tìm thêm được những thú vui an nhàn.

chuyện thứ sáu

Mình mới "tậu" được cái áo len màu trắng ở BR định bụng sẽ để dành đến mùa lạnh năm sau sẽ mang ra khai trương nhưng sáng nay thấy trời âm u nên lôi ra bận. Sau khi giựt cái tag trên cổ áo ra, đứng trước gương soi trước soi sau để coi có nhãn gì đăng kèm trên áo không? An toàn. Hẳn áo đẹp nên bữa nay mọi người nhìn mình hơi nhiều Lên tới sở làm, thấy có gì vướng vướng ngay vạt áo trước, à, thì ra sáng giờ mình vẫn đeo cái sale tag (a different one) ngay dưới ngực trái redface.

Thursday, May 17, 2007

nghễnh ngãng

Anh Hai gởi tặng mẹ cái iPod và mọi chuyện bắt đầu.
Một ngày, mẹ chạy vội vã vào phòng em Đào, hỏi lớn: "Con ơi, sao mẹ bấm cái nút này hoài mà máy không chạy?" Ba và anh nhà hốt hoảng lao vào, "Chuyện gì? Chuyện gì mà la lớn vậy?" Thì ra mẹ vẫn còn đeo cái headphones trên tai nên khi nói chuyện ngỡ là nói bình thường nhưng thật ra thì đang hét to hết cỡ. Nghe qua tưởng như đang quát tháo ai đó.
Ngày khác, tôi đang ngồi đánh đánh gõ gõ trên office của mình, mẹ thò đầu vào, hỏi: "Con có gì "cháp" (ăn) không?" Hẳn bạn đồng nghiệp nghĩ tôi phải làm gì nên tội lắm nên sáng sớm đã bị mẹ thò đầu vào mắng rồi. Cứ cái đà này cũng xảy ra chuyện lớn vì gặp ai mẹ cũng quát tháo như thế này.
Hôm qua lúc ăn cơm, tôi hỏi mẹ, "Hôm qua mẹ đi chợ mua được cái gì không?" Thấy mẹ tròn mắt nhìn, tôi lặp lại câu hỏi. Mẹ gật đầu có vẻ hiểu biết, hỏi lại tôi, " À, con muốn qua bên kia ngồi hả?"
Lỗi tại cái iPod. Ờ, mà không biết mẹ nghe nhạc gì mà nghễnh ngãng vậy không biết?

Wednesday, May 16, 2007

viết cho chú Tim

Em thương yêu,
Chiều nay, em vội vã ra đi quên không cầm theo chiếc gậy dò đường. Mà có cần nữa không khi bên em đã có bờ vai người ấy. Timothy cứ lẩn quẩn bên anh mà không nói gì cả buổi chiều. Anh cũng không biết nói gì với nó lúc này ngoài chuyện liên tục xin lỗi con vì đã không đem đến cho con một tuổi thơ êm đềm. Anh muốn khóc lắm em ạ! Nhưng nếu những giọt nước mắt chua cay này lăn xuống sẽ làm cha con anh lụn bại. Anh muốn làm cây cổ thụ vững chắc để Timothy trở nên mạnh mẽ trước những giông bão của cuộc đời. Và trên hết, anh muốn mãi là bến đợi để một ngày nào đó, em lại tìm về.
Cây gậy dò đường này, Timothy và anh hai năm trước đã mày mò, đục đẽo cả buổi chiều để làm tặng em nhân ngày Tạ Ơn Mẹ. Có khắc tên em, tên anh, và Timothy trên cán. Lúc cầm món quà trên tay, em cười bảo, “Ngốc ơi, em cần gì đến cây gậy này, em đã có bàn tay vững chắc của anh dẫn đường cho em rồi!”
Sau lần đổ vỡ hôn nhân lần đầu, anh tự nhủ mình nếu yêu thương được người thứ hai, anh vĩnh viễn sẽ dành hết tình yêu chân thành này dành cho người ấy. Anh đến với em hoàn toàn không vì lòng thương hại. Lần đầu tiên gặp em, thấy em cô đơn, lạc lõng bên ngã tư đèn đỏ, anh đề nghị giúp và em đã không ngần ngại đưa tay cho anh dẫn qua bên kia đường. Cái cảm giác cần phải bảo bọc, yêu thương, che chở em cứ ám ảnh anh đến cả mấy tháng trời. Rồi mình cũng nên vợ, nên chồng và Timothy là kết cục của những ngày hạnh phúc đó.
Lẽ ra anh nên sớm nhận ra những vết rạn nứt của cuộc sống tụi mình. Nhưng nói cho cùng, anh không thể nào tỉ mỉ, chi tiết để nhận thấy em không còn là em như ngày xưa nữa. Em còn nhớ nồi chicken pie anh nấu mừng ngày mình gặp nhau không? Em nhăn mặt bảo Timothy đi hâm lại món thịt bò xào hôm qua vì em không chịu nỗi mùi gà. Em hay cau mặt bảo anh yên lặng vì anh hay có thói quen hát nho nhỏ mỗi khi làm việc nhà. Em không biết đấy thôi, anh chỉ muốn em có cảm giác luôn có anh ở bên em.
Em ạ, lần trước em ra đi, Timothy chưa biết nói. Anh ôm con đi tìm em cùng khắp. Một người khiếm thị như em thì có thể đi đâu xa được. Vậy mà không tìm được em. Một khi đã cố tránh thì khó lòng mà tìm được, phải không em? Cho đến một ngày người đàn bà đó gọi cho anh hỏi có muốn đón em về. Anh mừng quá, lái xe như bay đến nhà bà ta và đau đớn nhận ra rằng tình yêu và lòng chân thành của anh đã không cản nỗi bước chân em. Cũng như anh, người đàn bà đó đã dang rộng vòng tay đón em vào nhà của bà ấy mà không ngờ em và chồng bà ấy đã có những hẹn hò, xếp đặt từ lúc nào.
Những tưởng gia đình mình rồi sẽ có những ngày hạnh phúc. Chiều nay, em lại đòi ra đi. Anh không cản vì biết khi gối mỏi, chân chồn, em lại trở về. Nhưng sao lòng anh đau nhói, một mảng tim anh đã chết lịm rồi em ạ. Cây gậy này, anh để cạnh cửa ra vào, em chắc vẫn nhớ chổ mình giấu chìa khóa vào nhà. Tuy Timothy đã sớm biết tự lập và tỏ ra cứng rắn nhưng anh biết, nó vẫn cần em nhiều lắm. Và cả anh nữa, anh muốn nắm tay em đi hết quãng đời này, như lời anh đã hứa.
Anh Tim
(hình lượm đâu đó trên internet)

Tuesday, May 15, 2007

Need a Job? Apply for this...

A friend forwarded this to me. Thought someone may need it.

POSITION :
Mother, Mom, Mama, Mommy, Momma, Ma
JOB DESCRIPTION :
Long term, team players needed, for challenging permanent work in an, often chaotic environment. Candidates must possess excellent communication and organizational skills and be willing to work variable hours, which will include evenings and weekends and frequent 24 hour shifts on call. Some overnight travel required, including trips to primitive camping sites on rainy weekends and endless sports tournaments in far away cities. Travel expenses not reimbursed. Extensive courier duties also required.
RESPONSIBILITIES :
The rest of your life. Must be willing to be hated, at least temporarily, until someone needs $5. Must be willing to bite tongue repeatedly. Also, must possess the physical stamina of a pack mule and be able to go from zero to 60 mph in three seconds flat in case, this time, the screams from the backyard are not someone just crying wolf. Must be willing to face stimulating technical challenges, such as small gadget repair, mysteriously sluggish toilets and stuck zippers. Must screen phone calls, maintain calendars and coordinate production of multiple homework projects. Must have ability to plan and organize social gatherings for clients of all ages and mental outlooks. Must be willing to be indispensable one minute, an embarrassment the next. Must handle assembly and product safety testing of a half million cheap, plastic toys, and battery operated devices. Must always hope for the best but be prepared for the worst. Must assume final, complete accountability for the quality of the end product. Responsibilities also include floor maintenance and janitorial work throughout the facility.
POSSIBILITY FOR ADVANCEMENT &PROMOTION:
Virtually none. Your job is to remain in the same position for years, without complaining, constantly retraining and updating your skills, so that those in your charge can ultimately surpass you.
PREVIOUS EXPERIENCE :
None required unfortunately. On-the-job training offered on a continually exhausting basis.
WAGES AND COMPENSATION :
Get this! You pay them! Offering frequent raises and bonuses. A balloon payment is due when they turn 18 because of the assumption that college will help them become financially independent. When you die, you give them whatever is left. The oddest thing about this reverse-salary scheme is that you actually enjoy it and wish you could only do more.
BENEFITS :
While no health or dental insurance, no pension, no tuition reimbursement, no paid holidays and no stock options are offered; this job supplies limitless opportunities for personal growth and free hugs for life if you play your cards right.

Monday, May 14, 2007

her MOODS

She laughs, she cries,
She wonders, she's surprised...
a lady with so much emotion,
a face that conveys passion.
Her M O O D S.
Nếu không buồn thảm, tuyệt vọng như thế này, cô sẽ như thế nào? Xem thêm hình của Manuel Libres Librodo

khó chịu

Có lúc, tôi nhìn ngày trôi qua, xám xịt. Chẳng phải cái thứ xám xịt của chu kỳ mỗi tháng đâu, chỉ tại tôi mẫn cảm với những chuyện loanh quoanh, lẩn quẩn của đời thường. Nếu một ngày, thức dậy, tôi có thể chọn màu kính như chọn màu quần áo của mình và màu kính đó ảnh hưởng tới tâm tính của tôi trong ngày, hẳn tôi sẽ chọn những gam màu nhẹ nhàng, tinh khiết như màu xanh lơ, màu hồng phấn, màu vàng của nắng, và cả màu tím nhạt. Tiếc thay. Vì có những ngày xám. Nói cho cùng thì tôi cũng là “thợ vẽ bất đắc dĩ” mà.wink
Tôi khó chịu trước những cuộc đối thoại, cách ứng xử của mọi người như mụ đàn bà trong thời kỳ thai nghén. Sao mà hời hợt, giả dối. Tôi ghét những buổi sáng mở email, thấy những đoạn hồi âm ngắn ngủi “vẫn khỏe, you sao? công việc vẫn thường?” và chấm hết, chờ đến lúc tôi gởi cái email kể tiếp, của những đứa bạn như một hình thức gợi nhớ rằng tôi vẫn hiện hữu trong cuộc sống này, chỉ không xuất hiện thường xuyên trong đời sống của họ thôi. Tôi “dị ứng” với hàng loạt cái email bảo tôi “12 inches ain’t too bad” (like I need it) hay “Live well- Laugh often- Love much”, hay tôi phải gởi chuyền cái email này tới X người trong vòng Y giờ để được may mắn (?) Tôi khó chịu với giọng cười hơ hớ của ông làm ở phòng ngay cầu thang đang lấy lòng con nhỏ đối diện cubicle vì hôm thứ sáu, ông lỡ nói xấu nó với bà chủ; tiếng cô thư ký mới lấy chồng léo nhéo xin lỗi vì hôm nọ khi tôi đưa tay sờ cái bụng lùm lùm của cô định chúc mừng, cô bảo vừa ăn phải quả dưa to đùng đấy thôi. Tôi “cảm kích” tiếng ai đó khen tóc tôi đẹp mà không biết rằng lúc sáng tôi đã xuýt nữa cầm cái kéo cắt béng đi mớ tóc vô trật tự, lòa xòa không có chút nào là thẩm mỹ. Tôi đâm giận lây cái câu “I Love You” mà anh nói khi kết thúc những cuộc điện thoại lúc 11 giờ 45 phút mỗi ngày như một điệp khúc cần thiết mà mỗi lúc tôi vội cúp điện thoại, anh gọi lại liền hỏi sao em quên?
Tới đây thì cái computer tôi re-boot hơn 40 phút trước cũng vừa trỗi cái khúc nhạc, “nà ná na” quen thuộc- lý do chính đáng để bực mình đây. Cũng không sao, vì tôi chợt nhớ đến cái mông bé tẹo của Jasmine lắc qua lắc lại như điên khi nó múa hula cho ông bà nội ngoại coi. Muốn cắn quá chừng! (cắn má (cheek) của nó đó) lol

Friday, May 11, 2007

em ở đâu?

Daniel ơi, Paul ơi, hai em ở đâu rồi? Chiều nay mẹ chị làm cơm cúng ba của hai đứa? Mười một năm rồi, hai đứa bây giờ chắc lớn bộn. Có nhớ đến ba, đến gia đình mình không mà sao không thấy tìm về thăm? Chị hay lên google bỏ tên hai đứa vào thử xem, biển người thì bạt ngàn, biết nơi đâu mà tìm kiếm. Chị vẫn "trụ" ở nhà cũ, hai em có một ngày chợt nhớ đến cội nguồn, về thắp cho ba nén nhang nghe. Cả nhà chờ hai đứa đó!

Mẹ cho Con

Mẹ cho con hình hài
Trái tim lòng ngực ấm
Thuở đất trời thơ dại
Giòng sữa ngọt từ tâm

Mẹ cho con trần gian
Hơi thở nồng âm điệu
Chim hót chốn điạ đàng
Mẹ nhiệm mầu huyền diệu

Mẹ cho con tình thương
Hiện thân là độ lượng
Tâm bác ái vô lường
Bao la đầy muôn hướng

Mẹ cho con vần thơ
Quê hương mùa mưa nắng
Giọng hát với câu hò
Ru hồn con sóng lặng

Mẹ cho con trọn vẹn
Mật ngọt của đời trần
Yêu thương vô bờ bến
Hy sinh dẫu gian nan.

Trang Thanh

Thursday, May 10, 2007

rụng răng

Cái răng đầu tiên rụng rồi. Chờ mãi đấy. Lúc mới lung lay, mẹ bảo chờ khi nào răng rụng, bà tooth-fairy sẽ đến cho tiền mua Razor-The T Rex. Vẫn còn tin vào ông già Noel và bà tiên răng đấy. Tin được lúc nào thì tin, để trí tưởng tượng phong phú một chút. Kiên nhẫn đợi. Ăn uống nhóm nhém như ông già. Ngoài món tiền còm mẹ trả công khi dọn dẹp lại đồ chơi, coi bộ rớt một cái răng là đủ tiền mua món đồ chơi rồi. Tối mẹ thử giải thích về em nhỏ tội nghiệp này, nó đồng ý bỏ tiền để dành trong nhà băng (bằng giấy) để giúp mẹ gởi về mua sách cho em đọc vì đã có bà tooth-fairy cho tiền rồi.

"Em" này là Razor, món đồ chơi mong ước của cu cậu đây.

break dancing

Coi ứng cử viên sáng giá của "So You Think You Can Dance?" Chắc đứng tim cả ngày nếu con mình nhảy nhót như thế này quá.

Wednesday, May 9, 2007

hết hơi

Thời đại “nhà nhà cùng viết, người người cùng viết” này, văn giả, văn thật nhan nhản khắp nơi. Để tìm được một chổ đứng cho mình, người viết phải tìm tòi, sáng tạo cách viết cho riêng mình để nổi bật lên giữa cái rừng văn, thơ bạt ngàn. Cái kiểu viết kinh điển như, “anh yêu em, em yêu anh, thôi ta lấy nhau” coi bộ lạc hậu lắm rồi. Phải đột phá, phải khác người, phải bắt người đọc oằn người, toát mồ hôi hột mới làm cho họ nhớ đến văn phong mình như Lynh, như Hoàng Diệu….

Tôi lấy hết hơi, gồng mình đọc thử năm chương truyện Man Nương của Lê thị Thấm Vân. Bỏ cuộc nửa chừng vì tức ngực. “lửa bập bùng cháy chị gào khản cổ sao em không nghe lửa nóng lắm em ạ bao nhiêu năm trong giấc ngủ chị chỉ thấy lửa là lửa kèm theo gió tạt tứ bề chạy đâu cũng không khỏi lửa chị đắm chìm trong bể lửa bừng tỉnh thân thể chị tựa con lợn quay da giòn xốp hạt mỡ nổ li ti như mụn nhọt chiêm bao bể nước chưa bao giờ đến với chị cả sao vậy hả em nước non là sự an bình thanh tịnh còn lửa là chết chóc tham tàn những ngọn lửa đốt cháy tâm khảm từng ấy năm chị sống trên đời là từng ấy năm lửa khói lan tràn muôn nẻo sao không như nước lạch tuôn chảy mà cả núi lửa nấu nhừ xác thân em trong rừng lửa bao la mịt mùng xương cốt tan bụi xám bay phà trong trời đất bởi vậy lửa ám ảnh trí óc tâm tư chị trời đất đang mưa nước lênh láng dưới chân chị ngồi nhưng là mưa xứ người chẳng phải mưa tuổi thơ của hai chị em mình trần truồng như nhộng chạy long tong quanh nhà tranh nhau ngửa mặt hứng nước mưa tuôn tràn từ máng”(trích Man Nương, Lê thị Thấm Vân)

Thuyền và Biển- Xuân Quỳnh

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển

"Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa... vẫn xa

Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió"

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố.

bạn

Chiều qua gặp K. cuối chợ. Nói cười xả lả. Hỏi K. có hay nói chuyện với H. không? Có chứ, tuần nào cũng nói hai, ba lần. Còn T.? Hai ba tuần nói chuyện một lần. Bỗng thấy như nóc chợ như phình ra, nức toát, người thoáng chốc thu nhỏ choắc trong cái vũ trụ bao la. Lẽ loi. Rồi xoay mồng như bị văng ra khỏi vòng xoay trong sân chơi. Lạc lõng. Có số phone mình chưa? Thỉnh thoảng gọi cho mình nhé. Dẫu biết ba năm sau gặp lại, cuộc đối thoại cũng chỉ chừng này. Moving on.

Tuesday, May 8, 2007

chạm mạch

Direct Costs. Indirect Costs. Cộng trừ nhân chia. Percentage. Carry forward. Thêm qua bớt lại. Numbers. Regulations. Theo hay không theo. Mơ. Thực. Thở dài ngao ngán. Hiện hữu. Khái niệm trừu tượng. Tồn tại. Lê lết qua ngày.

tỉnh tỉnh, mơ mơ

Ngày đầu trở lại làm việc, ngày mới dài làm sao. Gởi đi ra bốn cái email thì ba cái bị sai mất rồi. Không phải còn nuối tiếc chuyện nghỉ ngơi nhưng đầu óc hơi bị trì trệ, không hoàn toàn hoạt động cộng với những giấc mộng mị quái gỡ lúc đêm làm cho người chậm chạp đấy thôi.
Phù du nở muộn
Tiếng thở dài cùng tôi xuống phố
lây lan
Vài cơn gió mồ côi
Vài nụ nhìn chuyển động
Mặt trời xoay (Giao Mùa- Đặng Hải Yến)

Sunday, May 6, 2007

Hawaii

Dẹp bỏ cái mặc cảm guilty vì được đi họp ở Hawaii với bạn đồng sở. Cuối cùng thì cũng khăn gói đi chuyến conference/vacation đầu tiên với gia đình. Hình này là một góc của Waikoloa, the Big Island. Chiều đầu tiên khi đặt chân đến Kona, thấy buồn làm sao vì khách sạn nằm trong một khu biệt lập. Đi tắm ở eo biển nhân tạo, không có sóng đập vào bờ. Bù lại thì cảnh đẹp thật. Ở đấy chắc thích hợp cho những cặp vợ chồng mới cưới và những người hơi lớn tuổi đi nghỉ mát. Ba ngày đầu bận họp hành nên không có cơ hội tắm nắng. Chiều thứ tư vừa xong xuất họp cuối cùng là phóng ra phi trường bay về Honolulu.
Hai nhóc là dân "thường trú" ở bãi tắm trước khách sạn trong khi mẹ bận họp hành.
Khách sạn ở Honolulu nằm ngay bên International Market, hàng ngày lội bộ xuống mua mua, bán bán, trả giá cũng vui đáo để.
Hunana Bay, Kenneth mệt và quạu lắm nhưng cũng ráng "nặn" cho mẹ một nụ cuời làm kiểu.
Lặn lội xuống chợ Tàu mua trái cây nhiệt đới về ăn trừ cơm.
Một phần lợi nhuận khi bán những chai bia Ichiban dùng cung cấp F&A budget hàng năm của công ty. Nghĩ cũng vui ha? Gặp lại được đứa bạn học những năm đầu highschool sau mười mấy năm, đứa nào cũng con cái đùm đề nên không có thời gian hàn huyên. Trừ lúc Jasmine bị sốt nằm li bì, ói tùm lum, Kenneth than đói bụng năm lần một ngày, đức ông chồng than thèm cơm nhà thì chuyến đi nghỉ này cũng vui. 7 ngày trôi qua chớp nhoáng, mai lại xách giỏ vào công ty, mài quần, chờ đến chuyến nghỉ mát lần sau. Lần sau là bao giờ?